“Don’t touch”, người phụ trách bộ phận Nhận dạng, áo blu trắng tinh không tì vết, đang bình thản chịu đựng đại úy Lara Jevric, đội trưởng đội Trọng án số 2 thuộc SDPJ 93.
– Chúng tôi sẽ làm nhanh hết mức, thưa đại úy.
Nhưng như thế vẫn còn quá chậm, hãy làm như trong [1] ấy, có phức tạp gì đâu. Tôi để bản yêu cầu ở đây cho anh, OK?
Chị ta đứng thẳng dậy khi Coste bước vào.
– Chào Victor.
– Chào chị Lara.
– Anh đã thoát được mấy cái vụ kỳ quặc ấy chưa?
Coste cảm nhận được trong giọng nói của chị ta có chút chế giễu, nhưng không thèm bận tâm.
– Chúng tôi đang lần mò đây. Còn chị, chị đang làm vụ gì vậy?
– Tra tấn dã man và cưỡng hiếp. Đúng ra là, cưỡng hiếp… một gã lấy trộm một cân ma túy từ đám người ranh mãnh ở Saint-Ouen, rồi mang bán lại ở một quận khác, và cố khiến người ta quên mình đi bằng cách trốn sang Thái Lan.
– Thế cách đó không ổn sao?
– Không, không hẳn, kỳ nghỉ nào rồi cũng phải chấm dứt. Sáng nay chúng tôi nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện Jean-Verdier. Bạn bè của gã đã tìm thấy gã. Chúng đã cắt ngọt ngón trỏ của gã bằng kìm, đấy là để trả thù. Sau đó, chúng ép gã phải bú lũ chó của chúng, chuyện ấy thì để cho vui. Chúng tôi đã phát hiện ra những nhúm lông trong miệng gã, và tôi những muốn các chuyên gia ở quận hạt 93 này động chân động tay một chút để cho tôi biết đó có phải là lông chó hay không.
– Tôi đã nói với chị rồi, đại úy ạ, chúng tôi sẽ làm nhanh hết mức, – “Don't touch” càu nhàu.
Lara ngước mắt nhìn trời rồi rời khỏi phòng.
Người phụ trách đội Nhận dạng nhặt bản yêu cầu trên bàn rồi nhét nó xuống bên dưới chồng giấy tờ anh nhận được trước đó trong ngày.
– Anh làm gì thế? – Coste hỏi.
– Cứ mỗi lần có một gã khốn nào đó nói với tôi về cái đám “CSI” ấy, tôi sẽ xử lý yêu cầu của hắn cuối cùng. Nói nghiêm túc nhé, tôi có gọi anh là Columbo không? Không.
Coste cười thích thú.
– Anh đã nhận được kết quả phân tích nhiên liệu trên cái xác ở Pré-Saint-Gervais chưa?
– Rồi, tôi đã tưởng là sẽ phải hối thúc bộ phận cháy nổ của phòng thí nghiệm trung tâm, nhưng họ đã bắt tay vào việc rồi, lại còn nắm thông tin rất nhanh, giống như tất cả mọi người, tôi nghĩ thế. Anh nên tự giải phóng mình khỏi tất cả những chuyện này, anh đang trên sân khấu, tất cả các luồng sáng đang chiếu thẳng vào anh đấy, Columbo ạ.
– Anh thấy không, anh cũng có thể là người khó chịu đấy.
Coste đặt tay lên vai người đàn ông mặc áo blu trắng. Bộ râu rậm của tuổi sáu mươi tám khá hợp với chức vụ Cảnh sát khoa học của ông. Trên mặt bàn làm việc của ông, những bức ảnh đóng khung chụp mấy đứa nhóc cùng gia đình đã được thay thế bằng ảnh chụp những hiện trường vụ án kinh khủng nhất mà ông từng tham gia điều tra. Coste có biết vài bức, vì đã tham gia điều tra những vụ liên quan. Bức ảnh chụp một phụ nữ bị bạn trai cũ điên cuồng ăn mất một phần thân thể. Bức ảnh chụp trò chơi tình ái quá đà với một anh chàng được tìm thấy trong trạng thái đã chết, xác bị đóng đinh trên một chữ thập thánh André, chẳng khác nào một chúa Jesus đầy nhạo báng. Không có gì bệnh hoạn, chỉ là thói quen và một lớp vỏ đủ dày để chỉ nhìn thấy trong những hình ảnh ấy những gì thuộc về công việc chuyên môn. Một mối liên kết bền bỉ tồn tại giữa hai người họ. Một mối liên kết bắt nguồn từ một câu chuyện chung mà không ai trong số hai người có thể lãng quên, nhưng cũng không cần nhắc đến nữa.
