Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50

❊ ❊ ❊

Đối với Lucas Soultier, vấn đề chủ yếu liên quan đến Bébé Coulibaly nằm ở kích thước của gã. Theo các chỉ dẫn của Franck Samoy, xác định vị trí của gã không phải là việc phức tạp, và càng không thể nhầm khi gã khiến người ta có cảm giác gã là người trưởng thành duy nhất trong một thế giới toàn trẻ con. Mặt đối mặt là chiến thuật anh không nên nghĩ đến, vì có nguy cơ sẽ bị gã đè bẹp. Anh sẽ phải lôi kéo gã ra một nơi khác, nhưng cũng phải ước tính trọng lượng của hắn càng chính xác càng tốt, để có thể xác định đúng liều lượng.

Anh đã cẩn thận chia việc mua sắm ra hai hiệu thuốc khác nhau. Thuê chiếc xe lăn trong cửa hiệu đầu tiên, mua ê te trong một cửa hiệu khác, mặc dù món hàng này đòi hỏi phải được bác sĩ kê đơn. Bà già Margaux là một khách hàng thường xuyên, quen thuộc của họ. Với những đơn đặt hàng ở mức thái quá đối với các loại thuốc ngủ, thuốc chống trầm cảm và tất cả những viên thuốc có thể giữ cho một bà già đang suy sụp ngoi được lên bề mặt của cuộc sống, chỉ một mình bà có lẽ cũng đủ để duy trì hoạt động có lãi của cả hiệu thuốc nọ lẫn hiệu thuốc kia. Lucas chỉ việc viện ra một con chó đầy ve là người đàn ông mặc áo blu trắng không hỏi thêm con trai bà Soultier bất cứ câu nào nữa, mà đặt luôn lên quầy hàng lượng ête được đựng trong một cái chai nhỏ màu xanh lục, mỉm cười kèm theo một câu “chúc anh một ngày tốt lành”.

Trong phòng riêng, mệt mỏi rã rời, Lucas gấp một trong rất nhiều giáo trình y khoa của người anh cả lại. Gaël Soultier cũng đã chạy trốn khỏi dinh thự này thật sớm, thật xa ngay khi có thể. Khi cha họ qua đời, người anh chỉ còn bắt gặp sự câm lặng của mẹ và những mong đợi không thể đáp ứng của người em trai. Thay vì chăm sóc cho những người thân thiết của mình, với tấm bằng trình dược viên dằn túi, Gaël thà đến với những người xa lạ, ở một lục địa khác. Ra đi trở thành điều sống còn đối với Gaël, cho dù anh nhận thức được rằng Lucas có thể coi việc đó như một lần bỏ rơi thứ hai, mất mát thứ hai. Sự thiếu hụt cùng nỗi đau khổ ấy, Lucas đã hướng chúng đến với Camille, và hẳn là bằng những tình cảm ấy, anh đã khiến cô ngạt thở chẳng khác nào chèn chặt cô bằng một cái gối. Rồi cả cô nữa, cô cũng bỏ lại anh, ra đi và mang theo những cảm xúc còn lại trong anh, để lại anh gần như trống rỗng.

Lucas đặt cuốn Thuốc – Hướng dẫn tổng hợp trên một cuốn khác có nhan đề Bào chế học – Công thức và công nghệ dược học. Bây giờ, anh đã nắm rõ liều lượng trong đầu. Anh xếp gọn mấy cuốn sách vào chiếc thùng các-tông bụi bặm mà anh đã tìm được trên gác xép cùng mớ đồ đạc mà Gaël đã bỏ lại. Lucas nhớ rằng đã từng có thời kỳ anh tự hỏi tại sao chính anh lại không bị cất lên trên đó, cùng với những đồ vật vô tích sự khác.

Bébé Coulibaly nhận được một tin nhắn vào điện thoại di động trong lúc gã đang ăn tối với mẹ và các anh chị em của gã. Gà xốt đậu phộng cùng rau củ, đậu bắp và cơm Tieb, toàn những món Sénégal đựng đầy trong những chiếc đĩa rộng.

“Gái mới – mày muốn thử không?”

Mẹ gã trợn trừng mắt, còn em trai gã, vẻ giễu cợt, thốt ra một tràng “han la laaaa."

– Không dùng điện thoại trên bàn ăn, thưa anh Bébé.

– Con xin lỗi, thưa mẹ.

Tin nhắn SMS đó là của Franck, một con nghiện vớ vẩn nhưng trước đó hắn từng giới thiệu cho gã những ứng cử viên ngon lành. Những con bò lạc nhỏ bé cho những tối khiêu dâm hạng sang, chỉ chờ được hiến sinh trên bàn thờ trụy lạc. Lucas đã hy vọng rằng lời chào mời đó sẽ khiến Bébé muốn một mình đến cuộc giới thiệu ứng cử viên này. Bébé kín đáo gõ phím dưới gầm bàn, đáp lại: “Nhà tao – hầm số 55 – 23 giờ."

