Giữa tòa đại hình Bobigny và Trụ sở cảnh sát tư pháp quận hạt 93, là phố [1]. Làm sao có thể chọn cái tên nào thích hợp hơn cho cái khu vực nằm giữa Cảnh sát và Tòa án chứ? Trong một căn nhà chỉ có tầng trệt, Luigi Maldonado, cùng với gia đình vừa từ Ý chuyển đến, đã quyết định mở La Molisana, một nhà hàng có phòng ăn đặt ở phòng khách còn hàng hiên được xây trong vườn, mang lại cho khách hàng ấn tượng nhẹ nhàng là mình được mời đến dùng bữa ở nhà một người nào đó. Đậu ngay trên thảm cỏ trước nhà, thay cho biển quảng cáo, là một chiếc Fiat 500 cũ chình ình, sơn màu xanh lá cây và màu đỏ của đất nước sản xuất ra nó, như thể một thợ làm bánh pizza say xỉn đã kết thúc chặng đua của mình trên thảm cỏ và cho rằng tốt hơn hết là để chiếc xe lại đó, nơi nó bất động mãi mãi. Dù thế nào, ở đây thực khách được thưởng thức những chiếc pizza ngon nhất khu phố, và với gu ẩm thực tinh tế của các cảnh sát, họ quyết định chọn nhà hàng này làm nơi ăn trưa.
De Ritter đứng dậy, đôi chân không được vững vàng cho lắm.
– Tôi gọi cho chồng một cuộc đã, để báo với anh ấy là tôi ở lại một lát.
Cô dựng lại cái cốc trống không mà cô vừa làm đổ trên mặt bàn.
– Và để nhắn rằng anh ấy sẽ phải đến đón tôi nữa.
Khi đi ngang qua, cô xô đổ một cái ghế tựa, rồi hai cái, mà thậm chí còn không nhận ra, và Ronan nháy mắt với người phục vụ để đảm bảo rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Còn Sam, anh chỉ ngừng nhai một lát.
– Gọi cho ai?
– Chồng cô ấy.
– Nhưng chẳng phải cô ấy chưa…?
– Không. Đã có chồng, hai con, và sáng nay tôi chẳng khác nào một gã ngốc.
– Tôi đã hình dung ra ai là người lo mở hộp mứt khi cái nắp hộp bị kẹt rồi.
– Cậu nhầm rồi, anh ta thuộc kiểu đô vật Đan Mạch lực lưỡng đấy. Mà còn không tệ chút nào, gã ngốc ấy.
Khi quay lại chỗ ngồi, một lần nữa cô loạng choạng xô đổ vẫn mấy cái ghế lúc trước, chúng vừa được dựng lại.
– Hai người đang nói chuyện gì thế?
Ronan nhắc lại, không hề bỏ công gia giảm cho câu chuyện, chai vino amabile Lombardie thứ hai đã khiến anh vứt bỏ cái màng lọc sĩ diện.
– Tôi đang nói rằng gã chồng ngu ngốc của cô khá hơn rất nhiều so với hình dung trước đó của tôi.
– Tôi không biết liệu có nên coi chuyện này là liên quan đến mình không, nhưng anh thật tử tế khi nhận xét như thế. Ngược lại, tôi thấy anh đã đủ phong độ để kể những chuyện ngồi lê đôi mách rồi đấy, thế nên kể đi, Người Đàn Ông.
Ronan vụng về thủ thế trong một cuộc chiến tưởng tượng:
– Được rồi bắt đầu nào, cô có quyền hỏi hai câu, không hơn, đừng có mắc sai lầm khi đánh giá mức độ ưu tiên của những chuyện khiến cô tò mò.
Cứ xét vào tình trạng của anh lúc này, thì những từ cuối cùng trong cái câu quá dài ấy đã biến thành một thứ âm thanh lèo nhèo, và hai người đồng đội của anh phá lên cười trong căn phòng nơi họ là những khách hàng duy nhất. Cô suy nghĩ một lát.
– Câu hỏi đầu tiên của tôi liên quan đến anh. Làm sao mà Coste, theo tôi thấy thì anh ấy có vẻ là người biết cân nhắc, lại có thể tuyển chọn anh, trung úy Ronan Scaglia. Với lại, Scaglia là một cái họ ở đảo Corse, đúng không? Anh đến quận hạt 93 này làm gì?
– Mẹ tôi là người Corse, nhưng tôi chưa bao giờ đặt chân đến đó, tôi không thích biển, tôi không thích núi non, tôi không thích thuốc nổ. Câu hỏi thứ hai của cô là gì?
