Coste tự dành cho mình cái quyền được một mình đến Viện pháp y. Ronan, nhân vật có năng khiếu thiên bẩm trong các mối quan hệ nam-nữ, đã nhanh chóng nhận thấy sự hiện diện của một dòng điện nào đó giữa viên đại úy và nữ bác sĩ pháp y. Nở một nụ cười ranh mãnh, một tay đặt trên chiếc ống nghe mà anh đưa cho Coste, Ronan vừa nháy mắt vừa nói rằng bác sĩ Léa Marquant đang ở đầu dây đằng kia.
– Anh Victor đấy à?
Không nhìn Ronan, Coste chỉ tay ra cửa, và anh chàng ranh mãnh liền rời đi bằng những bước chân lệt xệt, chẳng khác nào một đứa trẻ bị bắt phải đi ngủ trước khi bộ phim kết thúc.
– Vâng, tôi nghe đây.
– Có hai chuyện. Trước hết, tổng đài của Viện pháp y đang đầy ắp những cuộc gọi của đám phóng viên muốn biết thêm thông tin về nhân vật vừa chết đi sống lại. Anh có hình dung được tôi phải khốn khổ thế nào với toàn bộ chuyện đó không?
– Tôi rất tiếc, nhưng tôi đảm bảo với cô là thông tin không bị rò rỉ từ đội của tôi. Tôi sẽ không bao giờ cho phép chuyện đó xảy đến với cô.
– Tôi tin anh, thực ra tôi cũng không chắc chắn về sự kín đáo của các đồng nghiệp của tôi. Nhưng trên hết… chính là những bài báo ngày mai mới khiến tôi lo lắng. Một màn quảng cáo thảm họa cho Viện chúng tôi.
– Thế còn chuyện thứ hai?
– Ồ, tôi xin lỗi. Anh chàng của anh chứa đầy thuốc an thần. Trong một số trường hợp, việc đó có thể dẫn đến tình trạng hôn mê sâu, có đặc trưng là sự biến mất của toàn bộ các dấu hiệu thần kinh, thậm chí mất hoàn toàn hoạt động của não bộ. Mạch yếu hơn và ta có thể bỏ sót, điều này có thể giải thích cho sự nhầm lẫn của vị bác sĩ đầu tiên đến hiện trường, lại do trời lạnh và hẳn là thiếu chú ý nữa, nếu xét đến thời gian và bối cảnh lúc ông ta kiểm tra nạn nhân. Liều lượng lớn thuốc an thần tìm thấy trong máu anh ta có thể gây ra tình trạng hôn mê ưu trương, chính là thứ mà tôi đã nhầm lẫn với tình trạng cứng đờ của tử thi. Sai lầm thứ nhất của tôi. Cũng thứ thuốc an thần đó đã gây ra tình trạng hạ nhiệt, mà tôi tưởng là sự lạnh dần của xác chết. Sai lầm thứ hai. Coste ạ, cái xác chết của anh chính là một thứ bẫy chết tiệt, và tôi đã rơi vào đó như một con nhóc ngớ ngẩn.
– Nếu nói ra điều này có thể an ủi cô, thì cô không phải là người đầu tiên phải giải trình đâu. Đừng có tự kết tội mình nữa, chúng tôi mang đến cho cô một gã đã chết, và cô hành động như thường lệ.
– Ta không bao giờ được phép tiến hành một vụ giải phẫu pháp y như thường lệ. Anh hãy kể cho tôi nghe phần tiếp theo, dù sao thì tôi cũng muốn tìm hiểu, chết tiệt thật!
Coste tự hỏi không biết nữ bác sĩ pháp y có chửi thề nhiều đến thế trong bữa ăn ở gia đình không.
Anh thầm nhắc lại trong đầu lời mời cô đi uống cà phê ở một nơi yên tĩnh, rồi, vì không thể thốt được câu mời đó ra thành lời, anh đành lẩn trốn sau câu “tôi sẽ gọi lại cho cô”.
