Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

Farel may mắn gặp đúng ngày. Về phía Aubin, anh đang chờ từng phút từng giây để hết ca trực, cố gắng để khỏi nổ tung.

Đứng vắt vẻo bên mép mái hiên của trụ sở SDPJ 93 để nhìn ra toàn cảnh thành phố, anh hút nốt điếu thuốc. Tai trái anh đau nhức. Cuộc trò chuyện qua điện thoại với Laure lại một lần nữa chuyển thành một thảm kịch đầy những lời dọa dẫm. Những từ “chia tay” và “quyền nuôi con” như vẫn đang xuyên vào óc anh. Anh ném đầu mẩu thuốc rồi nhìn nó rơi xuống. “Nó có thể là mình”, anh tự nhủ. Anh ước lượng độ cao ngăn cách anh với mặt đất. Không đủ cao. Cùng lắm anh cũng chỉ bị gãy một chân, và chỉ đạt được một kết quả duy nhất là biến mình thành kẻ nực cười.

Anh cảm thấy lồng ngực đau thắt. Bác sĩ tâm lý của [1] đã kê cho anh một bài tập đơn giản để thực hiện khi cảm thấy nghẹt thở quá mức. Anh phải tìm trong trí nhớ một nơi yên tĩnh, tránh khỏi mọi lo âu và ràng buộc, một nơi nghỉ ngơi lý tưởng, trong đó anh có thể ẩn náu và tổng kết lại mọi chuyện. Anh chưa từng tìm thấy cái nơi ấy.

Anh lùi lại một bước. Tâm trí quay cuồng, anh quyết định khiến thể xác phải mệt lử bằng cách vào phòng thể thao. Không phải phòng làm việc, đương nhiên. Được sắp xếp một cách đầy đúng đắn ở tầng hầm, giữa phòng quần áo và bãi đỗ xe, phòng thể thao chỉ có vỏn vẹn ba tấm thảm đặt sát sạt nhau, và một lỗ rỉ nước từ phòng vệ sinh ở tầng hai khiến chúng thấm đẫm một thứ nước pha lẫn với nước tiểu. Tuy nhiên, có vẻ như tất cả các cảnh sát lúc nào cũng giữ được phong độ.

Túi xách đeo trên vai, anh đang chuẩn bị bước lên xe thì một giọng đàn ông gọi anh:

– Trung úy Aubin phải không?

Một câu hỏi không phải để nhận câu trả lời. Do đó, anh không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm người đối thoại với vẻ đề phòng.

– Xin chào, tôi là Marc Farel, tôi muốn xin anh vài phút nếu có thể được.

Có ba kiểu người sẽ khiến chuông báo động bên trong mỗi cảnh sát rung lên. Luật sư, tội phạm và phóng viên. Xếp theo trật tự của cảm giác giận dữ. Gã này vĩnh viễn thuộc về kiểu thứ ba.

Một bộ com-lê chật chội màu hạt dẻ bó sát thân hình, nhưng mái tóc màu nâu rối tung, dáng vẻ cẩu thả có kiểm soát, mũ bảo hiểm cắp trên tay: trung úy Aubin đã ngây thơ tưởng rằng có thể xua đuổi gã chỉ bằng một cái phẩy tay.

– Tôi không có thời gian, rất tiếc, hãy để thông tin liên hệ của anh ở quầy lễ tân, chiều nay tôi sẽ liên hệ lại với anh.

Rồi Mathias nhận ra rằng gã kia vừa gọi anh bằng cả cấp bậc lẫn họ, và gã đã chờ anh bên ngoài văn phòng để gặp anh, thay vì xuất hiện ở văn phòng thư ký. Có thể anh phải dành ra một khoảng thời gian để lắng nghe gã. Anh ném chiếc túi vào góc xe rồi quay về phía tay phóng viên.

– Được rồi, năm phút thôi nhé.

Trong phòng sau của một trong những tiệm cà phê hiếm hoi của thành phố, hai người đàn ông ngồi vào bên bàn, đối diện nhau. Tay phóng viên tỏ vẻ thân thiện.

– Trông anh mệt mỏi quá, trung úy ạ.

– Công việc của tôi không lấy gì làm nhàn hạ.

