Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Một năm trước, anh đã đánh dấu vào ô “khác” rồi ghi rõ địa chỉ nơi anh muốn người ta đến đón. Sau đó, anh đã bỏ tấm thiếp vào một phong bì mới để gửi trả nó lại hòm thư bưu điện mà người ta đã cho anh địa chỉ khi anh chấp nhận trở thành thành viên của câu lạc bộ.

Vài ngày sau, trước giờ hẹn ba phút, một chiếc xe hòm màu đen kính mờ đỗ cách khu văn phòng của Bộ Kinh tế, Tài chính và Ngoại thương chừng chưa đầy một cây số. Kín đáo, khi màn đêm đã buông xuống.

Tình dục và quyền lực vẫn luôn kết nối với nhau. Không có chính khách nào lại không ham muốn quyền lực. Và tình dục vẫn luôn là việc nắm quyền chi phối đối với người khác. Đối với những chính khách, còn phải tính thêm những năm tháng thất vọng, từ trung học đến những trường đại học lớn, không bao giờ được nổi tiếng. Họ hiếm khi là người quyến rũ, vì thích đọc sách hơn là tán tỉnh. Một khi đã lên đến đỉnh vinh quang, trong những thói quen của một cuộc hôn nhân yên ổn, toàn bộ khoảng thời gian bị mất đó thét gào đòi được bù đắp, mà bà vợ không phải là người mà họ có thể vỗ mông hay gọi là con điếm. Chính nhu cầu này là thứ mà câu lạc bộ nhắm đến.

Lucas chui vào trong chiếc xe mà không thể kìm nén việc đưa mắt nhìn xung quanh một cách tội lỗi. Tuy nhiên, người ta đã nghĩ đến việc đảm bảo để không có ai nhận ra các thành viên cũng như không bao giờ “vật liệu” nào có thể tống tiền họ được. Trên ghế sau của chiếc xe hòm, hai chiếc túi vải đã được đặt sẵn. Những thứ chứa trong chiếc túi thứ nhất rõ ràng là để đảm bảo sự kín đáo tuyệt đối. Một mặt nạ màu đen để giấu mặt, một hộp bao cao su và một tuýp gel bôi trơn để khách hàng không phải ghé qua hiệu thuốc.

Các thành viên nữ cũng được quan tâm tương tự. Họ cũng đeo mặt nạ, không phải để bảo vệ danh tính hay đạo đức của họ, vì danh tiếng của các thành viên nữ không được tính đến, mà chỉ là để họ không nhận ra nhau. Tuyệt đối cấm sử dụng nước hoa và son môi, để khách hàng không mang về tổ ấm của mình bất cứ kỷ niệm gây ngạc nhiên nào. Một cơn hưng phấn tội lỗi đã khiến anh đánh mất khái niệm về thời gian, và anh không biết chiếc xe đã đi được bao xa cho đến khi nó chạy chậm lại trước một căn nhà gỗ. Anh để ý đến cái túi vải thứ hai, nó hoàn toàn trống rỗng. Tay tài xế còn không thèm quay đầu lại.

– Ông hãy dốc hết mọi thứ trong túi vào đó. Điện thoại di động, ví, giấy tờ tùy thân, các phương tiện thanh toán.

Vài giây im lặng cho thấy anh có chút băn khoăn.

– Quý ông đây hẳn là không muốn bị lạc mất món đồ nào. Tất cả sẽ được trả lại cho ông vào lúc bình minh.

Anh lục túi quần túi áo và bỏ hết mọi thứ vào chiếc túi vải.

– Còn chiếc cặp tài liệu của tôi?

– Tôi chịu trách nhiệm bảo quản nó, thưa ông. Lần đầu tiên, toàn bộ việc sắp xếp này có thể khiến thành viên mới hoang mang, nhưng sau đó ông sẽ có thói quen đến đây mà không mang theo vật dụng cá nhân.

– Được rồi. Tôi xuống nhé?

– Ông đeo mặt nạ chưa?

– Chưa. Anh không bao giờ quay nhìn ra sau chứ?

– Không bao giờ thưa ông.

