Coste nhận được thông tin trong ngày hôm đó. Malbert sẽ đảm nhận vị trí mà trung úy Aubin để lại, chính là công việc điều hành chương trình SALVAC. Thiếu tá Damiani đã yêu cầu anh chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ liên quan đến hai vụ án mạng vừa rồi để Malbert có thể tìm kiếm trong phần mềm xem đâu đó trên nước Pháp có một kẻ nào đó cũng thích trò thiến hoặc thiêu cháy các nạn nhân của mình hay không. Trong trí nhớ của anh, cái tên Lucien Malbert vang lên đâu đó mà anh không thể nào gắn nó vào một thời kỳ hay một bộ phận nào đó cụ thể. Trong tình cảnh như thế, anh có thói quen gọi một cuộc cho Noviello, cuốn từ điển bách khoa của anh.
Đã quá tuổi bảy mươi, Noviello đã trải qua toàn bộ sự nghiệp ở đội Bảo vệ trẻ em có trụ sở tại bến Gesvres, Paris, và ngoài một bộ sưu tập đẹp đẽ gồm những kẻ ấu dâm đã bị bà tống giam, Noviello còn có một niềm say mê khác, đó là lịch sử của ngành Cảnh sát tư pháp. Bà dễ dàng luồn lách trong mỗi thời kỳ của ngành. Các đội Tigre của Clemenceau và băng đảng ở Bonnot vào đầu những năm 1900. Cảnh sát trưởng Massu mà các tiểu thuyết gọi là Maigret. Gã điên Pierrot, băng đảng [1] và vụ các cảnh sát trưởng Truchi và Mattéi bắt hụt gã. Câu chuyện không thể tách rời về cảnh sát trưởng Broussard và Jacques Mesrine. Vụ lộn xộn của người đứng đầu đội Cảnh sát trấn áp các băng đảng tội phạm trong nỗ lực bắt giữ băng đảng Tóc giả. Sai lầm của cảnh sát trưởng Neyret, người mà phương pháp làm việc được áp dụng suốt hai mươi năm tại sở Cảnh sát tư pháp Lyon bỗng nhiên trở nên không thể chấp nhận, bất chấp một Bắc đẩu bội tinh gắn trên ngực áo.
Khi Coste ném ra cái lưỡi câu Malbert, lập tức mẩu gỗ bần gắn làm phao bị kéo chìm nghỉm. Noviello biết rõ nhân vật này.
– Lucien Malbert ư? Này, sở Cảnh sát tư pháp có vẻ chạm đáy rồi nhỉ…
– Chị nói rõ ra xem nào.
– Gã này từng làm ở bộ phận Cảnh sát thuần phong mỹ tục nhưng chưa bao giờ có đủ thời gian để hoàn tất sự nghiệp của mình, mặc dù gã có khởi đầu rất tốt đẹp vào những năm 1980. Gã quay cuồng trong các câu lạc bộ giải trí và các động mại dâm trong quận 18 của Paris. Gã đã bắt đầu thiết lập một mạng lưới quan hệ với những nhân vật có ảnh hưởng cũng như những cô nàng nhẹ dạ nhất. Từ đó đến việc tổ chức vài bữa tiệc riêng tư chỉ cách có một bước chân, và gã đã vượt qua ranh giới ấy hết sức dễ dàng khi việc đó giúp gã kiếm bộn tiền. Trong vài năm, cái tên Malbert mở được tất cả các cánh cửa của giới vô lại tại Paris, và gã càng ngày càng trở nên mất cảnh giác. Trong những giao dịch làm ăn kiểu ấy, cậu biết mà, thứ khó nắm giữ nhất chính là gái. Một trong số họ đã muốn tống tiền một bộ trưởng, cô gái đó chết, Cơ quan điều tra nội bộ tóm được Malbert và không nhả ra nữa. Cuộc điều tra đầu tiên của chàng thanh niên Abassian.
– Dariush Abassian ư? Người đứng đầu Cơ quan điều tra nội bộ?
– Đúng thế, nhưng hồi ấy, anh ta mới chỉ là một đứa trẻ, tóc đen như mun và khuôn mặt của một người Iran nhập cư. Anh ta chưa bao giờ gán hoàn toàn trách nhiệm được cho Malbert, hoặc anh ta chưa từng được phép làm như thế, bởi vì chắc chắn gã này được sự che chở của các chính khách từng được gã tạo cơ hội cho giải trí xả láng. Kết quả là gã được khuyên về hưu, vì sự tốt đẹp của ngành Cảnh sát quốc gia nếu tôi có thể cho phép mình nói thế. Và hôm nay các cậu nảy ra cái ý tưởng đúng đắn là đưa gã quay lại làm việc. Thú vị thật. Nếu cậu muốn nghe ý kiến của tôi, Victor ạ, thì không phải tự nhiên mà người ta kích hoạt lại một gã như Malbert đâu. Hãy giữ khoảng cách, đó là loại người vấy cứt lên tất cả những nơi gã đi qua đấy.