Đã từ rất lâu, Marc Farel tạo dựng được cho mình thói quen là nhanh chóng thu hút được sự chú ý của người đối thoại. Là phóng viên chuyên mục tư pháp, gã đã chọn một chuyên môn mà trong đó, thật kỳ quặc, tất cả những người gã tìm cách tiếp cận đều tìm cách né tránh gã. Theo tùy chọn, tòa án, cảnh sát, tội phạm. Gã tấn công trực diện.

– Nỗi ân hận, có lẽ là thế. Ân hận là thứ khiến chúng ta mệt mỏi.

Trong nghề thẩm vấn, đây được gọi là kỹ thuật mới nhử. Tung ra một lời buộc tội càng mơ hồ càng tốt, và chờ đợi phản ứng. Gã không phải chờ lâu.

– Nghe này… Anh Farel, đúng không? Hoặc anh nói toẹt ra đi, hoặc tôi rời khỏi đây, nhưng hãy nhớ là đừng có giở trò cảnh sát với tôi.

Viên cảnh sát cộc cằn y hệt như vẻ ngoài của anh ta hứa hẹn. Có chút dao động, tay phóng viên lấy ra một cuốn sổ, rồi lật giở để tìm kiếm một trang cụ thể.

– Tôi sẽ cố gắng nói thật nhanh thôi. Hai tuần trước, có một thám tử tư xuất hiện. Ông Simon. Tôi chưa bao giờ biết rõ đó là họ hay là tên của ông ta. Đường đi của chúng tôi đã giao cắt nhau nhiều lần, tôi là một phóng viên chuyên mục giàu kinh nghiệm, và theo như những gì tôi nhớ được, thì tôi vẫn luôn thấy ông ta hoạt động tích cực. Thám tử tư, phóng viên, cảnh sát, đó là một thế giới nhỏ bé và ta biết rõ các nhân tố chủ yếu trong đó, bởi vì chúng ta gần như làm cùng một công việc. Chúng ta điều tra, chúng ta tìm cách để hiểu. Chỉ có điều các anh thì làm việc đó với chi phí thấp nhất.

Không được Aubin hưởng ứng, Farel thôi mỉm cười và tiếp tục những gì gã đang nói dở.

– Được rồi. Simon thuộc loại điều tra viên làm việc theo kiểu cũ, dựa vào tiếp xúc. Ông ta có vài câu hỏi đặc biệt, thế nên đương nhiên là ông ta tiếp cận với tôi. Danh tiếng của tôi còn đi trước tôi, tôi biết điều đó, tôi là một kẻ ưa đào bới.

– Thú vị đấy, tôi cũng định dùng cách nói ấy.

– Cảm ơn, tôi xúc động quá. Ông Simon đã được thuê để tìm kiếm một cô gái trẻ. Không ngừng nghỉ, tay cầm một bức ảnh, ông ấy đã tái hiện toàn bộ hành trình mà cô ta có thể đã đi qua, và bóc tách tất cả những điểm rơi khả dĩ để rồi cuối cùng tìm ra dấu vết cô ta trong một căn nhà lấn chiếm. Đổi lại vài tờ giấy bạc, một trong những kẻ thân tàn ma dại đang ám ngôi nhà hình như đã nói với ông ta về một cô nàng dạt vòm khá giống với bức ảnh, bị chết vì dùng ma túy quá liều. Hình như gã cũng kể với ông ta về đám cảnh sát đã đến hiện trường ngày hôm ấy, khiến bọn chúng phải cuốn gói khỏi đó. Những ký ức của gã lại càng quay trở lại dễ dàng hơn khi mà sau sự việc đó, tòa nhà ấy đã bị xây tường bịt kín, che giấu tất cả những thứ bên trong. Thám tử tư kia liền cho rằng đã tìm lại được con cừu lạc, cho dù chó sói đã xuất hiện trước ông ta, và đã thông báo tin tức cho gia đình. Anh đã nhớ ra vụ ấy chưa? Anh nên nhớ ra nó. Chính anh là người tổ chức nhận dạng cái xác ấy cách đây mười tháng.

– Được rồi, một con nghiện chết vì quá liều, không quyến rũ lắm nhưng khá phổ biến. Anh muốn tôi làm gì với cô ta?

