Tại kho vũ khí của Cảnh sát tư pháp, ở tầng hai số 36, Bến Orfèvres, Coste nhận lại khẩu súng, chiếc còng tay cùng tấm thẻ cảnh sát, anh có cảm giác mình vừa được mặc quần áo. Thời gian đình chỉ ngắn hơn dự kiến, và đó là nhờ các sự việc đã được đơn giản hóa theo cách mà những người khác có thể gọi là một sai lệch thông tin theo đúng nguyên tắc.
Phát thanh viên của bản tin sáng, khuôn mặt bơ phờ ngự giữa một trường quay được chiếu sáng quá mức, đã xếp Lucas Soultier vào dạng “cá nhân bị suy giảm cảm xúc do vụ mất tích của người em gái nuôi, và do những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, rất có thể cô gái này có liên quan đến một số nhân vật bên lề xã hội mà Lucas Soultier cho là những người phải chịu trách nhiệm về vụ mất tích."
Nhưng một thông tin khác, chính là thứ khiến tất cả các tòa soạn báo nhốn nháo cả lên, còn ly kỳ hơn nhiều. Ở tầng mười một của một tòa chung cư ngoại ô, những xác chết đầy hổ thẹn trong trang phục quần đùi của một luật sư kinh tế, một cảnh sát trưởng, một lãnh đạo của một tập đoàn xây dựng và một cố vấn Chính phủ đã chiếm trọn sự quan tâm của dư luận.
Những cô gái phục vụ trong bữa tiệc đêm riêng tư ấy, theo cách gọi của phóng viên, đang được tích cực tìm kiếm để làm nhân chứng, và sự im lặng mà Lucas dành cho chính mình hẳn là một sự ban phước đối với rất nhiều người. Nhưng, dù đã chết hay còn sống, thì liệu điều đó có kéo theo nhiều thay đổi hay không? Một số tầng lớp vẫn nằm quá cao, thành ra Công lý khó có thể trèo lên đến tận chỗ họ.
Cũng trong sáng hôm ấy, tại Bobigny, một cậu nhóc mười chín tuổi đã thể hiện nỗi phẫn nộ của mình sau khi em trai cậu bị vĩnh viễn đuổi khỏi trường trung học Jean-Pierre-Timbaud. Tay cầm một chai a xít chlohydric, thứ đôi khi được sử dụng để hòa tan nham thạch hoặc làm sạch gỉ trên thép, cậu nhóc đã gội đầu cho cô giáo là nguồn gốc phát sinh quyết định này. Nữ giáo viên đã tan chảy theo đúng nghĩa của từ này ngay đằng trước cổng trường, mà không một người nào nhúc nhích gì. Các đoạn băng đã được tung lên mạng, và có đến hơn mười ngàn lượt xem. Một vụ việc bẩn thỉu và hoàn hảo để đội của Coste quay trở lại thực địa. Cuối cùng, mọi thứ cũng lấy lại nhịp điệu bình thường.
– Sam này, cậu phụ trách việc tìm kiếm các camera giám sát rồi lần ra địa chỉ IP của tất cả các blogger đã đưa vụ tấn công này lên mạng. Ronan và Johanna, hai người phụ trách việc điều tra khu vực lân cận, cả trên đường phố lẫn trong trường, để tìm kiếm các nhân chứng nếu có. Tôi sẽ đến bệnh viện Jean-Verdier một chuyến.
Sam lo lắng.
– Đến chỗ nạn nhân ư? Không! Anh sẽ lại sạc đầy cái thấu cảm trong anh, kiểu như người ta sạc pin ấy, và khi đã được nạp đầy, anh sẽ bắt chúng tôi làm việc 24/24 mất thôi.
De Ritter cũng góp chuyện.
– Thà thế còn hơn là phải nhìn anh ấy làm việc một mình một góc, không phải sao?
Coste quay nhìn về phía bàn làm việc trước đây của anh bạn Mathias. Hay phải gọi là bàn làm việc của người bạn cũ trước đây? Chắc là phải thêm một khoảng thời gian nữa, anh mới làm rõ được điều này. Hai mươi ba vẫn là con số không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, Coste nhân đó để chính thức hóa một sự hiển nhiên.
– Cô khơi mào chuyện này thế là đúng đấy, cô gái ạ. Đang có một chỗ trống trước mặt tôi, đã đến lúc cô mang đồ đạc để vào đấy rồi. Ý tôi là nếu cô vẫn muốn làm việc với chúng tôi, và nếu cô không giăng ảnh lũ trẻ con nhà cô ra khắp nơi.
Johanna nhìn cả đội, hết người này đến người khác, và thấy ai cũng đang mỉm cười.
– Anh nói thật đấy chứ?
Năm từ đó chỉ thốt ra vừa đủ nghe. Tham gia vào một thứ gì đó. Thuộc về một đội. Họ vì cô và cô vì họ. Sam nói với Ronan.
– Anh có nghĩ là cô ấy sắp khóc không?
– Có thể lắm. Đám con gái thường hay làm thế.
Cô trấn tĩnh lại.
Coste lại có một đội hình.
– Bây giờ tôi lại là một cô gái nữa cơ đấy?
– Thậm chí tôi còn chẳng hiểu cô đang nói gì.