Coste rời khỏi bộ phận Nhận dạng, trên tay cầm bản báo cáo kỹ thuật mà anh vừa đi vừa đọc lướt. Về đến phòng làm việc của đội, anh nhìn thấy Sam ngồi ngay giữa phòng, đang đọc cho các thành viên còn lại trong đội nghe thứ gì đó, trên tay cầm chiếc máy tính bảng có màn hình cảm ứng.
– Vụ đầu tiên được ghi nhận là vào năm 1731 tại Vérone, Ý. Nạn nhân là nữ bá tước Cornelia Bandi, sáu mươi hai tuổi. Quan tòa đích thân ghi trong báo cáo: “Một ngọn lửa bí ẩn dường như đã tự bùng cháy trong ngực nữ bá tước." Năm 1782 tại Caen cũng có một vụ tương tự, bác sĩ phẫu thuật giám định thi thể đã tuyên bố: “Xác chết bị thiêu cháy trong vòng tối thiểu là bảy tiếng đồng hồ, mặc dù không có thứ gì khác ngoài quần áo bị cháy thành than. Năm 1977, chuyên gia do viện công tố Nancy chỉ định, trong báo cáo của mình, đã thừa nhận sự tồn tại của một trường hợp tự bốc cháy. Một phụ nữ được phát hiện trong tình trạng cháy đen tại nhà, xương cốt cháy thành than sau khi phải chịu mức nhiệt trên hai ngàn độ Celsius mà không có bất cứ thứ gì khác trong nhà bị cháy. Ngoài ra còn có các sự kiện xảy ra trước mắt các nhân chứng. Năm 1838, Chelmsford, Anh: một bé gái bốc cháy trong một phòng khiêu vũ, và một bé gái khác vào năm 1980, trong một câu lạc bộ khiêu vũ ở Darlington. Trong cả hai trường hợp, không có chất xúc tác dễ cháy nào được tìm thấy trên hiện trường. Năm 2010, chính cảnh sát Ireland cũng kết luận rằng vụ tử vong của một người về hưu ở Galway có nguyên nhân là tự bốc cháy và…
Coste cắt lời Sam bằng cách vứt bản báo cáo của phòng thí nghiệm trung tâm lên bàn anh.
– Và vào năm 2012, Franck Samoy bị chết cháy do tẩm xăng chứ không có bất kỳ bí ẩn nào khác. Chính xác là xăng 98 không chì.
Ronan tỏ ra tinh tế, đúng như thói quen hằng ngày.
– Loại xăng đắt nhất, quả là một cử chỉ đẹp.
Sam thất vọng ra mặt. Mọi người đã tước đoạt mất của anh những ảo tưởng về zombie, giờ đến lượt vụ tự bốc cháy cũng chẳng được khán giả hưởng ứng nhiệt tình hơn. Vốn ưa thích phiên bản bí ẩn hơn là cách giải thích khoa học, anh hỏi lại cho chắc chắn:
– Ta có thể tin tưởng chắc chắn vào phòng thí nghiệm không?
– Sử dụng một máy sắc ký pha khí cùng máy dò độ ion hóa của ngọn lửa, cậu thấy thế có chuẩn mực không? Dù thế nào, tôi thấy việc đó có vẻ đủ khó hiểu để được coi là chắc chắn.
Coste ngồi ghé vào bàn làm việc của mình.
– Tôi vừa bị Damiani tóm cổ. Chị ta vừa nhận một cuộc gọi của Marc Farel, một phóng viên thời luận mảng tư pháp, gã này không có thói quen bỏ qua cho chúng ta.
– Một tay chuyên bới móc ngành cảnh sát, Ronan bổ sung. Hẳn là Farel phải hứng thú với vụ này lắm, đến mức còn đề nghị hợp tác với chúng ta, thay vì bắn sau lưng chúng ta như thường lệ.
– Theo một cách nào đó, thì chúng ta sẽ tận dụng lợi thế này. Báo chí đã nắm được thông tin và không cần bất kỳ bằng chứng nào để kết nối hai vụ việc với nhau. Tôi đã hình dung ra các tít báo ngày mai, nhưng cũng nghĩ rằng không cần phải thêm thắt nhiều thì tin đồn cũng đã được thổi phồng, và mọi người trong sở cũng đã thấy e sợ rồi. Nói để mọi người biết, Damiani cũng bắt đầu được đội Trọng án ở số 36 bến [2] ve vãn rồi. Họ quan tâm đến vụ này.
De Ritter, dù biết mình phải tỏ ra kín đáo, vẫn đánh bạo lên tiếng:
– Mà này, tôi tưởng họ vẫn chuyên làm những vụ án mạng chưa rõ thủ phạm cơ mà nhỉ, vậy các anh thử giải thích xem tại sao hai vụ này chưa được đá sang cho họ?
