Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
48

❊ ❊ ❊

Ông Simon đã hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ cuối cùng của mình, và cho dù Lucas có ngờ rằng Farel hẳn đã bị chấn động, thì anh cũng không cho phép bản thân được mủi lòng. Đoạn tiếp theo sẽ còn tàn nhẫn hơn. Anh đã chất lên ghế sau của chiếc Land Rover, chiếc xe chủ yếu được Brice sử dụng cho công việc chăm sóc khu vườn của ông, một chiếc máy tính xách tay, một cái thùng các-tông nặng đựng đầy những hồ sơ mà anh vừa lấy cắp được cùng vài bộ quần áo để thay đổi.

Anh viện cớ đi nghỉ cuối tuần tại ngôi nhà của gia đình ở vùng nông thôn Sauny, một ngôi làng cách Saint-Cloud một giờ rưỡi chạy xe. Và cho dù Margaux Soultier không hề tin lấy nửa lời, thì anh cũng không quan tâm.

Anh nguôi ngoai dần khi tòa dinh thự mỗi lúc một nhỏ lại trong gương chiếu hậu. Trong tất cả các hồ sơ mà anh mang theo, hồ sơ liên quan đến Camille đang chờ anh, và anh còn chưa có đủ dũng khí để mở nó ra. Tại làng Sauny, nhân viên thu ngân-chủ sở hữu-người quản lý của cái siêu thị nhỏ lay lắt nhận xét với anh rằng mọi người ở đây đã không gặp họ suốt nhiều năm nay, rồi ngây thơ hỏi thăm tình hình của mẹ anh cùng Camille. Lucas tự cho mình, trong một lát, cái quyền được sống trong một thế giới tưởng tượng hạnh phúc hơn, bằng cách khẳng định với chủ siêu thị rằng cả hai người họ đều rất khỏe mạnh.

Khi ra khỏi làng, anh đi theo con đường đất trong khu vực thuộc sở hữu riêng chạy ngoằn ngoèo như con rắn dọc một triền đồi dốc đứng, trên đỉnh đồi là toàn bộ trang trại của gia đình Soultier, vừa cổ kính vừa tách biệt. Anh đỗ chiếc xe bán tải 4x4 đồ sộ vào trong ga-ra có mái che, một phần nắp xe vẫn nhô ra bên ngoài, như thể đang mai phục. Trời mưa nhỏ, nên anh quyết định cởi chiếc áo choàng đang mặc để che cho chiếc thùng các-tông và chiếc máy tính xách tay, rồi vừa đi vừa chạy, áo sơ-mi dính bết vào da thịt, anh bước vào ngôi nhà như đang thiếp ngủ với những cửa chớp đóng kín.

Vài súc củi khô trong lò sưởi nhanh chóng sưởi ấm những bức tường bằng đá, Lucas tháo bỏ những tấm vải trắng che phủ đồ đạc trong căn phòng lớn, cảnh tượng giống như một bầy ma quỷ lần lượt chạy trốn. Cuối cùng, khi anh quyết định ngồi xuống, bóng tối đã bao trùm quả đồi.

Từ một trong số các ngăn tủ, anh lấy ra một hộp xúp ăn liền và mang hâm nóng, rồi bỏ quên trên chiếc đàn dương cầm trong bếp. Anh đói, nhưng là đói thứ khác. Anh ngồi xuống đằng trước cái lò sưởi khổng lồ xây từ thời người ta còn dùng nó để nướng gia súc nguyên con. Đống lửa anh vừa châm trông thật nực cười. Anh đặt trước mặt mình chiếc máy tính xách tay, cái thùng các-tông đựng hồ sơ vụ án cùng tập hồ sơ mà vị thám tử tư đã lập về Franck Samoy trước khi bị chấm dứt hợp đồng. Chiếc máy tính xách tay có mã truy cập, và Lucas, vốn vẫn duy trì một mối quan hệ đầy mâu thuẫn với tin học nói chung và đánh cắp dữ liệu nói riêng, liền bỏ nó sang một bên. Anh đọc lại những ghi chép của ông Simon cùng những ghi chép của tay phóng viên, mặc dù đã đọc chúng đến thuộc lòng, nhưng đó là cách để anh có thể trì hoãn thời khắc phải đối mặt với những câu từ sống sượng, gần như vô nhân tính, của các cảnh sát và bác sĩ pháp y, thay cho bản ai điếu cuối cùng.

Lucas hồi tưởng lại cái ngày anh cùng mẹ đến nhà xác, và ở đó, vì danh dự của gia đình, bà đã thà ngậm miệng. Cũng là cái ngày anh phát hiện ra trên thân thể Camille cái hình xăm mà anh đã biết. Ngay bên bẹn.

Camille. Cả anh cũng nhận ra cô. Camille của anh. Cô em họ của anh. Anh đã nhận ra cô, và anh im lặng. Cái xác đó không thể là cô, không, nếu thế thì anh đã phải nhận ra cô vào cái đêm đó, nhờ giọng nói, nhờ những cử chỉ. Và nếu đôi mắt anh bị đánh lừa bởi một thân hình khác, thì có thể trái tim anh vẫn đủ tỉnh táo: hẳn là nó sẽ cảnh báo anh, và anh, Lucas, anh sẽ cứu được cô. Anh có thể đã cứu được cô, Star, cô gái có hình xăm ngôi sao màu đỏ. Cứu cô, chứ không ngủ với cô.

Anh nhìn những bức ảnh chụp thân hình không còn sự sống của cô, nằm dài trên chiếc cáng kim loại, vài phút trước buổi giải phẫu pháp y. Mỗi câu chữ trong bản báo cáo của bác sĩ pháp y đều biến thành thứ thủy tinh vỡ mà anh phải nuốt, từng mảnh từng mảnh một, chúng rạch sâu vào lý trí anh, đồng thời đầu độc sự cân bằng trong tâm trí anh.

Các ngón tay toạc da, đỏ máu vì đã ra sức đấm vào những phiến đá vẫn còn lạnh lẽo, tim đập thình thịch như nện vào cõi hư vô, Lucas chạy ra ngoài rồi khuỵu xuống mặt đất lầy bùn. Toàn bộ cơ bắp trên người anh căng cứng như bị chuột rút, anh gào lên những mong trút ra nỗi tuyệt vọng kinh hoàng nhất, thế nhưng chẳng có âm thanh nào xuyên thủng màn đêm.

Nước mắt anh nhòa lẫn với nước mưa, máu trên bàn tay anh hòa vào với đất, và anh có cảm giác như vừa bị rút hết sinh lực.

Anh thức dậy vào buổi sáng, vẫn mặc trên người bộ quần áo vấy bẩn hôm trước, trên chiếc xô-pha phủ đầy bùn khô, mà không thể nhớ nổi anh đã đổ sụp lên đó thế nào. Thật bất ngờ, não bộ của anh đã được tiếp sức trong giấc ngủ đầy kích động vừa rồi, và khi anh mở mắt ra, tiềm thức của anh đã vạch ra chi tiết diễn biến của những ngày sắp tới. Anh tắm hồi lâu dưới vòi sen, tự rót cho mình một cốc cà phê, lấy từ trong cặp tài liệu ra một cuốn sổ mới tinh cùng cây bút dạ màu đen rồi đặt ngay ngắn trước mặt. Anh bình tĩnh lựa chọn mục tiêu đầu tiên.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.