Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57

❊ ❊ ❊

Trước nửa đêm một chút, Farel mở ổ khóa thứ ba trên cánh cửa nhà mới được bọc sắt. Như để thanh minh cho việc cẩn trọng đến mức ấy, tay phóng viên nói với vị khách mời:

– Đột nhập. Mới mấy ngày trước thôi.

Tay phóng viên bật đèn, vứt chiếc áo choàng thành một đống trên ghế xô-pha trắng trong phòng khách, rồi lấy từ trong tủ hốc tường ra một chai whisky.

– Anh muốn uống chút gì đó không?

Lời mời ấy không vang được tới tai Coste, anh vẫn mặc nguyên áo choàng, đứng sững trước bức tường phía Bắc của căn hộ, bức tường ghim kín những bài báo cắt ra và đầy những vết gạch xóa, khoanh tròn, như một thân thể bị hành hạ. Những bức ảnh đã được ghim thêm, rất nhiều trang tạp chí bị xé rách, những mẩu giấy nhắn đầy chữ viết nguệch ngoạc, những tên người, những địa danh trong một làn sóng thông tin, cái nọ gắn với cái kia trong một mạng nhện rối rắm.

– Anh khiến tôi lo lắng đấy, Farel ạ. Có vẻ anh bị ám ảnh rồi.

– Đó là cái giá phải trả cho việc tiếp cận với sự thật.

Farel đậy nắp chai lại rồi đưa cho Coste một cái cốc. Coste uống một ngụm thứ đồ uống khó chịu ấy, anh vốn không thích whisky. Anh quay sang phía Farel, đã đến lượt tay phóng viên đưa ra những lời thú nhận.

– Trung úy Aubin có giải thích với anh các lý do cho sự tồn tại của Mã số 93 không? Tay phóng viên hỏi.

– Rất mơ hồ. Theo những gì cậu ta biết, thì mục đích là để hạ thấp, một cách hư cấu, tỷ lệ tội phạm, nhưng tôi cảm thấy việc này còn phức tạp hơn chứ không chỉ đơn thuần là thao túng kết quả.

– Tốt lắm, anh quả là một tay cớm thực thụ, Coste ạ. Được đào tạo để tuân lệnh cấp trên mà không tìm cách để hiểu, khác với một phóng viên luôn cho mọi lời nói anh ta nghe thấy đều là dối trá. Các anh là những người lính ngoan ngoãn, tin tưởng vào tổ chức của mình, cảnh sát, tòa án, chính phủ, trong khi những thiết chế đó chính là nơi đầu tiên lừa dối các anh, đùa giỡn với các anh và bịp bợm các anh với những con số.

– Những con số chỉ là một chỉ số. Chúng chẳng thể nói lên gì cả. Yêu cầu một con số chính là yêu cầu đánh giá một công việc. Câu trả lời sẽ thay đổi tùy thuộc vào việc anh đặt câu hỏi cho ai. Nếu anh hỏi người đã thực hiện công việc, con số đó sẽ được đẩy lên cao. Nếu anh hỏi những kẻ ưa gièm pha người thực hiện công việc, con số đó sẽ bị lôi xuống thấp. Yêu cầu định lượng một hoạt động chính là anh đã cầm chắc có được một thông tin sai. Những con số chỉ là món trang kim để trang trí cho phần cuối của những báo cáo rỗng tuếch.

– Anh nhầm rồi, Coste ạ, các con số là tất cả, chính xác là vì lý do anh vừa nói. Chính vì ta có thể làm bất kỳ chuyện gì với chúng, nên người ta mới khiến chúng có giá trị biểu đạt nhiều đến thế. Đặc biệt là những con số về tình trạng phạm tội và tỷ lệ tội phạm, hậu quả của chúng có tác động dội lại ở vô số cấp khác nhau. Chính ở đây mà miếng ghép hình anh còn thiếu trở nên cần thiết, cả với anh cũng như với trung úy Aubin. Dự án Paris mở rộng.

– Chính xác thì nó có liên quan gì đến nơi này?

