Cuộc trò chuyện ở văn phòng cảnh sát không mang lại thông tin gì đáng kể. Jordan Paulin không biết gì thêm, và De Ritter ngồi đằng sau chiếc máy tính để bàn đang hỏi nốt những câu cuối cùng. Ngoài câu chuyện về những bữa tiệc xa hoa kia, họ đã đưa ra được một mối liên hệ khả dĩ giữa Coulibaly và Samoy, nhờ thế có thể khởi động lại vụ việc, nhưng mối liên hệ ấy chỉ là một gã nghiện cò con mà cơn nghiện hằng ngày có thể khiến gã bớt phần hung dữ, và vẫn chưa được xác định nhân thân. Chẳng khác nào một cánh cửa mở ra một bức tường.
Sam bật máy tính rồi cho chạy phần mềm ảnh Canonge liên vùng.
– Hãy mô tả cho tôi nghe đôi chút về diện mạo của nàng công chúa. Nếu có sử dụng ma túy, chắc chắn cô ta đã từng bị bắt vì tội tàng trữ, ăn cắp hoặc chèo kéo khách, và nếu như thế, chúng ta sẽ có một bức ảnh trong hồ sơ lưu. Tôi nghe anh nói đây.
– Đám con nghiện vặt ấy cũng chẳng khác nào đám người Trung Quốc. Ta chẳng bao giờ biết được chúng bao nhiêu tuổi, tôi cho rằng cô ta khoảng từ mười tám đến ba mươi, theo như những vết kim tiêm ở tay cô ta. Cô ta là người da trắng, nhỏ bé, khoảng chừng một mét năm mươi lăm, gầy gò, mái tóc thì, tao cũng không biết nữa… bẩn chăng?
– Màu mắt?
– Hỏi hay đấy. Hầu hết thời gian là đỏ.
Phần mềm quay tròn một lát rồi đưa ra một loạt bảy mươi tám bức ảnh tương ứng với các tiêu chí được cung cấp. Bảy mươi tám cô gái khốn khổ đã rẽ nhầm đường vào một thời điểm nào đó trong đời. Jordan Paulin chăm chú nhìn hết người nọ đến người kia, hết sức nhiệt tình vì hắn muốn rời khỏi trụ sở Cảnh sát tư pháp, vì vốn không quen hiện diện ở đó như một nhân chứng. Hắn kết luận không chút ngập ngừng.
– Rất tiếc, không có cô ta trong những gì các người vừa cho tôi xem.
Hắn lùi chiếc ghế tựa ra xa rồi nói với toàn đội.
– Được rồi, đủ rồi, tôi đã rất ngoan, bây giờ tôi có thể về nhà được chưa?
Coste đứng dậy và mời hắn đi theo anh dọc hành lang dài dẫn ra thang máy lên phòng anh. Cuộc điều tra này chẳng khác gì một vũ điệu cứ tiến một bước lại lùi hai bước, mà anh thì chưa từng giỏi khiêu vũ. Trong căn phòng chung vừa là sảnh thang máy vừa là phòng chờ của các nạn nhân, Paulin nói với Coste bằng thứ giọng mà anh chưa từng nghe thấy, vừa ung dung vừa không chút hung hãng. Gần như trấn an.
– Nói thật lòng, tao cứ tưởng tao sẽ bị giam ở đây hai mươi tư giờ.
– Chúng ta đã có thỏa thuận, và giữ lời hứa là điều rất quan trọng. Mặt khác, tôi không thực sự có lý do gì để tạm giữ anh cả.
– Bởi vì bây giờ các người lại cần có lý do nữa sao?
– Càng ngày càng là như vậy, đúng thế.
Cánh cửa mở ra, và ánh mắt Jordan Paulin dừng lại một lát phía trên vai viên cảnh sát.
– Ả công chúa điếm đàng của mày…
– Sao?
– Ả ta đang ở đằng sau mày.
Coste quay vào căn phòng trống rồi ngắm nghía tấm áp phích, món đồ trang trí duy nhất trong đó. Tấm áp phích của APEV, tổ chức Hỗ trợ cha mẹ của các trẻ em bị bắt cóc hoặc mất tích, bên trên những bức ảnh trẻ con ấy có ghi bằng chữ in hoa, màu đỏ, hai chữ “Mất tích” cùng chữ tương ứng trong tiếng Anh “Missing”.
– Bức ảnh đầu tiên phía trên bên trái, con bé mỉm cười mặc áo chui đầu màu xanh lá. Là nó. Đúng ra là giống như khi tao nhìn thấy nó lần đầu tiên, sau đó thì tàn tạ hơn nhiều.
Paulin nhân lúc viên cảnh sát đứng chặn như một chú chó săn canh chừng đằng trước bức ảnh chụp cô gái trẻ để biến vào trong thang máy, rồi cánh cửa đóng lại. Còn ở lại nơi này là còn có nguy cơ nhận thêm một màn thẩm vấn mới. Tay cảnh sát này biết tìm hắn ở đâu mà.
Coste nhắc đi nhắc lại cái tên viết bên dưới khuôn mặt của thiên thần mất tích.
Camille Soultier.
Cái tên đó chẳng gợi lên trong anh điều gì. Anh rảo bước, đi thẳng vào phòng làm việc rồi ra lệnh cho Sam.
– Camille Soultier.
Anh đánh vần từng chữ.
– Tôi muốn tất cả những gì chúng ta biết về cô gái này, ngay lập tức.
Trong lúc De Ritter sắp sửa hỏi Coste dựa vào trò ảo thuật nào mà lấy được cái tên ấy, Sam đã đắm chìm vào việc tìm kiếm thông tin trên máy tính mà không cần biết thêm điều gì khác. Thông tin sẽ đến vào thời điểm thích hợp. Anh đã biết Coste hoạt động thế nào.
– Camille Soultier, tôi tìm được đây rồi.