Xét về danh tiếng, thì ở trụ sở cảnh sát số 36 bến Orfèvres, chỉ có một ngôi sao tỏa sáng, đó là đội Trọng án. Tuy nhiên, đây cũng chính là nơi đặt đại bản doanh của tất cả các bộ phận quan trọng của sở cảnh sát, từ đội Chống băng đảng thuộc Cảnh sát trấn áp tội phạm với chiếc xe phản ứng nhanh muôn đời đỗ trong sân cho đến đội Cảnh sát phòng chống ma túy.
Ở tầng ba, một khi đã leo hết chiếc cầu thang bằng gỗ đánh véc-ni, giơ thẻ ra trước phòng an ninh có lắp kính chống đạn rồi băng qua tiền sảnh rộng của phòng chờ, ta bắt gặp phòng làm việc của giám đốc Cảnh sát tư pháp. Từ vị trí này, giám đốc kiểm soát toàn bộ đội quân cảnh sát trưởng của tất cả các hạt xung quanh, Hauts-de-Seine, Val-de-Marne và Seine-Saint-Denis, cũng như bao phủ toàn bộ các quận thuộc Paris.
Sau khi áp dụng một cách thức điều hành độc đoán ở mức chấp nhận được, không phân biệt với tất cả các nhân viên dưới quyền, giám đốc Cảnh sát tư pháp lựa chọn cấp phó là một gã chuyên nghề cạo giấy, nhân vật này hẳn sẽ hài lòng chỉ đóng vai cái bóng của ông, được người ta nhận xét là luôn vẫy đuôi và mang quả bóng về mỗi khi được yêu cầu. Tin đồn đầy xúc phạm này được phó giám đốc Jacques Galienne chấp nhận chừng nào ông còn tin chắc rằng giám đốc vẫn đảm bảo sự nghiệp cho ông. Không có thứ gì khó nắm giữ như sự nghiệp. Trong một vũ điệu cấp Bộ, ông từng chứng kiến một giám đốc Cảnh sát quốc gia cấp vùng trở thành ủy viên tại Ủy ban an toàn đường bộ. Nhục nhã chẳng kém gì một cảnh sát trưởng bị đưa ra ngã tư để hướng dẫn lũ trẻ băng qua đường vào giờ tan trường.
Trong sảnh chờ thuộc văn phòng của ông, một người đàn ông thấp lùn trạc ngũ tuần múp míp trong bộ đồng phục chật ních đang ngồi chờ, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng tròn rình mò soi mói từng người đi qua trước mặt ông ta. Một phụ nữ mặc váy áo đồng bộ xuất hiện, và ông ta lập tức xếp cô vào một cái ô phân loại. Thư ký, chẳng được tích sự gì, không cần mỉm cười cũng chẳng cần tỏ ra đáng mến.
– Thiếu tá Malbert, phó giám đốc sẽ tiếp ông.
Ông ta đứng dậy mà không đáp lại lời nào, chỉ đi theo cô. Đến cuối một hành lang trải thảm dày, cô mở một cánh cửa bọc da màu hạt dẻ. Malbert đã biết phải xếp người đàn ông ngồi đằng sau cánh cửa đó vào ngăn nào rồi, liền lấy dáng vẻ rất mực nhã nhặn.
– Thưa ông phó giám đốc.
Đằng sau một chiếc bàn sơn to tướng, một người đàn ông hói đầu bẩm sinh đậy nắp chiếc bút mực rồi đóng lại tập hồ sơ trước mặt.
– Chào thiếu tá, mời ông ngồi. Ông uống cà phê chứ?
Không chờ Malbert kịp trả lời có hoặc không, ông ta sai nữ thư ký ra ngoài pha cà phê.
– Xin ông niệm tình bỏ quá cho ông giám đốc vì sẽ không thể cùng dự với chúng ta được. Tôi sẽ nói nhân danh ông ấy, và cũng nhân danh ông ấy, tôi xin chúc ông thành công tốt đẹp khi quay trở lại với lực lượng gìn giữ trật tự của chúng ta.