Đúng như Coste đã chuẩn bị tinh thần, anh bị trưởng ban triệu tập. Gắn chặt tai vào chiếc điện thoại, thiếu tá cảnh sát M.C.Damiani vừa liên tục “vâng, thưa ông” vừa ra hiệu cho Coste ngồi xuống. “M.C." Damiani… Bà luôn ký các văn bản theo cách đó. Hẳn là bà nghĩ rằng Marie-Charlotte không phải là cái tên riêng phù hợp cho việc điều hành hai đội Trọng án thuộc SDPJ 93. Bà dừng lại giữa chừng một câu “vâng thưa…” rồi gác máy giống như người ta vừa làm ở đầu dây đằng kia, không để cho bà kịp nói hết câu.
Bà ngẩng lên, có chút ngượng ngùng.
– Hẳn là anh đã biết rồi, qua báo chí?
– Vâng.
– Anh biết rằng trường hợp này ít nhất là… bất thường… Cấp trên muốn có thông tin càng sớm càng tốt để có thể báo cáo cho tỉnh trưởng. Đây là một chuyện rất, rất tệ.
Nếu chỉ liên quan đến anh, Coste hẳn đã thêm một chữ “rất” nữa vào câu nói của bà. Thiếu tá nói tiếp.
– Chuyện này sẽ gây điều tiếng không tốt với tỉnh, vì có một gã ngốc thích chơi trò tra tấn nạn nhân, và nhân đó làm xấu mặt chúng ta. Đây không phải là Hollywood, đây là Seine-Saint-Denis.
– Tôi biết. Chị nói với tôi điều đó, cứ như thể tôi có thể làm được gì ấy.
– Tôi nói với anh điều đó để anh giải quyết cái mớ lộn xộn này càng sớm càng tốt, rồi chúng ta sẽ quay lại với công việc hằng ngày của mình. Tôi muốn cái ban này được yên ổn, chứ không chơi trò đóng phim.
Mái tóc trắng cắt ngắn cùng khuôn mặt thú nhận độ tuổi đã quá ngũ tuần từ lâu, Damiani chỉ còn mong muốn nhận hàm thiếu tá trong thang bậc công chức để có được khoản lương hưu hậu hĩnh hơn, rồi rời đến căn nhà mà bà đã xây dựng cho gia đình, khi từ này còn có một ý nghĩa nào đó. Bà chỉ muốn cởi bỏ bộ đồng phục, trả lại tấm thẻ cảnh sát cùng những ngày nghỉ phép, để tận hưởng những gì còn lại trong các dự định của bà.
Thành thử, câu chuyện gã da đen quyết không chịu chết không khiến bà thích thú cho lắm.
– Thế còn máu trên chiếc áo thun, là máu của hắn hay lại thêm một mối họa bất ngờ nữa?
– Chúng tôi đang chờ kết quả ADN từ phòng thí nghiệm.
– OK, tôi sẽ đích thân thúc đẩy việc này, ngày mai các anh sẽ có câu trả lời. Trước đó, các anh sẽ xoay xở với gã này ngay khi nào gã tỉnh lại! Tôi chờ đợi một câu chuyện đáng tin cậy, với một đầu mối điều tra, xin anh nhớ cho.
– Cũng giống như tất cả chúng tôi thôi, thưa chị.
– Không, Coste ạ, tôi đảm bảo với anh là tôi mong đợi nhiều hơn các anh đấy.
Coste cho rằng đó chính là kết luận cho cuộc trò chuyện giữa hai người họ. Anh vừa đứng dậy thì Damiani đã trả lời một cuộc gọi khác. Bà giữ anh lại một lát.
– Anh mất Aubin nhưng lại có một trung úy mới. Một phụ nữ. Tôi đã lấy CV của cô ấy cho anh đây. Cô ấy vẫn còn quá trẻ cho vị trí phụ trách chương trình SALVAC nhưng ông chủ sẽ chịu trách nhiệm giao nó cho ai đó.
Như để chống đỡ bất kỳ rắc rối nào có thể xảy đến trong tương lai, bà cho là cần phải nói thêm:
– Victor này, anh không lựa chọn người mới này, nhưng đó không phải là một lý do. Anh là người tử tế, hãy tránh cho tôi phải từ chối cô ấy trong vòng ba tháng, cô ấy chỉ vừa mới tốt nghiệp trường Cảnh sát thôi. Cứ cho rằng tôi bắt anh nhận cô ấy để thử thách. Và anh hãy giữ cho Ronan tránh xa cô ấy, không có chuyện yêu đương gì ở nơi công sở này đâu nhé, cảm ơn anh.