Quả thực, anh nhận thấy trên xe không có gương chiếu hậu, liền lục tìm trong cái túi được giao rồi đeo chiếc mặt nạ che hết hai phần ba khuôn mặt, chỉ để lộ khuôn miệng. Anh cảm thấy mình thật lố bịch.

Anh bước ra khỏi xe, leo lên ba bậc thềm rồi bấm chuông.

Một người đàn ông đồ sộ mở cửa. Anh có thể hình dung về vẻ ngoài của chính mình khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu ở người đàn ông đeo mặt nạ vừa mở cửa cho anh.

– Chào mừng quý ông.

Anh quay nhìn về phía chiếc xe hòm đã rời khỏi đó một đoạn. Các túi đều trống rỗng, không có cách nào quay trở lại, anh bước một bước vào trong ngôi nhà, và cánh cửa đóng lại sau lưng anh.

Anh thấy mình đang đứng trong một phòng thay quần áo tối om, người đàn ông kia gần như choán hết diện tích căn phòng.

– Phiền ông dang rộng hai tay, thưa ông.

Anh làm theo, và người đàn ông kia, dáng dấp chẳng khác nào một bảo vệ hộp đêm, đứng ra phía sau anh. Anh cảm thấy một vật gì đó lướt dọc hai chân, lưng và cánh tay anh. Một tiếng bíp chói tai vang lên khi vật đó lướt qua cái khóa kim loại ở thắt lưng, rồi tiếng bíp thứ hai vang lên khi nó lướt qua túi áo vest bên trái của anh. Người đàn ông đưa cho anh một cái cốc nhỏ.

– Làm ơn bỏ hết mọi thứ trong túi ra, thưa ông.

Anh làm theo và bỏ vào đó vài đồng euro còn sót lại. Xong xuôi, anh được đưa vào một phòng khách nhỏ không có cửa sổ, có kê một chiếc bàn thấp bằng kính và ba chiếc ghế bành có đệm dày, màu đỏ tầm thường.

Còn lại một mình trong phòng, anh không thể ngồi yên nổi. Anh bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, hết theo chiều dọc lại theo chiều ngang, bằng những bước chân chậm rãi. Anh thọc hai tay vào túi áo rồi lại rút ra. Anh miễn cưỡng ngồi xuống, đứng dậy rồi tiếp tục đi đi lại lại. Anh giật mình khi nghe thấy ai đó nói “xin chào” vì không nhìn thấy người đó bước vào. Anh giật mình lần nữa khi nhìn thấy người đàn ông. Rõ ràng là câu chuyện đeo mặt nạ này khiến anh không thoải mái chút nào. Anh tưởng mình phải đối mặt với tay bảo vệ lực lưỡng lần nữa nhưng nhận ra rằng cả tầm vóc, dáng điệu của người này lẫn màu sắc của chiếc mặt nạ ông ta đang đeo đều không giống với anh ta. Người đối thoại lần này của anh có vẻ nồng nhiệt hơn gã khổng lồ gác cửa. Anh cố gắng đáp lại câu “xin chào” của ông ta, nhưng giọng anh nghẹn lại, chỉ có phần cuối của câu nói thoát được ra khỏi đôi môi.

– Phiền ông hãy làm như tôi, – người lạ mặt bảo anh. – Mời ông ngồi xuống. Ông có muốn uống chút gì không?

– Tôi không biết. Nói thật lòng, thậm chí tôi còn không biết liệu…

Người đàn ông ngắt lời anh. Tâm trạng lưỡng lự này là điều thường xuyên xảy ra.

– Ông có nhớ lần nhảy cầu gần đây nhất không?

Lucas nhíu mày đằng sau chiếc mặt nạ.

– Tôi không hiểu ý ông.

