Nhà của Jordan Paulin. 5 giờ sáng. Thời điểm lý tưởng. Sớm hơn một chút, ta có nguy cơ gặp phải những kẻ ưa tiệc tùng ngủ muộn, muộn hơn một chút, ta có rủi ro gặp phải những khách hàng sớm nhất của các phương tiện giao thông công cộng, giờ này họ vẫn còn đang ngủ. Lucas xếp chiếc bình đỏ sẫm vào cùng với những chiếc bình khác, trong cái tủ lạnh mà trước đó anh đã dọn sạch đồ ăn bên trong, rồi để mở để nó tạo thành nguồn sáng duy nhất chiếu sáng bên trong căn phòng. Anh đã cải thiện tay nghề dần dần sau mỗi lần dàn cảnh, việc tìm kiếm sự hoàn hảo không nằm trong tội ác, mà trong việc trình bày nó. Nhân cách bị giày vò bởi khát khao trả thù của chính anh đã biến anh thành một công cụ đơn thuần, bên trong Lucas còn có một con người khác, một con người mà chính anh có lẽ cũng không nhận ra.
Anh cởi bỏ đôi găng tay cao su, xem xét kỹ lưỡng căn hộ lần cuối cùng rồi đi đến bên dàn âm thanh stereo. Anh vặn âm thanh lên mức cao nhất, hoàn toàn không quan tâm đến những dấu vân tay mà anh có thể để lại, rồi bỏ vào đó một đĩa laser mà không thèm nhìn cả tên đĩa lẫn tên nhóm nhạc. Voodoo People của Prodigy. Có nhìn cũng chẳng thay đổi gì nhiều, bởi lẽ anh không cảm nhận được chút gì từ âm nhạc điện tử. Đến giây thứ mười hai của bản nhạc, giai điệu chát chúa như muốn rứt tung tai người nghe, và khiến lớp màng bên trên chiếc loa đơn đời mới nhất rung lên theo nhịp. Lucas rời đi, vẫn để cánh cửa ra vào căn hộ mở toang. Những thanh âm của loại nhạc công nghệ lan khắp tòa nhà, bám theo anh vào tận thang máy và vẫn còn vang vọng khi anh rời khỏi sảnh lớn để đi ra chiếc xe thuê. Từ lúc thuê chiếc xe này, anh đã quen với mùi rượu whisky cùng mùi mồ hôi, và anh nhẹ nhàng khởi động chiếc xe trong ánh sáng của những ngọn đèn đường, không bật đèn pha, trong khi một loạt ánh đèn bắt đầu sáng lên xung quanh cửa sổ căn hộ đang bật nhạc ầm ĩ chẳng khác nào một cái hộp đêm kia.
Người hàng xóm đầu tiên mạo hiểm đi vào căn hộ đã tái nhợt cả người khi chạy ra ngoài. Anh ta leo lên bốn bậc một để bấm số 17 gọi cho đội Cảnh sát cứu hộ. Sáu phút sau, một đội cứu hộ cùng viên cảnh sát đầu tiên vào nhà Jordan Paulin cũng có khuôn mặt tệ hại không kém. Một cuộc gọi đến trụ sở Cảnh sát hình sự Bobigny và sau đó là thẩm phán trực, để rồi đúng 6 giờ 3 phút thiếu tá cảnh sát M.C.Damiani phụ trách SDPJ 93 quờ quạng tìm điện thoại di động giữa đám chăn ga lộn xộn. Đến lượt chị đánh thức đại úy Lara Jevric, đội trưởng đội Trọng án số 2, người sẽ báo tin cho đội của mình cùng bộ phận Cảnh sát tư pháp trực đêm. Chuỗi hành động nhanh chóng được triển khai, nhưng không nhanh hơn phản ứng của đám phóng viên đón chào họ bằng một màn mưa ánh đèn flash. Dưới chân tòa nhà, số lượng phóng viên và cảnh sát là ngang nhau, và số xe cảnh sát có gắn đèn hiệu cũng tương đương với số xe có dán biển của các hãng tin, với những ăng ten chảo xếp hàng trên mái nhà.