– Tôi sẽ chú ý để không bị bẩn. Cảm ơn chị.
Tuy nhiên, Noviello không hề có ý định để cho Coste chuồn.
– Victor, đừng có mất lịch sự như thế. Cậu không được bỏ rơi một bà già theo cách ấy chứ. Hãy kể với tôi đôi chút về cậu đi. Nếu tôi không nhầm, thì hai cái xác tương ứng với hai lần đến Viện pháp y. Kể cho tôi nghe xem nào, nữ bác sĩ pháp y ấy, Léa Marquant, có đúng không? Ít nhất thì cô ấy cũng biết là cậu có tồn tại chứ?
– Bây giờ thì tôi nghĩ là có. Nhưng giữa công việc và…
Noviello quen biết Coste đã quá lâu, nên không thể không nhận thấy là anh sẽ lẩn tránh, liền nói nốt câu nói thay cho anh.
– Và nhất là nỗi sợ bị người khác tiếp cận lần nữa.
Khoảng im lặng ở điện thoại khiến cả hai bên cùng khó xử.
– Tôi biết hết các lý do của cậu, Coste ạ, vẫn là những lý do ấy suốt bấy nhiêu năm nay. Chỉ có điều đến một lúc nào đó, ta phải tự cho phép mình lật sang trang mới. Cậu chẳng có lỗi gì trong chuyện đó hết. Cô ấy đã ra đi, và cậu chẳng có lỗi gì hết.
– Lẽ ra tôi có thể ở đó sớm hơn một giờ… anh thì thầm trước khi gác máy.
Tuy nhiên, sớm hơn một giờ có lẽ cũng chẳng ích gì. Coste biết rằng nếu thế, cô sẽ hành động theo cách khác, ở một nơi khác, vào một thời điểm khác.
Nhưng cho dù từ lâu anh đã chấp nhận điều đó, thì ngày hôm ấy vẫn bám dính lấy anh, chẳng khác nào nhựa đường bám vào da thịt.
Ngày hôm đó, Coste về nhà khi đêm đã buông. Mặc dù trong nhà im ắng, khi nhìn thấy chiếc áo choàng màu trắng vắt trên lưng ghế bành ở phòng khách, anh biết chắc rằng không chỉ có mình anh ở nhà. Anh đưa mắt nhìn đồng hồ, thở dài rồi chuẩn bị một câu xin lỗi. Bởi vì anh về muộn. Bởi vì anh đã không gọi điện thoại. Bởi vì cô không bao giờ cảm thấy ổn khi không có anh, và bởi vì cô cần đến sự hiện diện của anh.
Suốt một thời gian dài, anh vẫn thành công trong việc né tránh, để là một người độc thân cằn cỗi, cho dù có khiến mọi người xung quanh lo lắng. Tình yêu là thứ anh e ngại: những người nắm tay nhau, những người nhìn sâu vào mắt nhau và người nọ nói nốt câu nói bỏ lửng của người kia. Tình yêu tràn ra ngoài lề giống như một bài tập tô màu của trẻ con. Rồi anh bắt gặp cô trên đường đời. Thật mong manh. Coste đã tống kẻ phá hủy cô vào tù, nhưng như thế vẫn còn chưa đủ. Cô vẫn giữ lại một dấu ấn, một vết thương, một khoảng trống. Và bởi vì cảnh sát sinh ra là để bảo vệ, anh đem lòng yêu cô. Yêu cô gái đã tìm thấy nơi trú ngụ trong căn hộ của anh tính đến lúc ấy đã được gần hai năm và trên đời này chỉ yêu có mình anh.
Trên bàn phòng khách, anh nhận thấy một điếu thuốc lá đã tắt trong gạt tàn, và cái cốc màu xanh da trời. Cô đã tặng nó cho anh và yêu cầu anh dành thời gian uống một cốc cà phê mỗi sáng. Chỉ một cốc thôi. Với cô. Anh đã cố gắng, rất thiện chí, rồi những thói quen xưa cũ của anh lại trỗi dậy. Sau đó, thỉnh thoảng cô mượn của anh chiếc cốc đó, rồi cuối cùng chiếm nó làm của cô. Vĩnh viễn.
Sau khi gọi cô, càng lúc càng lớn giọng, rồi vào từng phòng một, anh dừng lại trước cánh cửa đóng kín của phòng tắm, áp bàn tay lên đó, không dám đẩy vào. Không chịu thừa nhận điều anh đã biết, anh thì thầm gọi tên cô nhiều lần trước khi quyết định.
Ở phía bên kia, trong làn nước màu đỏ đã trở nên lạnh ngắt, thân thể cô nổi lên. Bồng bềnh xung quanh khuôn mặt cô, mái tóc dài đen tạo thành một vầng hào quang. Hai cổ tay với hai vết rạch sâu hoắm ngửa lên trời. Anh đã hét một câu gì đó, anh chắc chắn là thế. Để đưa cô ra khỏi bồn tắm, anh đã thọc cả hai cánh tay vào đó, luồn chúng xuống dưới hai chân và lưng cô. Trong thế thăng bằng không ổn định, anh vấp vào bồn rửa mặt.