– Lần nhảy cầu cao nhất, ở bể bơi, ông còn nhớ không? Khoảng thời gian mà ông dành để quan sát nó, thách thức nó, leo về phía nó để rồi dừng lại bên dưới nó. Cái ngày mà ông quyết định sẽ đầu hàng và rồi không thể quay trở lại được vì những kẻ dũng cảm hơn đang chờ đằng sau ông. Nhảy xuống khoảng trống, chẳng khác nào một vụ tự sát nho nhỏ. Giây phút ông rơi xuống, rồi chìm vào trong nước, cái cảm giác mình đang sống, rồi cười phá lên dưới nước trước khi quay trở lên hít thở không khí tự do trong trạng thái biết ơn. Cái cảm giác khó tả khi muốn được quay trở lại đó mà không phải chờ đợi, như để bù đắp lại toàn bộ khoảng thời gian ông đã để mất khi trì hoãn.

Ông ta ngừng lại, ngồi lút sâu hơn vào chiếc ghế bành, bắt tréo hai chân.

– Ông đang ở trên cái cầu cao nhất ở bể bơi.

– Thế ông là ai?

– Cũng vô danh như ông thôi. Ông có thể gọi tôi là ông Loyal. Tôi không hẳn là một thành viên, tôi kiểm soát, tôi đảm bảo an toàn, tôi xử lý các vấn đề. Ở đây, tôi sở hữu chiếc điện thoại di động duy nhất được phép hoạt động, những sơ suất vốn luôn gắn liền với kiểu dạ tiệc này, thành ra tôi chịu trách nhiệm giải quyết tất cả những sự cố bất ngờ.

– Ông là người tổ chức sao?

– Tôi sẽ trả lời câu hỏi này, và chúng ta sẽ coi như ông đã đủ tò mò cho buổi tối hôm nay. Không, tôi không phải là người tổ chức, không ai biết người đó, không ai biết danh tính của các thành viên câu lạc bộ cũng như danh tính của vật liệu mà câu lạc bộ cung cấp. Ông không đến đây để kết bạn. Chúng ta thống nhất với nhau về điều đó chứ?

Lucas cảm thấy khó chịu, liền ngồi thẳng lại trên ghế nhưng tâm trạng anh vẫn không khá hơn.

– Vâng, xin lỗi, đương nhiên rồi.

– Bây giờ, vì đây là lần đầu tiên ông tham gia câu lạc bộ, tôi sẽ cho ông biết các luật chơi. Đừng tìm cách biết thông tin về những thứ đang nằm trong tay ông, thứ đang ở phòng bên cạnh hoặc, thứ nhìn ông hoặc tham gia cùng ông, việc có thể xảy ra tùy theo mong muốn của ông. Gối là một loại huyết thanh sự thật xảo trá. Làm tình là dâng hiến thân thể và tâm trí. Ở đây ông chỉ chiếm hữu, đừng bao giờ quên điều đó. Đừng nói về ông hay về công việc của ông, đừng tìm cách biết nhiều hơn về người sẽ mang lại cho ông những gì ông mong muốn. Đừng tìm cách kéo dài đêm nay ở bên ngoài, tất cả đều diễn ra ở đây và không một người nào ra khỏi đây mà đi cùng bất kỳ ai khác. Chúng tôi đổi địa điểm hai lần mỗi năm. Ông có thể yêu cầu tất cả những gì ông muốn mà không phải chịu bất cứ phán xét nào. Những đòi hỏi đặc biệt sẽ được xem xét, và những đòi hỏi phức tạp nhất có thể cần một kỳ hạn trước khi thực hiện. Tối đầu tiên là miễn phí. Những tối khác thì phải trả tiền. Cái giá đắt khủng khiếp để trở thành thành viên câu lạc bộ này hoàn toàn tương xứng với chất lượng vật liệu và sự kín đáo mà chúng tôi đảm bảo cho ông. Việc đóng phí thực hiện theo năm. Mỗi phòng được trang bị một điện thoại liên lạc nội bộ cho phép ông liên hệ với tôi khi cần thiết. Chăn ga chỉ dùng một lần duy nhất và đều được vứt bỏ sau mỗi sự kiện. Ly cốc và tất cả các đồ vật khác cũng bị vứt bỏ, điều này giải thích cho sự nghèo nàn trong cách bài trí, tôi cho là như vậy. Tôi sẽ ở lại chừng nào thành viên cuối cùng chưa rời khỏi nơi này. Vật liệu cũng ở lại chừng nào thành viên cuối cùng chưa rời khỏi đây. Nếu ông có bất kỳ thắc mắc nào, thì rất dễ dàng nhận ra tôi, tôi là người duy nhất mang mặt nạ màu trắng. Tôi nghĩ tôi đã nói hết với ông rồi.