Nếu Damiani có thể thích ứng được với tình huống, thì Lara Jevric lại hết sức khó chịu khi bị đánh thức theo cách ầm ĩ như vậy, và mặt chị ta trông chẳng khác gì một mảnh vải nhàu nát lốm đốm những vết trang điểm, gần như một bức họa hỏng của Picasso.
– Tôi không hiểu, thiếu tá ạ, tại sao không phải là Coste và đội của anh ta…
– Anh ta đang mắc bận ở chỗ khác.
– Chờ chút, theo những gì tôi nghe được, thì có vẻ là những vụ án mạng khác, đúng không?
Damiani không che giấu nỗi bực dọc. Hôm trước, chị đã được thông báo về chiến dịch mà Điều tra nội bộ tiến hành nhắm vào Coste, và vẫn không thể chấp nhận nổi kịch bản theo đó Coste có dính dáng đến một vụ ma túy thảm hại. Vì không mấy tin vào chuyện đó nên chị muốn để mặc, hy vọng rằng những lời buộc tội sẽ mất giá trị ngay sau những giờ điều tra đầu tiên. Trước khi rời căn hộ, chị đã gọi điện thoại cho cấp trên trực tiếp, cảnh sát trưởng Stévenin. Giận dữ vì thấy quận hạt 93 bị bắt cóc bởi một kẻ bệnh hoạn có trí tưởng tượng thái quá, ông đã lệnh cho chị liên hệ với Bến Orfèvres, để tuồn vụ án cho họ.
– Lara thân mến, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Tôi sẽ đòi phải có sự tham gia của Đội trọng án thuộc Cảnh sát thành phố. Phạm vi của cuộc điều tra này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát, và Coste không đủ thẩm quyền nữa. Thế nên chị và đội của chị sẽ ghi nhận hiện trường rồi chờ người ta tiếp quản, thế thôi. Chị có thể làm việc đó chứ, phải không?
Jevric vốn không chịu nổi Coste. Chị ta ghét sự điềm tĩnh của anh. Chị ta ghen tị với sự tôn trọng mà đội của anh dành cho anh, cũng như cái cách anh ung dung tiếp cận bất cứ vụ việc nào trong khi chị ta chỉ cần nghe có cuộc gọi điện thoại là đã toát cả mồ hôi hột. Tuy nhiên, trên hết thảy, chị ta ghét bị mọi người coi là một con ngốc, bởi vì chị ta phải tiếc nuối mà thừa nhận rằng nếu có một người đủ tầm cỡ để nhận những thứ rác rưởi loại này, thì đó chính là Victor Coste.
– Chào đại úy.
Jevric quay người và đáp lại lời chào của Léa Marquant, người cũng bị dựng dậy giữa đêm vì vụ này. Bên trong chiếc áo choàng ôm sát bằng len màu đen, bất chấp tiết trời lạnh giá, chị vẫn dám mặc một chiếc váy ngắn mỏng manh, có lẽ là để xứng tầm với cái mà chị coi là cuộc hẹn đầu tiên của chị với Victor ở bên ngoài Viện pháp y. Jevric tự hỏi không biết những phụ nữ kiểu như Léa làm thế nào để có vẻ tươi trẻ như thể đã ngủ ngon lành suốt cả đêm, trong khi sương mai buổi sớm đang ra sức làm hoen gỉ tấm thân nặng nề của chị ta. Ngay cả giọng nói của Léa cũng rành rọt và dịu dàng.
– Tôi cứ tưởng sẽ gặp Coste ở đây, – nữ bác sĩ pháp y nói tiếp.
– Thú thực với chị là tôi cũng thế. Vả lại, tôi còn mong thế nữa kia.
