Khu Paul-Vaillant-Couturier, tòa F
Để đi vào đa số các tòa nhà thuộc quận hạt 93, chỉ cần đẩy cánh cửa. Tòa nhà nơi Bébé ở cũng không phải là ngoại lệ. Một bảng mã điện tử bị rụng khỏi tường, lủng lẳng nơi đầu một sợi dây điện. Những ô cửa kính của tiền sảnh đã bị vỡ, ổ khóa bị phá, những hộp thư nhẹ thì bị hỏng, tệ nhất là đã bị thiêu rụi. Chào mừng khách đến thăm.
Ở tầng hầm thứ hai, trong một hành lang trông chẳng khác gì một đường hầm, được chiếu sáng đó đây bằng những bóng đèn trơ trụi được kết nối với hệ thống đường điện bằng những sợi dây chạy ngang dọc khắp trần, họ dừng lại trước căn hầm mang số 38. Coste quẹt tấm thẻ mà anh đã mượn được của bà gác cổng, rồi mở cánh cửa. Cửa mở về bên trái, vậy thì bảng điện ở bên phải. Anh đưa tay rà trên tường để tìm công tắc. Một thứ ánh sáng chói lòa cho thấy một đống thùng giấy đựng đầy quần áo, cùng hai chiếc xe đạp bị đè nghiến bên dưới bộ khung của một chiếc xe máy.
– Hoặc hắn đã có thời gian chỉnh sửa trước khi bị lôi đi, hoặc hệ thống điện ở đây chưa bao giờ cần phải sửa.
Coste gật đầu rồi ra khỏi căn tầng hầm để xem xét các căn tiếp theo. Ở cuối hành lang, một trong số các căn hầm, căn số 55, có một cái khóa bấm bổ sung cho ổ khóa thông thường.
Vài phút sau, Aubin xuất hiện trở lại với một cái nạy cửa. Cái khóa chống cự không bao lâu trước khi rơi xuống đất, rồi tấm thẻ mở nốt ổ khóa còn lại. Công tắc điện không có tác dụng. Coste bật chiếc đèn pin Maglite và đếm được, trên mặt đất, cả chục bao cao su, vài đầu mẩu của những điếu cần, số lượng vỏ tương đương với hai két bia hộp nằm lăn lóc, cùng một tấm đệm đỏ quạch vì bẩn thỉu, không có ga phủ.
Aubin bật đèn pin.
– Ở đây thì đúng là thợ điện có việc làm rồi.
Luồng sáng của chiếc đèn phản chiếu lại khi gặp một thứ vỏ bọc ánh bạc. Anh ngồi xổm xuống rồi nhặt lên ba vỉ vỏ thuốc rỗng rồi kéo phẳng chúng ra để đọc tên thuốc.
– Viagra và Cialis. Hiệu quả đấy. Đúng là sẽ thật hổ thẹn nếu không thể cương cứng trước mặt bạn bè.
Coste lại nhìn nhận mọi việc theo một cách khác.
– Tôi thì tự nhủ rằng cô nàng nào đã rơi vào đây sẽ không có cơ hội nào để thoát ra ngoài cả.
– Chúng ta gửi tất cả đám bao cao su này đi xét nghiệm ADN chứ?
– Với cái giá bốn trăm euro mỗi lần phân tích, sẽ chẳng có vị quan tòa nào dám ném mười ngàn ngân sách của ngành Tư pháp vào một căn hầm của mấy tên bán lẻ ma túy đâu. Và nếu ta yêu cầu phòng thí nghiệm của cảnh sát làm việc này, thì phải sáu tháng nữa mới có kết quả. Dù sao, cũng chẳng tồn tại bất cứ bằng chứng nào cho thấy Bébé Coulibaly có chút liên quan nào với căn hầm…
Coste lùi lại một chút.
– … . với căn hầm số 55. Nó chỉ cho chúng ta thấy một cách nhìn khác về vụ việc thôi.
Quay trở lên trên mặt đất sáng sủa, Aubin phải vô cùng chật vật mới thoát được bà gác cổng của tòa nhà cùng danh sách dài dằng dặc những bất hạnh của bà ta. Lũ trẻ trong các sảnh, những cuộc đua xe máy trên các bãi đỗ xe, thứ âm nhạc ầm ĩ, những kẻ nhảy dù chiếm chỗ ở, đám cảnh sát phá cửa lúc 6 giờ sáng và tất nhiên, sẽ chẳng có ai đến để thay thế chúng cả. Anh ra khỏi phòng gác cổng trong lúc bà ta vẫn tiếp tục màn độc thoại. Anh báo cáo lại với Coste.
– Đương nhiên, căn hầm số 55 không thuộc về bất cứ ai, hoặc đúng hơn đó là căn hầm của một căn hộ mà tòa thị chính còn chưa phân cho ai ở. Thế nên, theo lời bà gác cổng, người có vẻ khá thích triết lý, thì “tự nhiên vốn ghét khoảng trống”…
– Thế còn căn hộ?
– Theo bà phù thủy đó, thì nó sạch sẽ, đang chờ được giao cho một gia đình.
– Có lẽ chúng ta nên…
– Tôi có chìa khóa đây.
Sau khi leo hết mười tầng nhà giữa mùi nước tiểu và mùi cháy khét, hai người xoay chìa khóa mở cửa một căn hộ bốn phòng ngủ đã trang bị đầy đủ nội thất, kiểu căn hộ mẫu, nổi bật lên bên trên bối cảnh bẩn thỉu xung quanh. Cả thảm trải sàn lẫn thảm treo tường đều mới tinh, sực mùi sạch sẽ.
Coste đứng trước cửa sổ phòng khách nhìn ra quang cảnh một vùng đô thị với những khu công nghiệp và những tòa chung cư. Anh châm một điếu thuốc.
– Dù sao, cậu cũng đang chứng kiến một trong những vụ việc tồi tệ nhất trong sự nghiệp của tôi đấy chứ?
– Nói thật lòng, đầu óc tôi đã để ở chỗ khác rồi, thậm chí tôi còn chẳng thể thương hại anh nữa kia.
– Người thay thế cậu là lính mới tò te vừa ra trường. Một cô nàng. De Ritter, Johanna. Chưa bao giờ đặt chân đến quận hạt 93. Chắc sẽ giúp tôi được nhiều đây.