Ronan lái xe chạy chầm chậm giữa các tòa nhà. Vì bất cẩn, âm lượng của chiếc bộ đàm cảnh sát bị đẩy lên mức cao nhất, và giọng Sam đập vào màng nhĩ họ.
– Xe 2 gọi xe 1 để thử điện thoại.
Vừa rủa thầm, Ronan vừa buông một tay khỏi tay lái, giảm âm lượng rồi đáp lại lời chào.
– Gửi xe 1, đã nhận được năm trên năm.
Anh cất ống nghe vào hộc đựng đồ.
– Anh thấy De Ritter thế nào?
– Khi nào cô ấy chấm dứt được vài ảo tưởng, thì chắc là sẽ ổn thôi. Hãy cho cô ấy chút thời gian. Cậu đã in ảnh của Jordan Paulin ra chưa?
– Sam đã gửi thẳng vào điện thoại của tôi rồi.
Anh đưa điện thoại cho Coste rồi bắt đầu lùi xe để đỗ vào một chỗ kín đáo, cách một sảnh nhà vài mét. Trong sảnh đang tụ tập một nhóm những kẻ vô công rồi nghề thuộc đủ các độ tuổi khác nhau vẫn dõi theo họ ngay từ đầu và bắt đầu huýt sáo cảnh báo. Coste tháo dây an toàn, đưa mắt nhìn lần cuối vào bức ảnh khá mờ.
– Cậu chờ tôi ở đây. Tôi mở cửa sổ một chút cho cậu dễ thở nhé?
– Và tôi sẽ sủa lên nếu thấy có người.
Ronan để Coste ra khỏi xe một mình. Không chút vội vàng, Coste đi về phía nhóm người, nơi một số thành viên đã tách ra theo những hướng khác nhau, mang theo đủ loại sản phẩm gây nghiện. Ngồi trên bậc cầu thang đằng trước sảnh tòa nhà, một cây gậy bóng chày bằng gỗ sơn màu đen xước xát bẩn thỉu đặt trên hai cẳng chân như thể đó là một cây quyền trượng, Jordan Paulin bình thản chờ viên cảnh sát đến gần. Được bao bọc giữa năm gã mặc đồ thể thao, gã nào cũng lực lưỡng như có thể xơi tái Coste chỉ bằng một miếng, rõ ràng là hắn chẳng có gì trên người, cũng chẳng có gì phải tự trách mình.
– Brahim phải không? Tôi muốn nói chuyện với anh, nếu được yên tĩnh thì càng tốt, và không có mấy cô bạn gái này.
– Tao chẳng có gì để nói với mày cả.
Phá tan băng lúc nào cũng là chuyện phức tạp.
– Có lẽ tôi nên nói chuyện với Jordan Paulin, anh biết hắn ở đâu chứ, phải không?
Gã trai trẻ sững người khi nghe câu ấy, thế nhưng…
– Tao chẳng biết hắn là ai cả.
Coste thở dài. Anh sẽ phải trình bày một bài độc thoại thuyết phục.
– Nghe này. Ba ngày trước, Bébé Coulibaly, một trong số những đầu mối bán lẻ của anh, đã bị cắt mất hai hòn cà. Ngày hôm sau, đến lượt một trong những gã nghiện hẳn là có tham gia mua bán với anh bị thiêu cháy, một gã tên là Franck nào đó, chắc anh có biết hắn đúng không? Dù thế nào, đó cũng là một lý do đủ để Cảnh sát chống ma túy điều một xe ca đến khu này rồi lục tung địa bàn của các anh lên. Anh có nghĩ là anh và tôi có thể về văn phòng của tôi để nói chuyện, hay để tôi quậy tung cả khu này của anh lên?
Anh đã đạt được mục tiêu.
– Được rồi, bình tĩnh đi. Bébé không còn bán hàng cho tao nữa, nó đã chuyển sang thứ khác rồi. Còn thằng kia, tao thề trên đầu mẹ tao là tao không biết nó. Mày tưởng tao nhớ được tên của tất cả những thằng con hoang đến đây ăn mày hay sao?
Coste quay về phía Ronan, người mà anh biết là đang chờ sẵn, chỉ chờ anh ra hiệu là sẽ đến tiếp viện ngay. Brahim đờ người khi nhận ra Ronan.
– Mày làm việc với thằng con hoang đó sao?
– Tôi biết phải dùng người thế nào mà. Tôi xin trả lại lời khen đó cho anh, những người cộng tác với anh đây trông cũng không tệ chút nào.
Theo yêu cầu của Coste, Ronan giơ ra bức ảnh Franck Samoy mà mẹ gã đã đưa cho họ vài ngày trước. Nhìn thấy bức ảnh, Brahim tặc lưỡi tỏ ý đồng tình.
– Ờ, thằng này thì tao biết, nhưng nó cũng không còn đến đây nữa.
– Đương nhiên rồi, tôi vừa nói với anh là gã đã chết rồi, tập trung đi nào, nhóc.
Đám cận vệ của Paulin phá lên cười không chút che giấu. Coste hỏi lại hắn lần nữa.
– Tôi tưởng anh không để ý gì đến đám ăn mày trong khu này chứ, Brahim?
– Tao đảm bảo với mày, tao không nhớ nó, mà chủ yếu là con điếm của nó.
– Bạn gái của gã, ý anh muốn nói thế phải không?
– Nó gửi con bé đến đây phục vụ tao để lấy heroin, mày có thể gọi nó là công chúa, còn tao thì gọi nó là một con điếm.
– Cũng có lý. Anh biết tôi có thể tìm thấy cô ta ở đâu không?
– Đã lâu rồi nó không lượn lờ ở đây nữa. Lúc đầu, việc đổi thịt lấy hàng như thế tao cũng không phản đối gì, mày thấy đấy, nhất là khi nó ngon lành. Nhưng tao không tận hưởng được bao nhiêu. Một gã đến gặp tao, gã có vẻ quan tâm, gã có những kế hoạch cho con bé, thể loại phim cấm bọn dưới mười tám tuổi gì đó. Mày hiểu rồi chứ? Sau đó thì không có tin tức gì nữa.
– Và để biết được tên của cái gã đó, tôi phải mời anh đến văn phòng hay anh muốn nói ngay ở đây với tôi?
– Mày ranh ma thật đấy, nhưng mày biết tên gã rồi mà. Chính là Bébé.
Vô vàn kết nối được thực hiện trong đầu Coste.
– Anh muốn nói rằng Coulibaly tổ chức những bữa tiệc truy hoan chăng?
– Gã quá ngu nên chẳng thể tổ chức được bất cứ thứ gì. Không, gã chỉ đi tuyển gái, thế thôi.
– Thế những bữa tiệc đó, anh đã từng tham gia chưa?
– Tao đã hỏi nhiều lần, nhưng Bébé bảo tao rằng thứ ấy dành cho lũ cực kỳ lắm tiền, mày thấy đấy, chỉ dành cho những kẻ có đủ tiền thưởng thức thôi. Chẳng liên quan gì đến tao. Cả mày cũng không, tao dám nói thế đấy.
– Được rồi, anh sẽ vui lòng đi với chúng tôi, và chúng ta sẽ viết hết những chuyện này ra.
Paulin quay sang đám cận vệ rồi nói với viên cảnh sát.
– Mày cho tao hai phút nhé?
– Mời anh, cứ sắp xếp đi.