Sam kéo anh về đúng hướng.
– Ờ đúng rồi, tôi đã hứa với cô là sẽ kể chuyện trong lúc ăn tráng miệng. Làm sao mà tôi Ronan Scaglia lại có thể gia nhập đội của Corse.
– Coste.
– À đúng rồi, Coste.
Chẳng khác nào đang trên sân khấu, Ronan bắt đầu kể, kèm theo những cái khoát tay thật rộng và rõ ràng là quá mạnh…
– Vài năm trước, tôi đang phụ trách một nhóm điều tra ở sở cảnh sát Aubervilliers. Tôi được gọi đến hiện trường một vụ tự sát, trên kênh Ourcq, một buổi sáng mùa hè. Chúng tôi đã lôi được một gã lên khỏi mặt nước, và tôi cho gọi các đồng nghiệp ngành sông ở đó đến, mang theo thiết bị [2] của họ, nhưng ngoại trừ việc làm đám NTH nhốn nháo thì chúng tôi chẳng tìm thấy điều bất ngờ nào khác dưới đáy sông.
– NTH ư?
– Đó là một cách nói của cảnh sát giao thông, trong các tai nạn đường bộ. Có nghĩa là Người Thích Hóng. Tôi kể tiếp nhé?
De Ritter khẽ mỉm cười.
– Anh kể tiếp đi, anh quả là có khiếu kể chuyện đấy.
– Vấn đề với người tự sát ấy, đó là hai tay anh ta lại bị trói ra sau lưng, một phương pháp tự sát khá hiếm gặp, nhưng vẫn có người sử dụng, và tôi biết tại sao. Chỉ có điều cô nàng thẩm phán thường trực lại không muốn nghe cách giải thích của tôi, nhất định muốn đưa vụ này cho Cảnh sát tư pháp, vì tin chắc rằng đó là một vụ án mạng. Người đầu tiên tôi liên hệ ở SDPJ 93 là đại úy Lara Jevric, đội trưởng đội Trọng án số 2, nói thế là cô đủ biết tôi đánh giá cao chị ấy thế nào rồi đấy. Chị ấy đến hiện trường, đẫy đà to béo lại còn trang điểm thật đậm, và bắt đầu gào vào mặt chúng tôi đủ thứ mệnh lệnh bằng cái giọng mũi nghèn nghẹt khiến tôi chỉ muốn cho chị ta ăn đấm. Tôi cố gắng trình bày ý kiến của mình, lẽ ra tôi nên bỏ qua lượt mình thì tốt hơn. Jevric sủa vào mặt tôi rằng đó không phải là việc của tôi, và người tự sát mà lại buộc hai tay sau lưng thì chị ta chưa thấy bao giờ, thế nên tôi đành đánh bài lùi. Chính lúc đó tôi đã gặp Coste.
– Chờ chút, Coste và Jevric làm cùng một vụ sao?
– Không, Coste chỉ đi cùng đến đó thôi, đóng vai quan sát viên. Jevric có sự tế nhị của một chiếc xe ủi bị hỏng, và gây hấn với hầu hết các bộ phận, quả thực không phải là danh tiếng tốt đẹp gì. Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ biết rằng ba phần tư những vụ việc được Cảnh sát tư pháp xử lý là đến từ các cảnh sát trưởng. Tốt hơn hết là nên giữ mối quan hệ cho tốt.
Ritter tỏ vẻ nghi ngờ.
– Lúc này, tôi nghiêng về phía đồng ý với đại úy Jevric, vụ đó có vẻ giống một án mạng.
– Tin tôi đi, tôi đã bắt đầu sự nghiệp tại một văn phòng cảnh sát ở đầu mút Finistère, một trong những địa phương có tỷ lệ tự sát cao nhất ở Pháp, tôi có không ít kinh nghiệm về cả ngàn lẻ một cách chấm dứt cuộc đời. Thế nên, khi Coste kéo tôi ra một góc rồi yêu cầu tôi nói cho anh ấy biết điều gì khiến tôi nghi ngại, tôi đã giải thích với anh ấy về vụ nút thắt thòng lọng. Những người tự sát chỉ bằng cách chết đuối hoàn toàn không tồn tại. Bản năng sống sót thôi thúc nên dù thế nào cô cũng không chịu ở dưới nước mãi.
Sự im lặng của Johanna, lúc này đã hoàn toàn nhập tâm vào với câu chuyện khuyến khích Ronan nói tiếp.