Chính vì cái cách thức mà ông ta rời khỏi ngành mười năm trước, Malbert lại càng thêm đánh giá cao cái lối ăn nói lịch sự mà phó giám đốc dành cho ông ta. Ông ta biết rằng những nguyên nhân được nhắc đến nhằm giải thích cho việc ông ta sớm rời ngành cảnh sát trước đây cũng chính là lý do khiến ngày nay ông ta được tuyển mộ trở lại, với tư cách là cảnh sát dự bị. Phó giám đốc Galienne châm chọc.
– Cảnh sát dự bị, thật là một khái niệm thú vị, thiếu tá ạ! Tái tuyển dụng bộ phận nhân lực đã nghỉ hưu có chuyên môn cao để những cảnh sát trẻ tuổi hơn có dịp tận dụng kiến thức của họ. Cũng giống như trong tất cả các nghề khác, việc truyền đạt kinh nghiệm, tôi cho rằng…
Thiếu tá Lucien Malbert dễ dàng nhận ra khi ai đó chế nhạo ông ta, nên mong muốn rút ngắn màn phô bày phép lịch sự.
– Đó chính là những gì được viết ra thành giấy trắng mực đen, nhưng cả ông lẫn tôi đều biết rất rõ rằng “kiến thức” của tôi chỉ phù hợp với thời kỳ trước đây, và tôi e rằng sẽ không có người nào muốn được tôi truyền thụ lại cái kiến thức ấy.
Người đối thoại của ông ta liền xoa dịu.
– Đó là những vụ việc xưa cũ ở Paris, vốn đã trôi vào quên lãng… Ngày nay, ông gia nhập SDPJ 93. Ông sẽ là mối liên kết giữa đội ngũ Cảnh sát tư pháp và các nhà phân tích tội phạm của chương trình SALVAC. Ông sẽ đến trình diện thiếu tá Damiani, trưởng bộ phận Trọng án. Người tiền nhiệm của ông, trung úy Aubin, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, và hiện đã được điều chuyển ổn thỏa đến Annecy, để được ở gần gia đình.
– Ông đã biết các điều kiện của tôi rồi, chỉ liên quan đến tài chính mà thôi. Tôi không quan tâm đến hồ ở Annecy. Tôi giúp ông giảm bớt vài vụ việc, và ông giúp tôi có tiền bỏ túi, mọi chuyện chỉ dừng ở đó, không cần tô vẽ thêm làm gì.
– Cũng không cần thiết phải ăn nói thô thiển, thiếu tá ạ.
Đã quen bơi trong dòng chảy hỗn loạn của những ngầm ý và những sự thật nửa vời, Malbert biết khi nào ông ta giành phần thắng. Ông ta đang giữ bóng trong tay, và muốn kiểm tra để biết chắc rằng ông ta đang ở thế thượng phong.
– Những gì ông đòi hỏi ở tôi và tôi đã chấp nhận đặt cả hai chúng ta vào tình thế phụ thuộc lẫn nhau. Trước đây, tôi duy trì mạng lưới thông tin viên cũng theo cách gần như thế. Điều duy nhất tạo ra sự khác biệt giữa hai chúng ta, đó là thứ mỗi người có thể mất trong mối quan hệ này. Cá nhân tôi sẽ luôn chịu phần thiệt hại về mình, trong khi với ông là cả một sự nghiệp mà ông cần hoàn tất. Tôi cũng hoàn toàn có thể đái vào chân ông và cả ông lẫn tôi đều chẳng thể nào lùi bước được nữa, thế nên xin ông miễn cho, đừng bàn với tôi về thô thiển ở đây. Ông sẽ nói với ông giám đốc là cuộc trò chuyện của chúng ta đã thành công mỹ mãn, và tôi sẽ liên hệ với Damiani ngay ngày mai, lúc 9 giờ. Về mặt này…
Ông ta đứng dậy rồi rời khỏi phòng. Phó giám đốc Galienne tin chắc mình vừa tuyển mộ được một kẻ rác rưởi. Họ không thể có lựa chọn nào tốt hơn, Lucien Malbert sẽ là nhân vật hoàn hảo.