– Một trong số các xe của chị thả tôi ở đây đã mười lăm phút rồi, thế nhưng tôi vẫn chưa được tiếp cận hiện trường vụ án.
– Đi theo tôi, tôi sẽ dẫn chị lên đó. Hãy để yên tay chị trong túi áo, như thế chị sẽ không chạm vào thứ gì cả.
Hai người phụ nữ rẽ lối đi giữa đám phóng viên, những máy ảnh và máy quay đang chĩa về phía họ, giữa một loạt những câu hỏi đầy thúc bách, bằng đủ các sắc giọng khác nhau.
– Các vị có khẳng định là có án mạng không? Có liên hệ gì với các vụ trước không? Con ma cà rồng đó là kẻ nào? Các vị có khẳng định sự tồn tại của một kẻ giết người hàng loạt không?
Khi đến hiện trường, cảnh sát không bao giờ đi thang máy. Lũ trẻ ranh có thể cố tình khóa thang, hoặc thang máy có thể bị hỏng mà không có ai trợ giúp, cho dù thế nào cũng luôn khó chịu khi phải mất thời gian hoặc phải hủy bỏ một hoạt động chỉ vì đã lười nhác không muốn leo bộ ba tầng cầu thang. Do đó, cảnh sát không bao giờ đi thang máy, ngoại trừ Jevric. Trong khoang thang máy chật chội và ầm ĩ đưa họ lên tầng mười lăm, Léa Marquant muốn nhận được lời khẳng định về những gì chị đã nghe thấy.
– Gã dưới kia, cái tay phóng viên ấy, có đúng là gã đã thốt ra mấy chữ “ma cà rồng” không vậy?
– Đáng buồn là đúng thế.
– Vì sao?
– Chị kiên nhẫn thêm chút đi.
Chiếc tủ lạnh vẫn được để mở, và nữ bác sĩ pháp y được phép ngó qua, thậm chí là chạm vào, miễn là chị có đeo găng cùng khẩu trang phẫu thuật để không làm bắn ADN của chị vào hiện trường mỗi lần lên tiếng, và chị phải để lại mọi thứ vào chỗ cũ. Léa tự hỏi liệu chị có phải là người duy nhất thấy loạt bình thủy tinh đựng đầy thứ chất lỏng màu đỏ trên nền trắng lạnh lẽo kia là rất có tính nghệ thuật hay không. Đằng sau chòm râu rậm rạp, người phụ trách đội Nhận dạng không rời mắt khỏi chị, rồi gật đầu cho phép chị đưa tay cầm một cái bình lên xem.
– Màu sắc, độ nhớt, có thể tôi nhầm nhưng tôi hoàn toàn nghiêng về giả thuyết đây chính là máu.
Giống như những nhân viên trợ giảng kiểm tra lũ trẻ con ở cổng trường học, chị giơ tay đếm số bình. Đã quen với đủ các cách chia độ, chị thầm thì một mình:
– Hai bình bảy mươi lăm xăng-ti-lít, ba bình năm mươi và bốn bình hai mươi lăm. Chính xác là bốn lít. Cơ thể người có tổng cộng năm lít, cho dù tính cả chút ít có thể còn lại trong mạch máu và các cơ quan nội tạng, thì vẫn còn thiếu một lít. Thi thể đâu?
Thỉnh thoảng, khu vực hành lang nối với phòng khách kiêm phòng bếp lại sáng lên đều đặn dưới một thứ ánh sáng trắng mỗi khi một trong số các kỹ thuật viên thuộc bộ phận Cảnh sát kỹ thuật và khoa học chụp ảnh hiện trường vụ án dưới tất cả các góc độ. Được Jevric hộ tống, Léa Marquant đi theo ánh đèn chớp, chúng dẫn họ đến tận phòng tắm. Một lần nữa, cách phối màu lại gây cho Léa một ấn tượng thật dễ chịu. Phải là người đã từng nhìn thấy những hình ảnh gây sốc thì mới có thể dành chỗ cho thẩm mỹ trong một bối cảnh như thế này. Màu trắng của gạch lát tường và bồn tắm đối lập với những đường cong mềm mại vẽ bằng máu với độ đậm giảm dần theo sự sụt giảm của áp lực máu.
