Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Từ xa, với những ngọn đèn chiếu sáng rực rọi vào mặt tiền căn biệt thự số 23, đại lộ Cây Liễu, khách bộ hành có thể tưởng rằng người ta đang quay phim ở khu Belvédère. Công việc của đội Nhận dạng kết thúc sau 23 giờ. Sau khi đã ghi nhận hết các thông tin, bây giờ là lúc đưa cái xác ra khỏi ngôi nhà. Các nhân viên nhà xác có chút ngại ngần. Người đầu tiên định vòng tay qua tay nạn nhân, trong khi người thứ hai nhất quyết muốn túm chân cái xác để khẽ nhấc lên. Ở quãng vai trái, xương bị gãy và cánh tay rơi xuống sàn. Một trong số họ suýt thì nôn hết bữa tối. Cánh tay được nhặt lại rồi đặt nhẹ lên đầu gối của người chủ, rồi các nhân viên nhà xác đành quyết định mang cái xác ra ngoài bằng cách vẫn để yên nó trên ghế, để có thể lồng cái túi đựng xác được dễ dàng hơn, một khi họ ra đến bên ngoài.

Coste lại gần đội Nhận dạng và đưa cho họ tấm thẻ căn cước của Franck Samoy.

– Tôi cũng cần tìm kiếm vân tay trên thứ này. Các anh hãy nói với “Don't touch” rằng hai chúng tôi đã chạm vào nó, trung úy Samuel Dorfrey và tôi, đại úy Victor Coste, tôi rất tiếc.

– Không sao đâu, chúng tôi sẽ lấy vân tay của các anh ở sở để loại trừ. Về phần chúng tôi, như thế này là xong việc rồi.

Anh ta nhìn Coste, tò mò.

– Không phải anh chính là người phụ trách vụ người chết sống lại cách đây ba hôm đấy chứ?

Coste gật đầu thay cho câu trả lời, hai mắt nhắm lại.

– Và bây giờ là một vụ tự bốc cháy nữa, anh quả là trường hợp đặc biệt của đội Trọng án vào thời gian này đấy!

– Chúng tôi cũng đang theo một vụ bị người sói cắn nữa. Nếu anh quan tâm, tôi sẽ giữ lông người sói cho anh.

– Anh nói nghiêm túc đấy chứ?

Coste nổi cáu, anh như đã thấy trước những gì báo chí sẽ đăng trong vài ngày tới.

– Anh có bị ngốc không vậy? Anh hãy tiến hành tìm cho tôi xem nhiên liệu sử dụng là gì, dù sao cũng rất có khả năng gã này đã bị thiêu cháy ở bên ngoài bằng xăng rồi mang vứt vào đây, thay cho câu chuyện tự bốc cháy của anh. Bao giờ thì các anh có kết quả đây?

– Sáng mai, nếu tôi bắt tay vào việc ngay tối nay.

– Thế thì làm đi thôi, “Fox Mulder.”

Coste tách ra xa, châm một điếu thuốc. Anh tựa lưng vào hàng rào của căn biệt thự bên cạnh rồi từ từ trượt xuống, cho đến khi ở tư thế ngồi xổm. Đưa hai tay lên ôm mặt, anh lắng nghe hai cảnh sát dưới quyền báo cáo thông tin. Sam là người lên tiếng.

– Chủ nhà đang ở Cannes, họ đã giao việc bán nhà cho một công ty bất động sản, nhưng công ty này bị phá sản. Sau đó, họ không có thời gian cho việc này nữa, ngôi nhà xuống cấp và họ chờ đến khi có điều kiện tút tát lại nó một chút trước khi rao bán lần nữa. Đã sáu tháng nay họ không đặt chân đến đây.

– Còn gì nữa không?

– Không có gì đặc biệt trong nhà, tôi đã xem xét hai tầng trên rồi. Tuy nhiên, có một cánh cửa đằng sau, với hai vết ấn mạnh trên khung cửa. Chắc chắn là mở bằng xà beng. Hẳn là chúng đã vào bằng lối đó, kín đáo hơn là vào từ cửa trước.

Ronan tiếp lời.

– Tôi đã liên hệ với Viện pháp y, ngày mai họ có lịch trống vào lúc 13 giờ.

– Trước đó không có sao?

– Có, một giờ trước đó, nhưng lúc 13 giờ bác sĩ Léa Marquant nhận ca trực, thành ra tôi tự nhủ…

– 13 giờ cũng được. Chúng ta rời khỏi đây thôi.

– Anh biết không, hỡi chàng cảnh sát bí ẩn có khuôn mặt đẹp và đôi mắt xanh ánh thép, chuyện đó sẽ ổn trong một lúc, nhưng với quý cô thì anh phải nói chuyện ở chỗ khác, chứ không phải bên trên một cái xác, nếu anh có ý định tiến xa hơn chút nữa. Nếu anh muốn tôi làm tư vấn viên cho anh, thì chuyện đó phải tiến hành dần dần từng bước một, tôi đã xem trên ti-vi.

Sam góp chuyện.

– Nhất là khi ba ngày trước anh đã gây ấn tượng với cô ấy bằng gã zombie, thế nên bây giờ, với cái gã…

– Chỉ cần cậu thốt ra ba từ tự bốc cháy thôi, tôi sẽ sa thải cậu. Không, tôi sẽ bắt cậu trực cả Giáng sinh lẫn năm mới, rồi sau đó tôi sẽ sa thải cậu. Chỉ có cậu mới thấy kích động với những chuyện như thế này.

Ba người họ cùng đi ngược đại lộ Cây Liễu. Có tiếng meo meo khe khẽ khiến Ronan quay lại. Sam đang bế con mèo một mắt trên đôi cánh tay dài gầy guộc.

– Cậu nghiêm túc đấy chứ? Cậu định làm gì với cái thứ thối tha này?

– Việc thiện trong ngày của tôi.

Khi đi qua trước cửa căn biệt thự số 15, đại lộ Cây Keo, Sam thả con mèo qua hàng rào, và chiếc điện thoại trẻ con cất tiếng cảm ơn anh.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.