Bức thư rơi xuống.
Anh bế cô lên, cô như đang thiếp ngủ, nước từ tóc cô, từ các đầu ngón chân và ngón tay cô chảy ròng ròng xuống sàn. Vừa tràn ngập nỗi buồn lại vừa trống rỗng không còn chút sức lực nào, anh thả mình trượt dọc bức tường, hai cánh tay vẫn ôm siết lấy cô. Anh đã khóc, điều đó thì anh chắc chắn. Anh ôm lấy cô, quá mạnh, có lẽ cô sẽ nói thế với anh, rồi hôn lên môi cô như thể vẫn còn kịp để yêu cô.
Rốt cuộc, anh cũng khó nhọc đứng dậy để đặt cô lên giường. Thật nhẹ nhàng. Anh vừa nằm xuống bên cạnh cô vừa nói chuyện, rồi kéo chăn đắp cho cả hai người, vừa xin lỗi cô vừa hỏi cô tại sao. Tại sao?
Anh đã chạy vào phòng tắm, tìm kiếm khắp nơi, trên mép bồn rửa mặt, trên giá để mỹ phẩm của cô, cả trên mặt sàn, rồi quỳ xuống bên cạnh bồn tắm. Ở đó, trước mặt anh, nổi bập bềnh hai trang giấy ướt sũng, kín đặc thứ nét chữ viết bằng mực xanh thể hiện những lời xin lỗi hoặc trách móc mà anh không bao giờ đọc.
Phần còn lại của ký ức đã trở nên khá mờ mịt. Trong anh chỉ còn lại nỗi điên giận và đau khổ, và sự pha trộn của hai cảm giác ấy khiến anh vừa muốn hét lên lại vừa muốn sụp xuống, để được một người ngẫu nhiên nào đó an ủi hoặc hạ sát.
Sau khi quay trở lại bên cô, anh tưởng tượng mình sẽ không nói gì với bất cứ ai, không bao giờ, và sẽ ở lại đó, cứ nằm dài như thế. Rồi, đến nửa đêm, anh gọi cho Mathias Aubin. Không yêu cầu Aubin bất kỳ điều gì khác ngoài đến nhà anh, sắc giọng của anh đã cung cấp nốt những thông tin còn lại. Bạn anh đã vượt tất cả các đèn đỏ trên đường, đâm vỡ một hay hai chiếc gương hậu, và chưa đầy mười lăm phút sau đã giáng nắm đấm ầm ầm vào cánh cửa nhà Coste. Không chịu chờ đợi, anh dùng chùm chìa khóa phụ mà Coste đã đưa cho anh, phòng khi cần dùng đến. Anh đi vào hành lang trong nhà, rồi ngó đầu vào phòng ngủ và nhìn thấy hai thân hình đang quấn lấy nhau. Với sự dịu dàng khó tin mà anh có thể sở hữu, một điều đáng ngạc nhiên nếu nhìn vào thân hình của anh, Aubin tìm cách tách hai người ra. Coste chống cự, tự vệ, đánh đập còn Aubin trân mình chịu trận trong suốt khoảng thời gian cần thiết.
Chỉ có Mathias và trưởng bộ phận Nhận dạng vào nhà. Mathias buộc Coste không được ở một mình tối đó, và đã gọi điện cho vợ anh đến đón Coste. Coste trải qua hai ngày dưới sự giám sát của vợ chồng Aubin, rồi quyết định quay về nhà mình, để cẩn thận đập vỡ tất cả. Rồi vứt bỏ hết.
Tối đó, trong một căn hộ hoang tàn, anh xả nước vào bồn tắm, và trong một lúc, anh tưởng mình không bao giờ còn đủ sức để rời khỏi làn nước ấy.
Kể từ ngày hôm đó, ngoại trừ một chiếc giường, một chiếc bàn thấp và một ghế xô-pha, căn nhà của anh hoàn toàn trống rỗng.
Suốt một thời gian dài, anh nhận thư từ gửi đến cho cô mà không làm bất cứ điều gì để chấm dứt việc ấy. Một số cơ quan và vài công ty mỹ phẩm hoặc thời trang bán hàng qua thư tưởng rằng cô vẫn còn sống, và anh cảm thấy như thế cũng ổn. Thật đáng thương.
Cho đến tận hôm nay, anh vẫn không chịu nằm ngủ ở phía giường cô nằm trước đây.
[1] Một băng đảng xã hội đen trong những năm hậu chiến, chuyên tấn công có vũ khí. Băng đảng này gắn với kẻ cầm đầu là Pierre Loutrel, có biệt danh là Gã điên Pierrot.