– Paris đang chết ngạt từ hai chục năm nay. Dự án đó là mở rộng thủ đô bằng cách ghép thêm những quận hạt lân cận, 92 Haut-de-Seine, 93 Seine-Saint-Denis và 94 Val-de-Marne nhằm tạo ra Paris mở rộng. Chiến dịch bất động sản quan trọng nhất kể từ thời Haussmann đến nay, thậm chí có lẽ còn là chiến dịch quan trọng nhất trong toàn bộ lịch sử nước Pháp. Lời hứa hẹn đối với các nhà đầu tư khổng lồ. Một siêu đô thị chưa từng thấy, vựa lúa của đất nước và vùng đất nguyên sơ cho những dự án táo bạo nhất. Đấy là chưa nói đến việc bắt buộc hình thành một mạng lưới giao thông với những tấm lưới khổng lồ, những cơ sở hạ tầng đường sá mới cần phải có, hàng chục ngàn công việc sắp được tạo ra, cũng như tất cả các tác động đối với thị trường tài chính và sàn chứng khoán. Tôi đã từ bỏ hy vọng là mình có thể đánh giá chính xác về một dự án như thế, khi mà số tiền đầu tư gần như không thể hình dung được. Nếu ta chỉ xem xét việc xây dựng những tuyến tàu điện ngầm và tàu điện mới, người ta đã nhắc đến con số ba mươi lăm tỷ. Trong bức tranh thịnh vượng ấy, chỉ riêng quận hạt 93 phá hỏng bối cảnh. Tỷ lệ giết người ở đó cao gấp ba lần so với tỷ lệ trung bình trên toàn quốc, thế nên nếu anh có một công ty, anh sẽ chọn nơi nào để đặt trụ sở?

– Chắc chắn là không phải ở Seine-Saint-Denis.

– Vấn đề nằm ở đó đấy. Bởi vì, do bối cảnh địa lý, quận hạt tuyệt đẹp của các vị lại nằm trong kế hoạch của Paris mở rộng, và nếu người ta không làm tiêu tan hết tình trạng phạm tội của nó, sẽ chẳng ai dám mạo hiểm đến đây cả. Kết quả là, một dòng sông bạc với một nhánh chảy ngay bên trên quận hạt 93, và các vị chẳng nhận được một xăng-ti-mét nào. Một lãnh thổ tách biệt, vốn dĩ đã tắm trong bạo lực, sẽ biến thành một vùng đất mắc kẹt nghèo nàn và bất công, tất cả đều đang ung dung ngồi trên một kho thuốc súng.

Coste có thể dễ dàng mường tượng ra hình ảnh ấy.

– Chẳng cần phải chờ lâu đâu, sắp có những cuộc bạo loạn đầu tiên rồi đấy.

– Chuyện đó, và sự gia tăng nhanh chóng của những loại hình kinh tế ngầm. Sự hình thành của một vùng rộng lớn tương đương một quận hạt, nơi luật rừng ngự trị. Giả thuyết này là điều không thể chấp nhận đối với chính phủ, lại càng không thể chấp nhận với các thị trưởng, các tỉnh trưởng, giám đốc sở cảnh sát tư pháp cũng như cảnh sát trưởng của các vị, sự nghiệp của tất cả bọn họ đều bị đe dọa. Sẽ phải che giấu các xác chết, để các nhà đầu tư có thể lựa chọn Seine-Saint-Denis như một cõi thần tiên mới mẻ, thay cho các quận hạt 92 và 94 đầy quyến rũ.

– Và mục tiêu chính trị chính là biến quận hạt 93 thành chàng rể lý tưởng?

– Ta luôn có thể tìm cách bán một ngôi nhà đổ nát chừng nào mặt tiền của nó còn ổn thỏa. Đừng nói với tôi rằng anh ngạc nhiên về điều đó. Trừ phi anh là người được định dạng sẵn như thế?

Coste vẫn bám sát lập luận của tay phóng viên, có chút choáng ngợp khi phải ở vào vị thế khó chịu của một gã ngốc. Có vẻ như tay phóng viên không thể dừng lại được nữa.

– Khi một số xã trưởng ở quận hạt 93 muốn đảm bảo rằng họ sẽ tái cử, họ sẽ làm gì? Họ trả tiền. Thậm chí rất nhiều tiền. Họ phóng tay chi trả cho đám anh chị trong khu vực để họ ở yên trong vài tháng trước kỳ bỏ phiếu, nhằm hạ thấp tình trạng phạm tội một cách giả tạo, và khiến người ta tin rằng họ đang quản lý xã của họ bằng một bàn tay sắt.

– Đó chỉ là đồn đại thôi.

– Lời đồn mà tôi hiểu rõ, anh hiểu rõ, và rất nhiều người khác cũng biết rõ. Tôi tin là không có lửa thì sẽ không có khói.