– Thế bây giờ thì sao?

– Nếu ông muốn, chúng ta có thể sang phòng khách.

Họ đi vào một hành lang dài tối tăm, ánh sáng phải khó khăn lắm mới lọt được qua cái khe giữa cánh cửa cuối hành lang và mặt sàn. Trước khi vào phòng khách, anh đã được trấn an bởi những tiếng cười mà anh nghe thấy, một giai điệu êm ái kiểu “sảnh khách sạn” và tiếng ly cốc lanh canh. Cánh cửa mở ra, giống như một tấm rèm sân khấu cho thấy một vở diễn phóng túng. Ông Loyal lên tiếng.

– Thưa các quý ông, xin hãy chào đón một thành viên mới.

Vì đã gây ra một khoảng im lặng, anh đứng sững như trời trồng, cảm thấy mình có chút lố bịch vì ăn mặc lịch sự trước tất cả những con người trần trụi đeo mặt nạ ở đây, rồi những cuộc trò chuyện lại tiếp tục, người ta không chú ý đến anh nữa. Mỗi người đàn ông trong phòng đều nhớ rằng mình từng trải qua tình cảnh tương tự. Anh được đưa đến bên một chiếc ghế bành bằng da, và, khi chứng kiến cảnh tượng đầy buông thả trước mặt, nỗi ngại ngùng trong anh tan biến.

Ông Loyal tiến về phía cô gái duy nhất còn đơn độc trong phòng rồi thì thầm điều gì đó vào tai cô. Cô đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo rồi băng qua phòng. Cô đi qua trước một người đàn ông đang ngồi, phần bụng dưới được che kín bởi một mái tóc màu hung đỏ mà bàn tay trái của ông ta đang đặt lên. Một người đàn ông khác đang san phẳng hai vệt cocain trên một tấm gương đặt trên mặt bàn, một phụ nữ tròn trĩnh ngồi trên đùi ông ta. Cặp đôi gần anh nhất rời phòng bằng cánh cửa tận trong góc, người đàn ông nắm chặt cổ tay người phụ nữ, còn cô ta thì vừa tóm lấy chai sâm-panh khi đi ngang qua trước mặt anh vừa cười phá lên một cách ngớ ngẩn. Đến trước mặt Lucas, cô gái trẻ tự giới thiệu.

– Em tên là Star.

Cô quỳ xuống.

– Em sẽ cởi áo sơ-mi và quần của ông. Nếu em không hợp ý ông, thì có hai cô gái khác cũng đang chuẩn bị.

Cô nói chậm rãi, và trong giọng nói khàn khàn của cô, vẫn còn sót lại chút nữ tính. Hai bàn tay cô đặt lên vạt áo sơ-mi của anh, rồi cô lần lượt cởi từng chiếc cúc mà anh không tỏ chút phản kháng nào. Anh im lặng. Anh cảm thấy hơi hổ thẹn vì đã muốn điều này. Tuy nhiên, anh vẫn muốn.

Cô đặt tay lên vùng kín của anh, bên ngoài chiếc quần lót, rồi vuốt ve một chút mà không gây được bất kỳ phản ứng nào. Cô liền cúi đầu rồi ghé sát môi vào lớp vải. Anh xin lỗi, anh cảm thấy khó chịu. Cô liền đề nghị anh dùng một viên thuốc kích thích màu xanh, nhưng anh từ chối. Cô thử lại với cocain, rồi với sâm-panh, nhưng câu trả lời của anh vẫn như lần trước.

Anh tự nhủ rằng sự ngại ngùng hẳn sẽ tan biến dễ dàng hơn trong cốc vodka mà cô mang đến cho anh. Vì khuôn mặt cô đã bị chiếc mặt nạ che khuất, anh ngắm nghía thân hình cô. Cô có vóc dáng rất cân đối, đẹp hơn tất cả những gì anh từng có thể có được trước đó. Mái tóc đen dài đổ xuống lưng, và khi cô quay người để trở lại bên anh, anh thích thú nhìn thấy một vết xăm màu đỏ hình ngôi sao trên vùng bẹn, bên trái vùng kín được tẩy lông hoàn hảo. Lý do cô được đặt biệt danh như thế. Star.

