Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Khu vực phòng bệnh có giám sát thuộc bệnh viện Jean-Verdier

Cái lạnh đã quyết định phủ xuống mọi vật vào thời điểm cuối chiều. Tháng Hai đã thò mũi ra. Chiếc xe 306 tháo bỏ quân hiệu dừng lại ở khu vực đỗ xe dành cho cảnh sát. Ronan nói với De Ritter.

– Trong vòng năm phút nữa, sẽ có một y tá xuống đây. Đấy là một người bạn thỉnh thoảng lại giúp đỡ chúng ta. Cô không phiền nếu ngồi chờ tôi trong xe chứ? Tôi mở cửa sổ và bật đài cho cô nghe, nếu có vấn đề gì thì cứ kêu lên, OK?

– Nếu việc đó có thể tránh cho tôi phải chứng kiến màn tán tỉnh của anh.

Ronan đóng sập cửa xe rồi vượt qua cái khoảng cách vài mét ngăn cách anh với tiền sảnh là khu cấp cứu kiêm tạm giữ. Anh tựa người vào tường bên ngoài rồi lấy điện thoại di động ra để gửi một tin nhắn. Một đội cảnh sát mặc đồng phục tiến về phía anh, dẫn theo một gã bị còng tay. Ronan và gã cùng nhận ra nhau, anh đã bắt giữ gã vào năm ngoái, trong một vụ cưỡng hiếp. Thậm chí anh còn không ngạc nhiên khi thấy gã đã được ra ngoài. Anh chỉ ngạc nhiên khi thấy chính mình mong rằng một trong những gã khốn này một ngày kia sẽ xơi tái con gái của công tố viên hoặc của một thẩm phán, nếu họ có con gái, chỉ để xem liệu khi đó gã có được chịu mức án chưa đầy một năm nữa hay không.

– Chào cớm.

Thậm chí Ronan còn không thèm ngước mắt khỏi chiếc điện thoại.

– Chào đồ khốn.

Một giọng nữ đáp lại câu nói của anh.

– Lúc nào cũng đẳng cấp nhỉ, theo như những gì em vừa nghe thấy.

– Latifa, xin lỗi vì vừa rồi không nhìn thấy em. Chỉ là… mà thôi bỏ đi. Thế nào, em có thứ gì cho tôi không?

– Có, anh nói đúng, gã đã nhờ người mang đến một cái điện thoại vào ngày thứ hai. Gã đang được thay băng ở phòng hậu phẫu, chưa đầy mười phút nữa em sẽ phải trả điện thoại vào phòng cho gã.

– Em làm đi, gọi cho tôi đi.

Cô nhìn xung quanh một lượt, rồi lấy chiếc điện thoại ra. Trên điện thoại của Ronan, số điện thoại của Bébé hiện lên.

– Được rồi, tôi có số đây rồi. Em hãy vào nhật ký cuộc gọi rồi xóa cuộc vừa rồi đi.

– Em xóa rồi, James Bond ạ, anh cần gì nữa không, hay chỉ cần đúng chuyên môn thế thôi?

– Còn có thể có thứ gì khác ngoài chuyên môn nữa chăng? Giữa chúng ta với nhau, chính em là người ruồng rẫy tôi mà.

– Không, em đã phải lựa chọn. Anh đã khiến em sống trong địa ngục suốt sáu tháng. Anh thì em rất muốn, nhưng công việc và những cuộc điều tra của anh thì không đâu, cảm ơn anh.

– Thế nhưng tôi đã xóa hết số điện thoại trong danh bạ máy tôi khi em yêu cầu còn gì.

– Vâng, nhưng vẫn còn Coste, người tình dai dẳng nhất của anh.

– Thú vị thật đấy. Tôi có thể gọi lại cho em không?

– Không cần nhọc công thế đâu, playboy ạ, hãy đi phá vỡ những trái tim khác đi.

Khi Latifa quay gót, Ronan nở một nụ cười thật tươi để khỏi bị mất mặt: trong suốt thời gian họ nói chuyện, anh nhận thấy De Ritter không rời mắt khỏi hai người. Anh quay trở ra xe, ngồi vào sau tay lái. Cô trêu chọc anh.

– Tôi thấy anh toàn tâm toàn ý cho vụ này thật đấy.

– Đấy là công việc hằng ngày thôi mà, tôi có khuôn mặt đẹp đẽ thì phải tận dụng nó chứ. Mà sao thế, cô thích cô ấy à? Cô có muốn tôi giới thiệu cô ấy với cô không?

– Không, cảm ơn anh, ở nhà tôi có đủ dùng rồi.

Ronan vừa khởi động xe vừa liếc mắt nhìn Latifa trong gương chiếu hậu. Anh sẽ không bao giờ chịu thú nhận rằng cô từng khiến anh điêu đứng đến khốn khổ. Anh đưa chiếc điện thoại di động của anh cho người ngồi cạnh.

– Số gọi đến mới nhất là của Bébé Coulibaly, cô hãy gọi cho Sam rồi chuyển số đó cho cậu ta, để cậu ta xin công tố viên giấy phép nghe trộm. Nếu có chút may mắn, cậu ta sẽ tìm được thứ gì đó thú vị để kể với chúng ta.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.