Coste nhẫn nhục uống một hơi cạn cốc rượu trong lúc Farel vẫn điềm nhiên tiếp tục bài diễn thuyết của mình.

– Chúng ta hãy đi xa hơn một chút. Hãy hình dung người ta mở một trung tâm thương mại. Một công trình có lợi cho xã hội, hữu ích với các chủ thầu và tạo ra hàng trăm công ăn việc làm, chưa kể đến các khoản dưới gầm bàn dành cho những người đã tạo điều kiện thuận lợi cho việc thực hiện dự án. Điều bất lợi lớn nhất, một trung tâm thương mại ở quận hạt 93 chính là một hũ mật đặt bên chân một tổ ong vò vẽ. Lũ nhóc bụi đời cùng các anh lớn của chúng sẽ tụ tập ở đó, tấn công những bà già bé nhỏ đi mua sắm, và tùy theo nhu cầu về tiền bạc của chúng, sẽ cướp các cửa hàng. Không một nhãn hàng nào chấp nhận mở bất cứ cửa hàng nào nếu ta không đảm bảo được cho họ một mức độ an toàn và trật tự công cộng tối thiểu. Trong trường hợp đó, không có gì đơn giản bằng thay đổi thực tế theo cách gian lận. Chủ thầu mở một dòng ngân sách được đặt tên là “Hỗ trợ phát triển văn hóa” hoặc “Hiệp hội vì sự phát triển của vùng ngoại ô”, bất cứ thứ gì có thể mang lại ấn tượng về sự tham gia tích cực vào nhịp sống của các khu phố và để cho các vị xã trưởng quản lý các quỹ đó. Một lần nữa, các vị xã trưởng lại chi tiền hậu hĩnh cho chính những kẻ là nguồn gốc của tình trạng phạm tội và mất an toàn, với điều kiện những kẻ này đảm bảo một sự bình yên tương đối trong thời gian triển khai dự án.

– Mối liên hệ ở đây là gì?

– Nếu ta đã nói đến các dòng ngân sách giả tạo, tham nhũng và bôi trơn chỉ để mở một trung tâm thương mại hoặc để được tái cử, thì anh thử hình dung xem chuyện gì có thể xảy ra khi ta nói đến việc hợp nhất vào Paris ba quận hạt đông dân nhất nước Pháp. Công trình này sẽ tạo ra cả đại dương lợi nhuận, và cái tỷ lệ tội phạm của các vị chính là hạt cát có thể phá hỏng tất cả. Nếu có thể mua chuộc đám anh chị và băng đảng của chúng, như ta đã thấy, thì các vụ án mạng lại có phần phức tạp hơn. Khi dự án Paris mở rộng ra đời, tất cả mọi người đều biết rằng không thể làm sạch quận hạt 93 theo đúng kỳ hạn. Do đó, có thể dự đoán rằng theo cách này hay cách khác, các vị sẽ phải làm biến mất càng nhiều vụ án mạng càng tốt. Từ đó mới nảy sinh ra việc lựa chọn những người vô hình. Đáng tiếc là trong số họ, các vị lại chôn giấu cả Camille Soultier. Camille thì người ta mặc xác, chính cái họ “Soultier” mới gây ra vấn đề.

– Nhưng gia đình họ đã không nhận dạng cái xác rồi cơ mà! Dù sao đi nữa, bà già Margaux vẫn khăng khăng là như thế.

– Tôi biết rằng chính anh cũng không tin điều đó, Coste ạ.

– Tôi tin vào điều gì không quan trọng, mà điều tôi có thể giải thích mới là quan trọng. Lucas đã rất tha thiết với vai trò anh trai, đủ để khiến Camille cảm thấy ngột ngạt. Theo những lời tâm sự của bà mẹ, anh ta dành cho cô ấy một tình yêu gần như loạn luân. Tôi không thể hình dung anh ta có thể quay gót khỏi nhà xác, bỏ mặc người mà anh ta coi như là em gái, rồi để cô ấy thối rữa trong một chiếc quan tài rẻ mạt, chỉ vì danh dự của gia đình.

– Tuy nhiên, Lucas đã liên hệ với Simon để yêu cầu ông ấy tiếp tục điều tra, và chỉ quan tâm duy nhất đến cô gái xa lạ kia thôi. Và chính hồ sơ về cô gái xa lạ đó lại biến mất khỏi tài liệu lưu trữ của các vị. Về phần mình, tôi thấy điều đó có vị hơi cay đắng, nên không thể nuốt trôi mà không đặt ra vài câu hỏi. Theo những nghi ngờ của vị thám tử tư kia, tôi đã bắt đầu lục lọi các báo và kiểm tra về cái chết của những người không mấy tỏa sáng. Những “người vô hình” của các vị.