Cô rót thêm cho anh một cốc vodka nữa, và không hề che giấu, bỏ vào đó một viên cocain. Anh uống một hơi cạn cốc. Chưa đầy một giờ đồng hồ sau khi anh đến đây, mọi thứ đã rõ ràng, ít ra là như thế. Tất cả những gì có thể khiến anh băn khoăn lúc đầu bây giờ đã trở nên hiển nhiên và chuẩn mực. Anh cảm thấy tâm trí sáng suốt, các cử chỉ chính xác còn suy nghĩ của anh… mẹ kiếp mọi thứ mới sắc nét làm sao! Anh là một chính khách, anh có quyền lực. Anh được làm từ loại thép đã tôi có thể đưa ra những quyết định dứt khoát trong những bối cảnh phức tạp nhất, còn cô được làm từ thứ da thịt đủ sức thỏa mãn ham muốn của những người ở địa vị của anh. Anh đón nhận một cốc rượu khác mà cô vẫn bỏ thêm gia vị, rồi, trong lúc cô cúi xuống vùng giữa hai chân anh để chăm sóc anh được tốt hơn, anh đề nghị cô tìm một nơi riêng tư.

Anh đi theo cô ngang qua phòng rồi để cô dẫn vào một trong những căn phòng nằm ở một hành lang khác. Anh mỉm cười khi nhìn thấy chiếc điện thoại nội bộ bên cạnh cửa ra vào, và ngồi xuống giường. Cô gái bắt đầu một vũ điệu lả lơi, cô tươi cười, gợi cảm, gần như sung sướng, tất cả những chuyện này chỉ là một trò chơi. Anh nhìn chăm chăm vào ngôi sao màu đỏ của cô, nó thay hình đổi dạng tùy theo những cử động của cơ bắp bên dưới làn da trắng, khiến anh có cảm giác rõ ràng là hình xăm ấy cũng có đời sống riêng của nó. Cái lưới lọc của ma túy khiến cảnh tượng trở nên đẹp đẽ. Nếu chứng kiến tất cả những điều này hai giờ trước, hẳn anh sẽ thấy rằng vũ điệu lả lơi kia chỉ là một chuỗi những bước chân loạng choạng, rằng những vuốt ve gợi cảm kia chỉ là trò khiêu dâm tầm thường, và rằng nụ cười kia của cô không che giấu được sự miễn cưỡng. Tuy nhiên, vào thời điểm ấy, cô xinh đẹp và dâng hiến. Thế nên anh đón nhận cô.

Anh lật cô lại, để mặt cô áp xuống giường. Cô duỗi dài hai cánh tay ra trước mặt, hai bàn tay áp lên lớp chăn. Vùng kín căng phồng bắt đầu khiến anh đau đớn, như một vết rạch, anh cảm thấy tim anh đập bên trong nó. Hơi thở của chính anh gấp gáp và thiêu đốt khuôn mặt anh bên trong lớp mặt nạ. Anh tìm cách xâm nhập cô, anh phải dùng sức một chút, rồi mạnh hơn. Cô không ẩm ướt. Anh giận cô. Những ngón tay anh co quắp rồi ấn sâu vào phần da thịt trên đùi cô để bám cho chắc hơn, để thúc vào cô được sâu hơn. Hưng phấn và đau đớn trộn lẫn với nhau. Anh túm tóc cô rồi kéo đầu cô ngửa ra. Anh nhìn thấy một phần khuôn mặt cô, cô đang khóc. Anh càng giận cô thêm chút nữa. Một cảm xúc lẫn lộn nhấn chìm anh, pha trộn giữa ghê tởm chính mình, nỗi mong chờ cơn cực khoái sắp đến và sự giận dữ. Anh lặng lẽ phóng xuất và nhăn mặt, rồi tất cả lắng xuống. Tình dục biến mất khỏi tâm trí anh chẳng khác nào một cơn bão vừa tan, rồi tất cả sáng rõ trở lại. Quá mức. Cơn buồn nôn dâng lên, anh đưa tay lên miệng.