– Đội Trọng án Paris là một bà già đã thổi nến lần thứ một trăm trong khi SDPJ 93 là một quý cô trẻ trung chưa đầy ba chục. Trung bình mỗi năm chúng ta xử lý chín mươi hồ sơ án mạng và âm mưu giết người, với tổng cộng hai mươi nhân viên. Còn ở chỗ bà già Paris kia, họ tiếp nhận trung bình bốn mươi lăm hồ sơ, ít hơn chúng ta hai lần, với tổng cộng năm mươi lăm cảnh sát, tức là gần gấp ba lần chúng ta về số lượng điều tra viên, cô đã thấy sự bất cân bằng rồi đấy, và cô cũng hiểu tại sao họ đạt được tỷ lệ phá án kỷ lục như thế. Hiện tại, trong cả vụ này lẫn vụ kia, chúng ta đều chưa có thông tin gì, thế nên họ vẫn chờ thôi. Kết luận lại là, chúng ta được giao tất cả những gì tệ hại nhất: thế nên hãy tăng tốc lên và phân công nhau ra mà làm.
Coste mở tập hồ sơ trước mặt rồi xem qua một lượt các biên bản khác nhau.
– Qua các hồ sơ hiện có, chúng ta đã phát hiện ra rằng Franck Samoy sở hữu một chiếc BMW đỏ mẫu 633. Sam, cậu gửi cho bộ tham mưu Cảnh sát tư pháp một bức điện để yêu cầu giám sát chiếc xe, tôi muốn có nó, và muốn rằng bộ phận Nhận dạng nhúng toàn bộ chiếc xe vào thùng cyanoacrylic để tìm ra các dấu vết. Tôi muốn biết tên của tất cả những người từng đặt mông vào chiếc xe đó.
Sam quan sát nữ trung úy mới gia nhập đội rồi suy đoán câu hỏi đang chực chờ muốn thoát ra từ môi cô.
– Cyanoacrylic. Hiệu quả hơn cách rắc bột để lấy dấu vết, chắc chắn hơn. Đó là một thứ keo lỏng đã được hóa hơi; sau khi keo khô lại, cô sẽ có một mẫu bền vững của các dấu vân tay. Không thể sai sót. Cô không hiểu gì thì cứ hỏi, đừng ngại.
Coste nói tiếp.
– Sam, khi nào giải thích xong rồi, thì cậu hãy liên hệ với tất cả các báo và tìm hiểu xem họ làm cách nào để biết được nhiều thông tin tương đương với chúng ta, và cũng nhanh chóng gần như chúng ta. Họ sẽ nói với cậu về việc bảo vệ nguồn tin, thế nên hãy tìm cách thuyết phục họ. Bước đường cùng thì hãy liên hệ với Farel.
– Tôi làm ngay đây.
– Còn Ronan và Calamity, hai người quay lại Pré-Saint-Gervais.
Ronan nhìn Coste như thể anh vừa phải nhận một hình phạt. Một số bộ đôi không thể hoạt động ngay lập tức, và anh cảm thấy mình sẽ khó mà ăn ý với người mà anh đã thích thú đặt cho cái biệt danh “Xe tải” này. Quả là anh thấy những nữ cảnh sát được tuyển vào SDPJ 93 là rất hiếm hoi, nhưng cô gái này… thế nào mà anh lại gặp ngay được người mà theo cách nhìn nhận của anh thì chính là nhân vật điển hình của giới đồng tính nữ. Coste nói tiếp, không mấy quan tâm đến thói đỏng đảnh của Ronan:
– Chúng ta đã tìm thấy thi thể, nhưng vẫn chưa tiến hành điều tra khu vực lân cận. Hãy tìm cho tôi một nhân chứng, nhân đó gửi lời chào của tôi đến bà già chủ sở hữu mớ điện thoại trẻ con nhé. Ronan này, trong chiều nay cậu hãy kích hoạt đầu mối liên hệ của cậu ở bệnh viện Jean-Verdier, Bébé Coulibaly ở đó đã hai ngày rồi, lẽ ra phải có tiến triển rồi chứ, đúng không?
– Ồ vâng, tôi nghĩ chúng ta chờ thế đủ rồi, lẽ ra hắn phải tự nộp mình rồi mới đúng.
Một lần nữa, De Ritter lại tỏ vẻ ngơ ngác, nhưng cô quyết định không lên tiếng.
– Còn tôi, tôi sẽ đến gặp Suzette Samoy, – Coste nói thêm. – Chúng ta đã hứa với bà ấy rồi.
[1] CSI (viết tắt của Crime Scene Investigation), một chương trình truyền hình kể về công việc hằng ngày của các điều tra viên thuộc mảng Cảnh sát khoa học, tại thành phố Las Vegas.
[2] Trụ sở của Cảnh sát tư pháp Paris.