– Bức tường đẹp đẽ ở nhà anh.

– Cảm ơn anh. Một xác chết được phát hiện ở khu vực Seine-Saint-Denis sẽ được giao cho một trong hai đội Trọng án thuộc SDPJ 93, đội của anh hoặc đội của đại úy Jevric, đó là quy trình thông thường. Tôi chỉ cần bám theo từng vụ án đồng thời kích hoạt các đầu mối liên hệ của tôi là đủ để phát hiện ra việc mười bảy trong số các hồ sơ của các vị đã biến mất. Cứ như thể những xác chết đó chưa từng tồn tại. Trên tường nhà tôi, chính những tin vặt trên báo là thứ được tôi trang trí nhiều nhất. Tôi bắt đầu đưa ra những giả thuyết và liên hệ với trung úy Aubin. Tôi không cần tác động đến anh ta nhiều lắm, tôi nhận ra những tâm hồn đang bị hối hận giày vò. Vài giờ sau, vượt trên mọi mong đợi của tôi, anh ta mang đến cho tôi một thùng các-tông đựng hai mươi ba bộ hồ sơ, những hồ sơ mà anh ta đã cẩn thận che giấu, chỉ đổi lại lời hứa của tôi là sẽ tránh cho anh ta bị liên lụy đến mức tối đa. Cả anh ta lẫn đội của anh ta, – Farel nói thêm.

Coste cố gắng hình dung cuộc sống kép của người đồng đội, cùng những lời nói dối và những bí mật hằng ngày của Mathias. Farel nói tiếp.

– Đó chính là lúc tôi phạm phải sai lầm của kẻ mới vào nghề. Tôi đã gọi cho Soultier. Với những bộ hồ sơ đang nắm trong tay cùng chút ít thông tin mà tôi có thể khai thác được từ anh ta, tôi đã có thứ gì đó để lao vào. Tôi không mấy tự hào về chuyện này, nhưng tôi đã thả mồi câu anh ta bằng câu chuyện về những xác chết bị che giấu và niềm tin chắc chắn của tôi rằng Camille có thể nằm trong số đó. Chúng tôi đã hẹn gặp nhau và…

– Và trong khi anh đang chờ đợi một vị khách không bao giờ xuất hiện, căn hộ của anh đã bị đột nhập.

– Về cơ bản thì gần như thế, tôi cũng bị một trận đòn đến mức mũi ăn trầu, nhưng thôi chẳng sao cả. Sai lầm của kẻ mới vào nghề, tôi đã nói trước với anh rồi mà.

– Chờ đã, như thế có nghĩa là… rốt cuộc, nếu lập luận của anh là đúng, thì như thế có nghĩa là Lucas Soultier đã lấy được bản báo cáo giải phẫu pháp y của Camille sao? Mẹ kiếp, nhưng anh đã đọc nó rồi chứ?

– Rồi. Tôi không biết liệu các thuật ngữ y khoa có giảm nhẹ thực tế sự việc không, nhưng dù sao chúng cũng miêu tả chi tiết chính xác đến mức khó lòng chấp nhận nổi. Ngay sau đó, xuất hiện mấy xác chết huyễn hoặc của các vị. Coulibaly, Samoy và Paulin.

– Ba kẻ đã phá hủy Camille, theo cách này hay cách khác… – Coste bàng hoàng. Anh vươn cánh tay ra, và không hề hỏi mà dốc cạn cốc rượu của Farel, tay phóng viên giáng đòn kết luận.

– Bằng cách xóa bỏ các xác chết, các vị đã đánh thức một con quái vật.

– Ít nhất anh cũng có được một căn cứ, cho dù căn cứ đó lấy từ một văn bản mà anh không bao giờ có thể đưa ra. Anh không có bất cứ bằng chứng thực tế nào, không có bức ảnh nguy hiểm nào, đoạn ghi âm đáng ngại nào. Anh đã bị lấy trộm hết các hồ sơ, và những gì còn lại cụ thể chỉ là các mẩu báo dán trên bức tường trong căn hộ. Anh sẽ thống nhất với tôi rằng thật dễ dàng để hạ gục bất cứ ai, và những người mà chúng ta vừa nhắc đến còn lâu mới là bất cứ ai. Tóm lại, túi anh hoàn toàn rỗng tuếch.