– Tất nhiên, trung úy ạ, tất nhiên là thế. Nhưng hãy cho tôi xin thêm vài giây để lần đến tận anh, bởi vì ngay từ đầu, anh chính là mục tiêu của tôi, có lẽ giờ thì anh đã hiểu ra điều ấy. Đoạn tiếp theo của câu chuyện có vẻ khá đáng ngại đối với bộ phận của anh. Vì muốn kích hoạt những mối quan hệ của ông ta để tiếp cận một phần hồ sơ vụ án, Simon, thám tử tư ấy, đã phát hiện ra rằng nó không được ghi nhận trong hồ sơ của các anh.

Aubin không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên. Đương nhiên. Tuy phóng viên đang nỗ lực kể cho anh nghe một câu chuyện mà anh biết hết tất cả các yếu tố, bởi vì anh đứng ở vị trí trung tâm của nó. Gã chỉ chơi trò này để cho anh thấy những con át chủ bài mà gã đang có trong tay.

– Tôi e là sẽ phải khiến anh thất vọng, Farel ạ, nhưng hồ sơ vụ án đã được chuyển đến một bộ phận khác trong ngành cảnh sát. Tôi thuộc đội Trọng án và cô nàng nghiện bé nhỏ đang khiến anh quan tâm đến thế đã thử một loại cocain pha trộn với những loại sản phẩm độn chất lượng tồi. Một văn phòng thuộc trung tâm chống ma túy đã quan tâm. Họ đã tiếp nhận vụ án. Một hồ sơ bị lạc hoặc một sai sót về mặt tin học, đó là những chuyện khá thường xuyên, tôi có thể kiểm tra nếu anh muốn.

Tay phóng viên có vẻ thất vọng. Không có lời giải thích, mà chỉ có một cảnh sát đang tìm cách để khỏi bị chết chìm, nhưng vô vọng. Gã nói tiếp.

– Anh không cần phải nhọc công đến thế, tôi đã tự làm việc đó rồi. Cho dù hồ sơ đã được chuyển giao, thì vẫn sẽ còn lại dấu vết trong các tập tin của các anh. Nhưng nó không được gửi đi bất kỳ đâu, và chưa từng rời khỏi bộ phận của các anh.

Gã tự cho phép mình ngừng lại một lát, chẳng khác gì đang diễn kịch.

– Có vẻ như sau vài năm kinh nghiệm, cảnh sát đã thành công trong việc tìm ra sự thật trong dối trá.

– Không phải. Chính là vì phải nghe quá nhiều lời dối trá mà sự thật vang lên theo một cách khác, thế thôi. Tôi suy ra là anh không tin tôi.

– Tuy nhiên, tôi rất thiện chí, nhưng mọi chuyện vẫn vướng mắc lắm.

Aubin sắp sửa chấm dứt cuộc trò chuyện.

– Thật đáng tiếc cho anh. Tôi còn cả một ngày dài trước mặt, thế nên nếu chúng ta đã nói xong…

– Liên quan đến cô bé ở khu nhà lấn chiếm thì có lẽ là xong rồi, nhưng tôi biết làm gì với mười sáu trường hợp tương tự khác?

Chính xác là vào lúc ấy, lẽ ra Aubin phải kiểm tra để biết chắc rằng gã phóng viên không mang theo micro. Hơn thế nữa, lẽ ra anh nên đứng dậy và bỏ đi, nhưng ngày hôm ấy anh không đủ sức để chiến đấu, cũng không đủ sức để trốn chạy. Thậm chí có lẽ chính anh cũng đã chờ đợi thời điểm ấy từ lâu lắm rồi. Anh nghe gã nói tiếp.

– Tổng cộng, có mười bảy người được phát hiện là đã chết. Phần lớn đều là những vụ án mạng hoặc tử vong khả nghi. Mười bảy hồ sơ mà tôi mất dấu khi chúng đến bộ phận của anh.

Aubin khuấy cà phê như một cái máy. Nằm trong hai bàn tay anh, cái cốc và cái thìa giống như những món đồ chơi tiệc trà của trẻ con. Anh tự nhủ rằng nếu tay phóng viên lục kỹ thêm chút nữa, có lẽ họ sẽ thống nhất được với nhau về con số chính xác. Hai mươi ba. Chứ không phải là mười bảy. Và anh nhớ lại từng vụ một. Chìm đắm trong dòng suy nghĩ, anh bỏ lỡ mất một phần trong những gì tay phóng viên đang nói.