Rồi lần lượt, cả ba người vỗ vai cô kèm theo ba câu “chào mừng đến với đội”.
Khi còn lại một mình, anh đi đến chỗ đặt máy pha cà phê. Anh ấn nhiều lần lên dấu hiệu “Đường +” để trả thù cho tất cả những lần phải uống cà phê không đường trước đây, và kết quả là nhận được một thứ mứt kiểu Colombia không thể nào uống nổi. Dù sao, tự lừa dối mình cũng chẳng ích gì. Anh chỉ muốn ghé qua để nói lời chào với Camille, một khuôn mặt lẫn trong những người mất tích khác trên tấm áp phích “Missing”. Đằng sau anh, thiếu tá cảnh sát M.C. Damiani kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.
– Thế nào, anh ổn chứ?
– Tôi chỉ rời khỏi đây có một thời gian ngắn thôi mà.
– Vụ án của anh thế nào?
– Vụ cô giáo trẻ được đánh gỉ ư? Những tuyên bố đầu tiên dẫn chúng tôi hướng đến anh trai của một thằng nhóc bị đuổi khỏi trường. Chúng tôi đang nhào trộn những lời chứng và các đoạn băng trước khi đi tóm hắn vào chiều nay.
– Thế còn De Ritter? Anh đã quyết định chưa?
– Cô ấy là một nhân tố tốt. Lúc đầu, cô ấy có khiến mọi người mếch lòng đôi chút, nhưng đám đàn ông vẫn chấp nhận được. Với lại, tôi có cảm giác cô ấy khiến họ đỡ ngốc. Cả tôi nữa, đương nhiên rồi.
– Anh có một đội hiệu quả đấy, Coste ạ, và việc anh quay trở lại hiện trường được đẩy sớm hơn đôi chút. Hãy tận dụng điều đó để sử dụng ngày hôm nay cho riêng anh. Hãy để Ronan thể hiện trong vụ này, tôi đang có ý định nhanh chóng thăng cấp cho anh ta lên đại úy, đã đến lúc anh ta học cách điều hành một đội rồi.
– Chị định lấy trung úy Scaglia của tôi sao?
– Không phải ngay lập tức, Victor ạ, không đâu. Anh biết rằng trong ngành cảnh sát, công việc đòi hỏi chúng ta phải gia nhập một đội rồi lại rời khỏi đó để trở thành thành viên của một đội khác mà. Nhân đây cũng cho anh biết luôn, hợp đồng của Malbert đã không được ký tiếp.
Phải là điều ngược lại thì mới đáng ngạc nhiên, Coste thầm nghĩ. Mã số 93 suýt thì bị phơi bày, và những người có liên quan đến nó hẳn đã phải chịu một đòn cảnh tỉnh ra trò. Tuy nhiên, anh không hề cảm thấy lo lắng. Việc Seine-Saint-Denis bỏ lỡ dịp gia nhập Paris mở rộng là điều hoàn toàn không thể xảy ra, và những người kia đã chứng tỏ quyết tâm của họ. Có thể chuyện này sẽ khiến họ mất thêm chút thời gian, nhưng rồi họ sẽ tìm ra cách thôi.
Coste trầm ngâm quay sang phía bức ảnh Camille.
– Tôi chưa bao giờ biết rõ liệu chị có dính dáng gì đến toàn bộ chuyện này không, Marie-Charlotte ạ.
– Anh đang định nói về chuyện gì vậy?
– Tôi sẽ dùng cách nói ít tinh tế hơn. Mã số 93, cụm từ đó có nói lên điều gì với chị không?
Đã quá muộn đối với chị ta. Quá muộn để đóng vai người bảo vệ đạo đức, quá muộn để mạo hiểm quá trình thăng tiến cũng như chuyến về hưu mà chị ta, giống như một diễn viên đi trên dây, vẫn vì nó mà né tránh mọi sự cho đến tận lúc này.
– Không, chẳng gì cả, và với anh cũng thế, Coste ạ.
Chị ta rời phòng nghỉ, và, không quay lại, nhắc anh nhớ đến những chỉ đạo trước đó.
– Hãy tận dụng ngày hôm nay của anh, Victor ạ.
Chưa đầy một giờ sau, Coste kiểm tra lại bộ dạng của mình qua hình ảnh phản chiếu tại một trong những cửa kính của tiệm cà phê. Anh chỉnh lại áo vest rồi cố gắng vuốt thẳng một lọn tóc muối tiêu cứ vểnh lên một cách xấc láo ở một bên đầu. Anh những muốn gây ấn tượng tốt, mặc dù việc này đã trở nên xa lạ với anh từ rất lâu rồi.
– Anh không định bỏ trốn nữa sao?
Coste đưa chân đẩy chiếc ghế trước mặt, tỏ ý mời Léa ngồi.
– Tôi không có dự kiến nào khác nữa.
Chị ngồi xuống, rồi không nói thêm gì nữa, đưa tay nắm lấy tay anh. Anh cảm thấy cái siết tay lần này có chút mạnh hơn lần trước, khi chị cũng bạo dạn thực hiện cái cử chỉ này. Chị sẽ không để anh thoát khỏi chị nữa, và anh thấy điều đó rất ổn.