– Còn anh thì đã bị rút mất một vụ điều tra, để nhường nó cho Cảnh sát thành phố. Cả hai chúng ta đều bị trói chân trói tay và bịt miệng cả rồi. Anh định sẽ làm gì? Vác mặt đến Bến Orfèvres và xin diện kiến họ chăng? Kể với họ rằng trung úy Aubin là một gã thối tha, rằng anh đã biết điều đó ngay từ vụ án mạng đầu tiên, và rằng, do đó, anh cũng chấp nhận để người ta coi anh là đồ thối tha, và kéo theo cả cái đội thân yêu của anh nữa?

– Tôi tin rằng chúng ta đã vượt quá giai đoạn lợi ích cá nhân từ lâu rồi, nhưng đó không phải là điều khiến tôi lo lắng. Căn cứ vào các chân rết của cái nhà thổ này, tôi tự hỏi liệu chàng Soultier trẻ tuổi có thể tiến đến tận thẩm phán hay không.

– Ý anh muốn nói là đe dọa đến mạng sống của ông ta ư?

– Tôi không biết, có lẽ tôi đã đi quá xa rồi.

Farel phá lên cười chế giễu khiến Coste giật mình và ném cho gã một cái nhìn ngơ ngác.

– Thêm một lần nữa, Coste ạ, anh thực sự là một cảnh sát, tin tưởng vào cấp trên và được rèn giũa để tin rằng những điều ô nhục kiểu này chỉ xuất hiện trong các kịch bản. Trong chính trị, anh hãy xuất phát từ nguyên tắc là không có bất cứ chuyện khốn kiếp nào anh có thể nghĩ đến mà lại chưa từng được thực hiện. Không có bất cứ chuyện gì. Che giấu các xác chết để cho phép hình thành Paris mở rộng, Mã số 93 của các vị cũng không nhiều tham vọng hơn là một công trình bất động sản tầm thường. Mặc dù nó chưa có tiền lệ. Nhưng đất nước sẽ không cho phép mình bị kết tội như thế. Nếu chúng ta có thêm chút thời gian, tôi sẽ nói với anh về tất cả những kẻ từng nảy ra ý tưởng thú vị là chết trước cả khi mở chiến dịch, thế nên nghĩ rằng Lucas có cơ may không lần lên đến tận thẩm phán còn lâu mới bị coi là ảo tưởng.

Tay phóng viên đứng dậy và đến đứng đằng trước bức tường nơi gã phô bày tất cả những gì có trong tâm trí.

– Anh bị đình chỉ công việc, Coste ạ, không có đồng đội cũng chẳng có vũ khí, ấy thế nhưng anh lại là người duy nhất có thể đi đến tận cùng. Hãy tóm Lucas Soultier về cho tôi, hãy để anh ta kể cho tôi nghe câu chuyện của anh ta trước khi mang nó đi kể ở nơi khác, đó chắc chắn là cơ hội duy nhất để có người nghe anh ta nói. Rốt cuộc, nếu anh ta đồng ý nói với chúng ta…

– Nói với chúng ta ư? Đó chính là việc anh ta đã làm ngay từ đầu rồi. Tất cả những dàn cảnh đó là dành cho chúng ta. Người ta cố gắng che giấu các xác chết, còn anh ta mang đến cho chúng ta những xác chết mới, đầy giật gân, rồi tung chúng lên với truyền thông đồng thời biến chúng tôi thành những kẻ bất tài. Nói lên tiếng nói của mình, đó là tất cả những gì anh ta muốn!

Một tin nhắn vừa được gửi đến điện thoại di động của Farel, khiến hai chiếc cốc trên bàn rung lên. Tay phóng viên chăm chú đọc, để mặc Coste ngồi thụt sâu trên ghế xô-pha, chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng anh.

– Tôi không biết chuyện này có liên quan gì không, nhưng vừa rồi anh có nhắc đến khu Paul-Vaillant-Couturier ở Bobigny, đúng không?

– Đúng thế, đó là tâm chấn trong cuộc điều tra của tôi, điểm chung giữa Camille, Franck, Bébé và Jordan Paulin.

Farel không rời mắt khỏi màn hình điện thoại. Coste lo lắng.

– Một vụ án mạng khác nữa chăng?

Tay phóng viên tung chiếc điện thoại cho anh.

– Không. Một vụ tàn sát.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.