Cái hầm ấy rất dễ tìm. Phần lớn các hầm ngầm của các tòa chung cư trong khu ngoại ô đều để trống và mở cửa. Khóa kín căn hầm chỉ tổ khiến nó bị đột nhập. Riêng hầm 55 có gắn thêm khóa bấm. Mọi người đều biết Coulibaly dùng nó, và chẳng ai mạo hiểm mà đến gần, nếu không muốn bị coi là đang tuyên chiến với gã. Lucas đi vào căn hầm chật hẹp số 53 và chờ đợi. Qua khe cửa mở hé, anh có thể biết chắc là vị khách mời của anh chỉ đi một mình. Anh kiểm tra lại lần nữa khẩu súng điện bằng cách bật nó lên. Cùng với âm thanh bắn điện cộc lốc, một tia sáng tạo thành hình cầu vồng nối hai đầu mút của khẩu súng điện, anh đã mua nó ở cửa hàng bán vũ khí trên ga phía Đông, tám mươi mốt euro, mẫu màu hồng có sẵn dành cho phụ nữ. Người bán hàng nói rõ với anh rằng nó thuộc hàng thứ tư trong các loại vũ khí phải có giấy phép sử dụng, và anh ta không thể bán nó cho anh được. Tờ một trăm euro, đặt trên bàn quầy kèm với cái giá ban đầu, đã giúp anh ta tiết kiệm nước bọt và ngừng bặt bài diễn văn về mức độ hợp pháp của các loại vũ khí.

Lợi ích của phương tiện tự vệ này là độc nhất vô nhị. Nếu xuất phát từ nguyên tắc quen thuộc là đối thủ càng đồ sộ, chiến thắng càng khó khăn, thì với súng điện mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại. Năm mươi ngàn vôn sẽ khóa chặt hệ thần kinh trung ương và làm cơ bắp tê liệt. Như vậy, đối thủ càng vạm vỡ thì càng dễ bị tổn thương. Một thứ vũ khí hoàn hảo cho con mồi nguy hiểm lần này.

Trong lúc Lucas Soultier lắc lư người hết sang bên phải lại sang bên trái để xóa bỏ cái cảm giác tê rần như kiến bò đang tấn công chân tay anh sau gần một giờ đồng hồ bất động, thì tiếng mở cửa thang máy vang lên trong hành lang dưới tầng hầm. Trước mặt anh, một cái bóng đồ sộ lướt qua, và anh có cảm giác một con cá mập trắng bơi qua một thợ lặn hẳn cũng sẽ gây tác động y như thế. Tim anh đập dồn. Anh kín đáo bám theo gã rồi giải phóng năm ngàn vôn năng lượng điện đúng lúc khẩu súng tiếp xúc với làn da gã, ấn mạnh hai vòng cung kim loại vào giữa những ngấn mỡ trên gáy của gã khổng lồ. Bị mất cảm giác ở cơ chân cũng như ở tất cả các bộ phận khác trên cơ thể, Bébé nặng nề đổ sụp xuống lớp bụi đất trên mặt sàn. Lucas thụp xuống cùng với gã và để cho dòng điện tiếp tục chạy khắp người đối phương trong vòng năm giây, thời gian tối đa mà hướng dẫn sử dụng cho phép. Anh chờ một chút rồi lựa chọn cách hành động an toàn nhất. Anh tiếp tục áp đôi ngòi nọc của khẩu súng vào một bên vai của gã, kích hoạt dòng điện và thong thả đếm đến năm. Bây giờ, anh có vài chục giây để hành động tiếp. Anh thả một bên dây đeo của chiếc ba-lô cho nó rơi khỏi vai, rồi lăng nó về phía trước để mở một chiếc túi ngang, lấy từ đó ra một cái chai bằng thủy tinh màu xanh. Anh túm lấy gáy gã khổng lồ, nhấc cái đầu đang bất tỉnh lên, nó ngật ra đằng sau, khiến gã khổng lồ ngửa mặt lên. Anh tháo nắp chai rồi thấm đẫm thứ hóa chất trong chai vào một miếng gạc, và nhanh chóng áp nó vào dưới mũi gã.

Bébé chưa bao giờ hợp với cái tên của gã như thế, khi gã nằm dài trên sàn, tựa đầu trên hai cẳng chân bắt tréo của Lucas, ngủ say sưa. Chỉ còn thiếu âm thanh ngân nga của một bài hát ru nữa là đủ bộ. Anh bỏ tấm gạc ra, nó đã gần như khô cong vì tốc độ bay hơi nhanh chóng của thứ hóa chất. Anh vỗ vỗ vào khuôn mặt đang thiếp ngủ, rồi tự cho phép mình giáng một cái tát âm vang, nhưng gã vẫn không thức dậy. Anh liền đứng dậy và lấy từ căn hầm số 53 ra một chiếc xe đẩy. Anh đã phô trương khá lâu, phần còn lại sẽ được tiến hành trong trật tự, trong cái trang trại rộng lớn cô độc đang chờ đợi chẳng khác nào một con yêu tinh chờ đến bữa tiệc thứ hai. Nỗi phấn khích báo thù giờ đã được cộng thêm cơn điên rồ ngạo mạn khi được làm thay phần việc của thần Công lý.