– Hóa ra đây là lít máu còn thiếu, chị kết luận.
Tấm gương trong phòng tắm đã bị vỡ ở giữa vì một cú đấm giận dữ, và khuôn mặt của Léa phản chiếu trong đó, trông như bị cắt xẻ, bị tra tấn. Chị tự đưa ra nhận xét ấy với chính mình, tự nhủ rằng hẳn kẻ sát nhân cũng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu tương tự vài giờ trước, và chị cảm thấy gần gũi với hắn hơn, có lẽ là quá mức.
– Tôi rất ngại phải nhắc lại, nhưng thi thể ở đâu vậy?
Người đàn ông cầm máy ảnh chỉ cho chị đi tiếp đến hết hành lang, và chị đi sâu thêm chút nữa vào bên trong căn hộ. Chị nghĩ đến Thần khúc, đến chín tầng địa ngục và chuyến đi của Dante. “Kẻ nào bước vào đây sẽ phải từ bỏ mọi hy vọng.”
Trong một phòng ngủ nơi các cửa sổ đều bị che kín bằng ga trải giường, được chiếu sáng bởi một bóng đèn không chao treo lủng lẳng trên trần, Jordan Paulin đang yên nghỉ. Thân hình trần trụi, nhợt nhạt, hai chân bắt tréo, hai cánh tay dang rộng, và cắm sâu vào vùng tim là phần cán gỗ bị bẻ gãy của một cây gậy bóng chày màu đen. Léa bị phân tâm một lát bởi chiếc ti-vi nằm chình ình trên cái tủ cập kênh kê sát chân giường đang lặng lẽ phát ra những hình ảnh ảo giác qua màn hình bị đập vỡ. Bề mặt phản chiếu thứ hai bị phá hủy. Người phụ nữ trẻ trong Léa Marquant đã lại nhường chỗ cho nữ bác sĩ pháp y.
– Không có nhiều máu xung quanh vết thương, nhất là ở vùng này. Cú đâm vào tim rõ ràng là được thực hiện sau khi nạn nhân đã chết.
Trên một bên cổ hiện rõ hai vết thủng có kích thước bằng một chiếc răng nĩa, hoặc một cái răng nanh nhọn hoắt.
– Cho dù có vẻ như thủ phạm muốn khiến chúng ta tin điều này, nhưng đây không phải nơi khiến nạn nhân mất máu.
Một vệt đỏ khiến nữ bác sĩ pháp y chú ý đến vùng bẹn của nạn nhân. Dùng bàn tay đeo găng, chị khẽ tách phần đùi mềm oặt ra.
– Một vết rạch rộng ở động mạch đùi, điều này thì nhiều khả năng hơn. Hẳn là nạn nhân đã mất hết máu trong vòng từ bốn đến bảy phút. Toàn bộ da trên người đều nhợt nhạt, không có vết xanh tím nào.
Người phụ trách đội Cảnh sát khoa học đã đi theo Léa vào tận phòng ngủ.
– Thuật ngữ mà chị sắp tìm kiếm chính là giảm thể tích máu hoặc rút máu.
Tò mò, chị quay sang phía ông và mỉm cười ngượng nghịu.
– Không, tôi sắp nói là người này bị ma cà rồng hút máu, giống như tất cả mọi người.
Bên ngoài tòa nhà, vì vẫn chưa bị đám phóng viên biết mặt, Léa rẽ một lối đi giữa họ để tách riêng ra một chỗ, và lần thứ hai liên tiếp, chị để lại lời nhắn trên hộp thư trả lời tự động của điện thoại di động của Coste, người mà chị không thể nào liên lạc được kể từ khi đến đây.