Biểu hiện trên mặt Coste khi anh quay vào phòng làm việc khiến những người khác hiểu rõ rằng không nên động chạm gì vào anh. Anh triệu tập họp.
– Thế nào, Chủ nhật của mọi người ra sao?
Câu hỏi không nhắm đến người nào cụ thể, Sam liền tự coi là nó dành cho anh.
– Báo chí đã được thông tin theo thời gian thực về anh chàng bị cháy đen của chúng ta, cũng như trong trường hợp của Bébé Coulibaly. Anh đã yêu cầu tôi kiểm tra xem có camera an ninh nào xung quanh cabin điện thoại công cộng nơi người kia gọi điện đến cho Farel, tay phóng viên, hay không.
– Kết quả thế nào?
– Cabin điện thoại đó nằm ở phố Chevaleret, trong quận XIII Paris, và phố này không hề có bất kỳ camera an ninh nào.
De Ritter tham gia câu chuyện, đồng thời trấn an ba cảnh sát khác về việc bất chấp mọi chuyện, cô cũng là một thành viên của đội.
– Người cung cấp thông tin của chúng ta có thể đã tiếp cận được với thông tin của cảnh sát về các máy quay hoạt động tốt ở vùng Île-de-France. Hoặc chỉ là một cú ăn may.
– Không hẳn thế, tránh chúng cũng khá dễ dàng mà.
Sam quay màn hình máy tính của anh để cho cả đội đều có thể nhìn thấy bản đồ chi tiết của quận XIII với hằng hà sa số những chấm đỏ như trên thân hình một người bị bệnh sởi. Mỗi chấm đỏ tương ứng với một máy quay. Anh tiếp tục trình bày.
– Trang web này tên là [1]. Nó được cập nhật bởi CDL, Tập thể dân chủ và tự do. Anh có thể thấy ở đó danh sách và vị trí đặt tất cả các máy quay an ninh theo từng quận. Sau đó, chỉ cần tìm ra một đường phố không bị Anh Cả theo dõi. Không cần phải là cảnh sát mà chỉ cần một kết nối Internet tốt là đủ. Bây giờ, liên quan đến mấy cái điện thoại di động, chúng ta không gặp nhiều may mắn hơn. Việc đánh chặn đường dây điện thoại của Bébé Coulibaly không mang lại bất cứ thông tin gì ngoại trừ những cuộc gọi vô thưởng vô phạt, phần lớn là gọi đến mẹ gã hoặc vài người bạn. Gã không bao giờ nhắc đến bất kỳ cái tên hay biệt danh nào có thể mang lại cho chúng ta một manh mối điều tra.
De Ritter tiếp lời.
– Nữ bác sĩ pháp y đã lấy được chiếc điện thoại ra khỏi xác Franck Samoy mà không bị xịt máu mũi.
Cô tự cười một mình. Rồi ngừng lại, nhận ra rằng cô là người duy nhất có con nhỏ và chắc chắn là người duy nhất còn nhớ đến các quy tắc của trò chơi “Bác sĩ Maboul”. Cô lấy lại vẻ nghiêm túc.
– Vậy là tôi đã gặp nữ bác sĩ pháp y. Không được dễ chịu cho lắm. Chị ta đã bắt tôi nhắc lại tên mình hai lần, và có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy tôi ở trong đội của anh, Coste ạ.
Anh bĩu môi với vẻ của một người đã làm hớ một điều gì đó. Ronan được dịp trêu chọc.
– Victor, anh không báo với Léa về người mới được tuyển vào đội sao? Thật chẳng tế nhị gì cả. Chị ấy có thể suy diễn lung tung.
– Đừng có nghe cậu ta. Johanna, mời cô nói tiếp đi.
– OK, vậy là chiếc điện thoại di động đã được lấy ra, và giao cho đội Nhận dạng cùng một yêu cầu điều tra gửi đến bộ phận Tin học và truy tìm dấu vết công nghệ. Tôi có bản báo cáo sơ bộ chưa chính thức, bản chính thức sẽ được gửi đến đây trong vòng một tuần nữa, nhưng tôi đã có thể khẳng định với anh rằng họ đã rà soát kỹ lưỡng cả bộ nhớ trong lẫn thẻ SIM, và có vẻ như điện thoại hoàn toàn trống rỗng. Thứ duy nhất còn lại chính là cuộc gọi đó, cứ ba tiếng đồng hồ một lần, được chuyển vào hộp thư thoại, bản thân nó cũng trống rỗng, tất nhiên rồi, và tôi đề nghị các anh thử huy động sự tinh nhạy của cảnh sát và nói cho tôi biết xem những cuộc gọi đó xuất phát từ đâu?