– Thưa ông, ông có sao không?

Hai má cô vẫn còn đẫm nước mắt. Việc cô quan tâm đến anh như thế khiến anh thấy mình càng thảm hại hơn. Tội lỗi. Ghê tởm. Anh nhìn bộ phận sinh dục rũ rượi và nhỏ xíu của mình, dường như chính nó cũng đang hổ thẹn. Tác dụng của rượu và ma túy lập tức biến mất, để lại anh đơn độc đối mặt với hành vi của chính mình.

– Tôi xin cô thứ lỗi. Star, có đúng không? Tôi xin lỗi, tôi không phải loại người ấy…

Cô có vẻ kinh hoàng hơn là tổn thương.

– Xin ông đừng nói gì với ông Loyal, xin ông. Nếu ông muốn, chúng ta có thể bắt đầu lại. Chúng ta có thể… em có thể làm bất kỳ điều gì cho ông, nếu ông yêu cầu…

Để trấn an cô, anh đặt một tay lên đùi cô rồi lập tức rụt lại. Anh cảm thấy anh không có bất cứ quyền gì để làm thế. Trong anh chợt dâng lên một mong muốn điên cuồng, đó là được cắt bỏ bộ phận sinh dục của chính mình, được tự tay rứt bỏ nó, được gọi cho cảnh sát, được tống chính mình vào tù. Cơn buồn nôn lại dâng lên. Anh rời khỏi căn phòng mà không quay đầu lại.

Ở cuối hành lang, ông Loyal đang lướt chiếc bàn chải có keo dính trên bộ com-lê của một thành viên câu lạc bộ, không bỏ sót bất cứ khoảng nhỏ nào có thể chứa đựng một sợi tóc khiến ông ta bị kết tội. Ông ta dừng tay khi nhìn thấy thành viên mới loạng choạng tiến về phía mình.

– Mọi chuyện ổn cả chứ, thưa ông?

– Không, mọi chuyện không ổn, tôi muốn về nhà ngay lập tức.

– Có vấn đề gì với Star chăng?

– Không, không có vấn đề gì hết, cô ấy rất ổn, chỉ là tôi muốn về nhà mình thôi.

Một phản ứng quen thuộc: trốn chạy và hổ thẹn sau khi hành động. Ông Loyal không lấy thế làm xúc phạm.

– Tôi gọi tài xế, rồi mang đồ cá nhân lại cho ông.

Đến lúc ấy Lucas Soultier mới nhận ra rằng anh đang đứng đó, đeo mặt nạ, trên người chỉ có độc một cái quần lót vừa vấy bẩn vừa xộc xệch.

Anh vội vàng mặc quần áo. Không chịu thực hiện màn rà tóc bằng bàn chải mà leo ngay vào chiếc xe hòm đã chờ sẵn. Tài xế đưa cho anh một cái túi cùng cái cặp tài liệu của anh. Anh nhận lại đồ đạc của mình.

Đâu đó giữa Paris và ngoại ô, chiếc xe hòm dừng lại, cánh cửa sau bên trái mở ra và người khách ngồi trong xe thò đầu ra ngoài để nôn mửa. Theo yêu cầu của anh, tài xế chở anh đi tiếp một đoạn, rồi thả anh xuống một trạm đón taxi.

Chuyện đó xảy ra cách đây đã hơn một năm mà ký ức về nó vẫn khiến anh cảm thấy bẩn thỉu, và vẫn còn sống động đến mức mỗi lần anh đều cảm thấy buồn nôn, nhộn nhạo ruột gan hệt như lúc đó. Cảm giác buồn nôn ấy khá hiếm hoi, đủ để cho anh nhớ đến nó suốt đời.

Bây giờ, anh lại đang có một tấm thiệp mời trong tay, đằng sau tấm thiệp anh đã miễn cưỡng đánh dấu vào ô “nơi làm việc”. Chỉ còn vài ngày nữa là đến cuộc hẹn tiếp theo.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.