Bên trên khu vườn kín chừng chục mét, trên cây cầu bộ hành hoàn toàn bằng kính nối với hai cánh phía Bắc và phía Nam của SDPJ93, gần tám mươi cảnh sát đang đứng, bất động, một số người nhắm mắt, số khác nhìn vào mông lung, tuân thủ một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ngày hôm trước, một trong số các đồng nghiệp của họ đã bị đâm ở tốc độ 130km/h bởi một chiếc Porsche Cayenne do mấy tên cướp đang chạy trốn cầm lái. Viên cảnh sát chết ngay tại chỗ, và vì vụ đó, anh được truy phong thêm một bậc quân hàm và nhận được một phút tưởng niệm. Mới là những ngày đầu tiên của năm, và các cảnh sát đã phải hai lần tập trung tại đây. Cứ nhìn vào những con số thống kê, thì có mười ngàn cảnh sát bị thương mỗi năm, trung bình có khoảng chục người chết cộng thêm những vụ tự sát, nên hẳn là cuộc tưởng niệm này không phải là cuộc cuối cùng. Sáu mươi giây trôi qua, sau khi đã phải đối diện với thực tế tàn bạo của nghề nghiệp, mỗi người lại quay về với những cuộc điều tra của chính mình.
Nhà cung cấp dịch vụ điện thoại đã gửi các kết quả tìm được vào hòm thư điện tử của Sam. Tín hiệu điện thoại di động của Franck Samoy đã được tìm ra, và cho thấy một mức độ hoạt động đặc biệt. Cứ đúng ba giờ lại có một cuộc gọi kéo dài vài giây. Cuộc gọi đầu tiên trong ngày thực hiện lúc 9 giờ, cuộc gọi cuối cùng là vào lúc 21 giờ, được chuyển vào hòm thư thoại nhưng lại không để lại bất cứ lời nhắn nào, và cứ thế mỗi ngày, suốt ba ngày nay. Quá mức đều đặn nên không thể là tình cờ được. Sam phân tích các tế bào kỹ thuật được các cuộc gọi kích hoạt và định vị được chiếc điện thoại ở cách đó chỉ vài con phố. Anh ném một nắm kẹp giấy lên Ronan, người đang ngồi đối diện mình, đắm chìm vào một tờ tạp chí mà hẳn là anh ta đã đọc rồi.
– Tôi sẽ không phí thời gian để cố gắng giải thích với anh một lần nữa về tế bào kỹ thuật trong thế giới di động đâu. Điều duy nhất mà anh cần biết, đó là điện thoại di động của Samoy đang nằm ở Pré-Saint-Gervais, khu vực trung lưu của Belvédère, trong phạm vi bốn con phố.
– Ai kia?
Sam nhìn Ronan bằng ánh mắt mà có lẽ anh sẽ dùng để nhìn một gã đại ngốc.
– Franck Samoy! Cái gã mà chúng ta đang tìm kiếm. Máu trên chiếc áo thun của gã khổng lồ. Mẹ kiếp, chúng ta vừa gặp mẹ gã hôm qua! Anh ở đó suốt ngày, hay chỉ là một ảo ảnh ba chiều của anh?
Ronan gấp tờ tạp chí lại rồi phủi cho đám kẹp giấy trên chiếc quần jean của mình rơi xuống.
– Tôi rất thích khu vực Belvédère, đó là một trong những góc tư sản nhất của quận hạt 93. Điều tra khu vực lân cận chăng?
– Tôi báo với Coste đã.