Coste lên tiếng nói ra thông tin hiển nhiên ấy.
– Từ một ca-bin điện thoại công cộng trên phố Chevaleret, tôi cho là thế. Vậy là có mối liên hệ trực tiếp giữa người gửi thông tin về các vụ án mạng cho báo chí và người đã dẫn chúng ta đến thẳng chỗ Franck Samoy bốc lửa. Hoặc đó là một nguồn tin rất được ưu ái, hoặc đó chính là thủ phạm.
De Ritter lo lắng hỏi.
– Anh cho rằng hắn đùa giỡn với chúng ta chăng?
– Không, tôi lại nghĩ rằng hắn muốn lôi kéo chúng ta cùng tham gia, hoàn toàn khác đấy.
Coste quay sang phía Ronan, tỏ ý bảo anh lên tiếng.
– Hôm qua, vào lúc cuối chiều, tôi đã đi một vòng ở khu phố Paul-Vaillant-Courtier tại Bobigny, nơi Bébé từng trú ngụ. Đó là một điểm mua bán khá nhộn nhịp. Samoy là người tiêu dùng, gã khổng lồ của chúng ta là người bán, tôi đã đến đó để kiểm tra xem hai người họ có làm ăn chung với nhau không.
De Ritter ngắt lời anh.
– Hôm qua, lúc cuối chiều… Ý anh muốn nói là sau bài diễn thuyết anh dành cho tôi ở nhà hàng chăng?
Sam trả lời câu hỏi không dành cho anh.
– Đúng thế, nhưng tôi đóng vai trò back–up, tôi giám sát.
– Đương nhiên rồi, Tom không bao giờ ở xa Jerry cả.
– Vậy là, tôi đã tìm kiếm đôi chút ở bộ phận Cảnh sát phòng chống ma túy và [2] của phòng cảnh sát địa phương. Kẻ kiểm soát điểm giao dịch đó tự gọi mình là Brahim. Tôi đã tóm hắn một lần vì một vụ thanh toán giữa các băng đảng với nhau, khi còn làm việc ở Aubervilliers. Tên thật của hắn là Jordan Paulin, hắn sinh ra ở nơi hắn đang sống hiện nay, Bobigny. Hắn chẳng liên quan gì đến Bắc Phi, cũng không cải sang đạo Hồi, Brahim chỉ là cái tên hắn tự đặt cho mình để có màu sắc địa phương thôi. Tôi đã đến tận nơi để thu nhặt vài thông tin. Hắn ở điểm giao dịch vào buổi sáng, từ 10 giờ đến 12 giờ, để cung cấp hàng cho các nhóm bán hàng.
De Ritter hình dung ra điều tệ hại nhất.
– Thế anh tán tỉnh chúng thế nào, cái đám nhân tình của cảnh sát ấy? Tôi hình dung là anh đã phải dùng cách nào đó rất thuyết phục, để chúng sẵn lòng cho anh biết giờ giấc chúng có mặt ở đó như thế, đúng không? Anh tuồn ma túy hay tiền cho chúng? Mẹ kiếp, đừng có nói với tôi rằng anh có liên quan gì đến vụ lấy trộm ở phòng chứa tang vật của đội cảnh sát chống ma túy đấy nhé?
– Thôi đi, Johanna, cô tưởng tượng hơi quá đà rồi đấy, chúng ta đâu có đang đóng phim. Chúng tôi có thể hơi linh hoạt trong việc tuân thủ quy định, nhưng cô sẽ nhanh chóng nhận ra rằng nếu cô muốn có thông tin, ý tôi là thông tin hữu ích ấy, chứ không phải cái loại thông tin khiến cô phải lồng dậy từ 6 giờ sáng để tìm mười gam ma túy khốn kiếp trong nội bộ đâu, thì cô buộc phải thọc tay vào đống bẩn thỉu ấy thôi. Nhưng nghe này, cô gái, nếu cô muốn, cô có thể tìm cho mình một nguồn cung cấp tin theo kiểu hợp pháp, theo đúng như quy định trong Bộ luật tố tụng hình sự. Cô ghi tên người đó vào [3] và với chút ít may mắn, cô có thể nhả cho gã đó một trăm euro, chắc chắn là với cái giá đó, thông tin cô nhận được sẽ là hàng loại một.
– Một cảnh sát thực thụ vào những năm 1980, – cô chế nhạo.
Bị chạm nọc, Ronan phản công.