–… những người vô danh, những người không có gia đình, những câu chuyện không thể lần ngược. Anh thấy không, đó là số đông nhất, khiến số lượng gia tăng nhanh chóng. Anh tìm kiếm viên sỏi không tạo thành những vòng tròn đồng tâm khi rơi xuống nước, anh rình chờ những người chết trong im lặng. Và với cô nàng nghiện ma túy bé nhỏ này, anh đã nghĩ mình vớ được một khách hàng ngon lành. Nhưng anh nhầm rồi, Aubin ạ. Lẽ ra cô gái ấy không bao giờ nên nằm trong lựa chọn của anh.

– Gia đình đã đảm bảo với tôi là họ không nhận ra cái xác, còn anh lại tìm được những người thân khác của cô ta sao?

– Không. Gia đình họ chỉ là không thèm đếm xỉa đến anh thôi.

– Làm sao anh có thể chắc chắn như thế được.

– Thì bởi vì Simon vẫn bất chấp tất cả mà tiếp tục điều tra về cô gái đó, và không có lý do gì để ông ta làm thế. Vậy nên, hãy nói thật với tôi đi, anh đã thực sự quyết định làm việc đó ư?

– Anh đang nói đến chuyện gì vậy?

Đôi mắt Farel để lộ nỗi phấn khích của gã, nỗi phấn khích của một đứa trẻ trước đêm Giáng sinh, nỗi phấn khích của một con nghiện trước một ống kim tiêm đầy thuốc hoặc hơn thế nữa, là nỗi phấn khích của một tay cạo giấy trước một tin sốt dẻo. Gã gần như phát cuồng.

– Dọn dẹp tổng thể. Có thực sự là anh đang làm việc đó không?

– Bình tĩnh đi nào Farel, anh phát hiện ra một hồ sơ biến mất và lập tức la lên rằng đó là một âm mưu, trong nghề của anh người ta không dạy anh phải giữ bình tĩnh hay sao?

– Không phải chỉ có một vụ mất tích, trung úy ạ. Tôi tin rằng tôi đã nói điều đó với anh, tôi đếm được tổng cộng mười bảy vụ cả thảy.

– Thế tại sao anh lại phải chờ đến khi đếm được mười bảy vụ rồi mới đến gặp tôi?

– Tôi chờ một sai lầm, trung úy ạ, lúc nào cũng có một sai lầm. Tôi chỉ việc kiên nhẫn. Rồi sẽ đến một ngày một trong những bóng ma của anh tỉnh dậy, và kéo chân anh vào ban đêm.

Không còn là lúc chơi trò nhào lộn, và Aubin quyết định hỏi thẳng:

– Anh muốn gì?

– Biết được là tốt, nhưng không có bằng chứng cụ thể nào trong tay, thì tôi cũng chẳng làm được gì. Cho tôi biết, các hồ sơ đó ở đâu?

– Hủy hết rồi.

– Thật đáng tiếc. Thế mà tôi lại đang sẵn sàng thương lượng. Anh đang chuốc lấy những rủi ro chưa từng thấy vì một thứ gì đó hoàn toàn vượt khỏi tầm xử lý của anh. Thậm chí tôi còn tin chắc rằng anh không biết gì về những lý do khiến người ta biến anh thành phu đào huyệt như thế. Hẳn là người ta đã phải hứa hẹn với anh rất nhiều. Anh đã định giá nó ở mức bao nhiêu, đạo đức của anh ấy?

Farel đứng dậy, sắp sửa rời đi mà không trả tiền, và để nhấn mạnh thêm vị thế thượng phong của mình, gã mặc áo khoác lên người.

– Tôi để danh thiếp của tôi lại cho anh, Mathias ạ, trên đó có địa chỉ nhà riêng của tôi, phòng khi tối nay anh lại muốn ghé thăm tôi.

– Đừng có gọi tôi là Mathias.