– Được rồi, tôi xin lý giải ngay đây. Đầu tiên, cô trói hai chân mình, sau đó, với đoạn cuối của sợi dây thừng, cô thắt một cái nút thòng lọng rồi cho hai cổ tay vào đó. Cô dành ra vài giây để nhớ rằng cuộc đời là một bãi phân rồi cô nhảy xuống sông. Đương nhiên, một khi đã ở dưới nước, bản năng sống sót buộc cô tìm cách trồi lên mặt nước, cô vùng vẫy nhưng cái nút thòng lọng càng thắt lại, cô không thể ngoi lên cũng chẳng thể bơi. Do đó, có thể đây là một vụ giết người, nhưng cũng rất có thể chỉ là một vụ tự sát.
– Thông minh đấy. Rùng rợn nhưng thông minh. Thế sau đó thì sao?
– Sau đó ư? Jevric vẫn tin chắc là đang đối mặt với một vụ án mạng, nên nhất quyết muốn tiến hành khám nghiệm thi thể, để tìm các dấu vết đánh đập hoặc tự vệ. Thế là họ lật cái xác lên. Nhưng với cái nóng khủng khiếp dội xuống suốt từ đầu tháng Bảy cùng thời gian ngâm dưới nước, cái bụng của thi thể đã trương phình, còn lớp da thì nhão ra. Tóm lại đó là một ý tưởng rất tồi, nhưng vì ý tưởng là thứ chị ta không mấy khi có, nên chị ta khăng khăng bám vào nó và ra lệnh cho các đồng nghiệp đánh vật với cái xác để lật cho nó nằm sấp xuống. Tôi đã đề nghị chị ta chờ đội nhân viên nhà xác, họ quen với kiểu tình huống này rồi, chị ta lại quát nạt tôi lần nữa, thế nên tôi đành mặc kệ.
De Ritter bắt đầu hình dung ra điều tồi tệ nhất.
– Không, đừng có nói với tôi rằng…
– À có đấy… Cái xác vừa lật sấp, thì lớp da ở vùng bụng rách toạc, và tất cả những gì chứa bên trong gã đó xổ tung trên mặt đường nhựa. Phải đến cả chục lít một thứ dung dịch sền sệt do nội tạng bị hóa lỏng sau quá trình thối rữa bắn tung lên đám NTH đứng gần nhất.
– Đám Người thích hóng, đúng không?
– Đúng thế. Một số người ngất xỉu, những người khác thì la hét, nhưng đa số là nôn mửa. Chúng tôi để đại úy Jevric ở lại đối mặt với sự ngu ngốc của chị ta, rồi tôi đề nghị Coste thông báo về vụ tử vong đó với gia đình nạn nhân.
Thông báo về một cái chết. Một thử thách mà mỗi cảnh sát đều phải trải qua một ngày nào đó. Một trong những tình huống mà De Ritter e sợ nhất.
– Không quá khó khăn chứ?
– Rồi cô sẽ quen thôi. Cô không quen biết họ, cô không biết người thân của họ. Đó không phải là nỗi đau của cô. Cô chỉ là người báo tin.
Sam tham gia câu chuyện.
– Chủ yếu là thế giới của Ronan xoay quanh Ronan, còn những người khác thì anh ấy không quan tâm.
De Ritter muốn biết đoạn kết của câu chuyện:
– Thế rồi sao? Án mạng hay tự sát?
– Nếu tôi nhớ không nhầm, thì đó là cuộc giải phẫu pháp y đầu tiên của bác sĩ Marquant, tân binh của Viện pháp y vào thời gian ấy. Chị ấy đã khẳng định lại giả thuyết tự sát, và vụ việc dừng ở đó. Một tuần sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại của Coste, và hai tháng sau, tôi gia nhập đội của anh ấy.
De Ritter dốc nốt chai vang thứ hai vào ba cái cốc, rồi quay sang phía Sam.
– Thế còn anh? Anh đã gia nhập đội này như thế nào? Một câu chuyện khó tin khác chăng?
Ronan ngắt lời cô.
– Rất tiếc, cô đã hết đạn. Cô chỉ được hỏi hai câu, và tôi đã trả lời xong rồi.
[1] Égalité trong tiếng Pháp là Bình đẳng.
[2] Sonar (viết tắt từ tiếng Anh: sound navigation and ranging) là một kỹ thuật sử dụng sự lan truyền âm thanh (thường là dưới nước) để tìm đường di chuyển (tức đạo hàng), liên lạc hoặc phát hiện các đối tượng khác ở trên mặt, trong lòng nước hoặc dưới đáy nước, như các loài cá, tàu bè, vật thể trôi nổi hoặc chìm trong bùn cát đáy, v.v.