– Còn cô, cô thậm chí chưa phải là cảnh sát thực thụ, tôi xin được nói như thế. Tôi giải thích rõ hơn với cô đây. Liên quan đến buôn bán ma túy xuyên quốc gia hoặc khủng bố, thù lao cho các nguồn tin của BCS bắt đầu đáng kể, nhưng liên quan đến những vụ làm ăn nhỏ lẻ ở vùng ngoại ô, cô không bao giờ có quá vài tờ giấy bạc để trả cho họ, như thế là không phù hợp. Thế nên chính chúng tôi đành phải thích nghi. Nhưng không vì thế mà chúng tôi trở thành những cảnh sát tồi. Bây giờ, nếu cô thực sự tin rằng tôi đã lấy trộm ma túy ở sở cảnh sát để có được một thông tin đơn giản như thông tin vừa rồi, thì cô sẽ phải có thêm chút kinh nghiệm địa bàn nữa đấy. Tôi đã làm cái công việc khốn khổ ấy, và thế là đủ lắm rồi.
De Ritter không có vẻ gì là hiểu hơn, Ronan liền giải thích.
– Cô có mặt tại một điểm giao dịch, cô chờ một gã rác rưởi nào đó xuất hiện, tốt nhất là một gã nghiện ma túy, những kẻ đó dễ nói chuyện hơn. Cô để cho gã mua ma túy rồi cô bám theo gã vài mét. Khi thấy xung quanh đã yên tĩnh rồi, cô bắt kịp gã, tước của gã số ma túy vừa mua, sau đó cô có thể hỏi gã bất cứ điều gì cô muốn, gã sẽ rất muốn nói chuyện với cô. Đa số các trường hợp, bọn chúng cầm ma túy trong tay, để có thể vứt bỏ thật nhanh khi cần thiết, nhưng chúng cũng có thể giấu ma túy trong quần lót hoặc trong miệng, cả trên tóc nữa, nếu đó là loại sợi. Nếu gã có hai liều, thì cô có thể tung hê luôn một liều, như thế gã sẽ dễ bị nắn gân hơn, dễ mềm lòng hơn. Sau đó gã sẽ sẵn sàng quấn cho cô một điếu để có thể nhận lại nửa gam ma túy còn lại kia, thế nên gã sẽ chẳng thấy có vấn đề gì nếu phải cung cấp giờ giấc có mặt của kẻ cung cấp hàng cho cô.
– Thế còn liều ma túy còn lại, anh trả cho gã chứ?
– Tất nhiên! Không nên hành xử tồi tệ. Với lại chẳng có gì đảm bảo là cô sẽ không còn cần tới hắn một lần nữa.
Coste nhìn đồng hồ, đang là khoảng thời gian hoạt động của Jordan "Brahim" Paulin.
– OK, chúng ta sẽ xem xem tay anh chị của cậu có quen biết gì hai cái xác của chúng ta không. Chuẩn bị hai xe, Ronan đi với tôi, Sam và Jo hai người hãy đứng ở vị trí dễ thấy tại lối vào khu phố, chúng ta mang theo điện thoại nội bộ, và sẽ liên lạc bằng chế độ phòng họp riêng trên tần số DIR 2.
Khu phố Paul-Vaillant-Couturier, chiếc xe thứ hai của đội Trọng án số 1, chiếc C3 màu xanh da trời mạ kim rốt cuộc cũng đã được sửa xong, đỗ ở rìa những tòa nhà cho thuê giá rẻ đầu tiên. Khu cửa hàng, nơi không xảy ra bất cứ chuyện gì. Chiếc 306 do Ronan lái lao vào khu phố sâu hơn một chút, rồi biến mất.
Có chút lo lắng, De Ritter cố gắng tự trấn an bằng cách trò chuyện với Sam:
– Không phải chúng ta phải đậu ở chỗ dễ thấy sao?
– Cô thử đi, xem chúng ta có bắt được tiếng của họ không.
Cô cầm chiếc điện thoại vẫn đang kín đáo kẹp giữa hai đùi.
– Xe 2 gọi xe 1 để thử điện thoại.
Chiếc bộ đàm khạc ra một lời đáp năm trên năm cho xe 1. Sam cởi dây an toàn để ngồi cho thoải mái hơn.
– Bây giờ thì chờ đợi thôi.
– Có lâu không?
– Chúng ta không nên đặt ra câu hỏi ấy.
[1] Nghĩa là paris–không–máy–quay–an–ninh.
[2] Cảnh sát an ninh đô thị (chú thích của tác giả).
[3] Văn phòng trung tâm quản lý nguồn tin: Nơi tập trung, lập danh sách và trả thù lao cho các nguồn tin của cảnh sát nói riêng, của Chính phủ nói chung (chú thích của tác giả).