Lúc 22h30, Aubin hút hết gói thuốc lá thứ hai trong ngày. Cổ họng anh bắt đầu rát, và anh ho đầy đau đớn. Anh bóc một gói mới. Anh tự cho mình thêm hai phút nữa để đưa ra một quyết định. Một bản sao cho mỗi hồ sơ trong tổng cộng hai mươi ba hồ sơ bị xóa bỏ đang nằm trong chiếc thùng các-tông vứt ở căn lều đựng đồ nơi cuối vườn nhà anh. Những tình cảm trái ngược đã dẫn dắt anh đến chỗ giữ lại một bản sao của mỗi vụ án, đồng thời giấu nó ra khỏi tầm mắt. Aubin từng là một cảnh sát tốt, thậm chí anh tự nghĩ mình là người toàn tâm toàn ý với công việc. Cho đến lúc ấy. Nhưng hoàn cảnh, tình yêu và nỗi sợ hãi đã khiến anh đưa ra những lựa chọn sai lầm. Anh giận dữ vì đã chấp nhận giao kèo mà cấp trên đưa ra, nhưng đến nước này rồi thì anh không thể lùi bước được nữa. Anh lấy khẩu súng công vụ, chùm chìa khóa xe rồi kiểm tra để biết chắc rằng tấm danh thiếp vẫn nằm nguyên trong túi quần jean.

Lúc 23 giờ, anh đỗ xe ở khu phố trên của Belleville, ngay giữa quận XX Paris, bên dưới nơi ở của Marc Farel. Vẫn ngồi sau tay lái, anh kiểm tra lại khẩu súng, nạp vào một viên đạn. Anh nhắm mắt, hít thở nhẹ nhàng. Rồi anh bước ra khỏi xe và đi về phía cửa vào tòa nhà. Trong gian tiền sảnh chỉ sáng lờ mờ, một trong những hộp thư có ghi tên Farel cùng số tầng và số căn hộ. Anh leo lên đến tầng ba và đến trước cửa căn hộ số 26. Anh đứng đó một lát, bất động và lặng lẽ, khẩu súng cầm trên tay. Anh nghĩ đến con trai. Anh nghĩ đến nhà tù. Anh tự nhủ rằng Farel là một con bọ cạp sẵn sàng chết vì một mẩu giấy, cho dù có phải chuốc lấy nguy cơ gây nguy hiểm cho chính mình. Nhưng chủ yếu là anh tự nhủ anh có thể khiến gã phải câm miệng. Anh đặt bàn tay lên báng súng. Nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu.

Không. Anh sẽ không đủ dũng khí. Với lại, mẹ kiếp… Giết người ư?

Anh quay trở xuống, lao chạy trên cầu thang và ra đến tận xe. Trong cảnh bình lặng của đường phố nơi những bóng đèn đường đã bị phá vỡ để thuận lợi cho việc giữ kín những việc làm bất lương của địa phương, anh bật khóc. Cuộc đời anh đang thoát khỏi tầm tay anh, anh hành động ngu ngốc hết lần này đến lần khác, và từ nay trở đi, không còn bất cứ thứ gì nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa.

Tựa gáy vào thanh tựa đầu trên ghế xe, anh nhét cái nòng kim loại lạnh lẽo của khẩu súng vào miệng, rồi bắt đầu ấn tay vào cò súng. Búa lùi ra sau, lùi nữa, sẵn sàng bật lại đập vào viên đạn sẽ khiến phần sau hộp sọ của anh vỡ tung. Lực ấn của ngón tay anh trên cò súng trở nên yếu hơn, và búa quay trở lại vị trí ban đầu, vô hại.

Anh cũng sẽ không đủ dũng khí để làm việc này.

12h10 đêm, chuông cửa căn hộ của Marc Farel vang lên, và gã bỏ mặc chiếc máy tính trên bàn. Gã mở cửa và thấy Aubin đứng sững bên ngoài, trên tay bê một thùng các-tông nặng trịch.

– Tôi tưởng anh không đến nữa.

– Tôi đã lưỡng lự rất lâu.

– Vậy có thể nói là tôi đã gặp may.

– Có thể nói như thế.

Và chắc chắn là gã đã gặp may hơn gã tưởng rất nhiều.

[1] Bộ phận hỗ trợ tâm lý cho đội ngũ tác chiến (chú thích của tác giả).

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.