Trần truồng trong tư thế nằm sấp và bị trói chặt trên chiếc bàn giữa căn phòng lớn, Bébé tỉnh lại với cảm giác đau nhức nhối ở đỉnh đầu. Thoạt tiên, gã tưởng mình đang nằm một căn phòng chìm trong bóng tối, thế rồi gã cảm thấy da mặt gã đang tiếp xúc với một lớp vải, và hơi thở của chính gã phả lại mặt gã, nóng hơn lúc thở ra. Khi chiếc mũ trùm được gỡ khỏi mặt gã, ánh sáng chói lòa khiến võng mạc gã như bị thiêu đốt, và gã phải nhấp nháy mắt nhiều lần mới có thể quen được với nó. Gã chỉ nhìn thấy một mặt sàn bằng đất nung màu nâu trong một căn phòng rộng bằng đá và gỗ nhưng khá ấm áp, và khi cố sức ngẩng đầu lên, gã tưởng như vừa nhìn thấy một cái lò sưởi khổng lồ. Lucas không muốn nói gì với gã, và bầu không khí tĩnh lặng bao trùm toàn bộ cảnh tượng chỉ nhường chỗ cho những câu hỏi không có câu trả lời của nạn nhân mới đến. Không có người đối thoại, những câu hỏi chấm dứt và được thay thế bằng những lời chửi rủa liên tiếp. Lucas thọc tay vào giữa phần da thịt của cặp đùi mở hé rồi nắm chặt cả dương vật lẫn tinh hoàn của gã khổng lồ. Anh quấn quanh phần gốc của cả cái cụm ấy bằng một sợi dây rất bền, hết vòng này đến vòng khác, càng lúc càng thít chặt hơn. Màu tím trên cỗ máy sinh sản bị quấn chặt của Bébé dần ngả sẫm, thành một thứ màu đáng lo ngại. Nỗi sợ hãi khiến con mồi quá khổ mắc kẹt trên bàn của anh bị tê liệt, gã hoảng sợ thì đúng hơn là đau đớn thực sự. Làm xong cái bó hoa bằng da thịt ấy, Lucas nắm chặt hai tinh hoàn rồi kéo hết cỡ ra phía sau, rồi lia kéo cắt gọn một nhát. Máu chảy rất ít. Bébé gào lên như bị chọc tiết.

Nhờ những cuốn giáo trình của anh trai, Lucas đã lập được danh sách những thứ thuốc có trong tủ thuốc của mẹ anh, và tính toán được liều lượng chính xác. Đồng thời, anh cũng đi đến kết luận rằng lẽ ra Camille không bao giờ nên rời khỏi dinh thự để đi tìm thuốc bên ngoài, trong khi lẽ ra cô chỉ cần lục tìm ngay trong tầm tay là đã đủ nguyên liệu để phê pha. Với một thân hình có khối lượng ước tính là chín mươi lăm kí lô, anh đã lấy liều lượng thuốc an thần thông dụng nhân lên với bốn để phòng ngừa cái thể chất vững chắc của gã cũng như để đảm bảo mục đích đã đề ra.

Lucas đưa cho gã chai nước trong đó anh đã hòa tan thuốc an thần, và giống hệt như hai cực nam châm giống nhau thì sẽ đẩy nhau, mỗi lần miệng chai đưa đến miệng hắn, Bébé lại quay ngoắt đi. Gã không còn gây ấn tượng cũng chẳng còn đáng sợ. Gã chỉ còn là một thằng nhóc đang khóc thút thít, liên tục nhắc đi nhắc lại những câu “tại sao” vô dụng.

– Mày còn cái đuôi đấy. Tao cũng có thể cắt nó luôn cho xong.

Bị thuyết phục, gã đành uống ừng ực.

Chưa đầy mười lăm phút sau, gã khổng lồ lại nhắm tịt mắt, và Lucas tiến hành phần thứ hai của bức tranh đôi. Anh mặc cho gã chiếc áo chui đầu thủng ba lỗ, rồi với sự trợ giúp của chiếc xe lăn, chất được con quái vật lên chiếc Land Rover. Sau đó, anh lái xe về hướng những nhà kho cải dụng ở Pantin. Sau những chuyến khảo sát ban đêm, anh đã nhận thấy rằng tay bảo vệ không bao giờ rời mắt khỏi chiếc điện thoại di động, còn con chó của anh ta thì chẳng có vẻ gì là một con chó trông nhà cả. Tuy nhiên, anh đã chuẩn bị sẵn món đồ để khiến con vật bận rộn trong trường hợp nó giở trò thích tấn công. Một món ăn ngon lành để nó giữ khoảng cách với nơi Lucas dàn cảnh. Cái món ngon lành mà anh vừa cắt ra khỏi thân hình Bébé Coulibaly.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.