Coste nhận được bức thư nặc danh đầu tiên đúng vào ngày Aubin lên đường. Trong số những thư từ quen thuộc lấy từ văn phòng thư ký của sở cảnh sát, anh nhìn thấy một phong bì để họ tên anh bằng chữ viết tay. Anh bóc phong bì, và lấy từ trong đó ra một tờ giấy gập đôi, rồi giở ra đọc.
Mã số 93.
Quá liều – ngày 16 tháng Ba năm 2011.
Khu nhà ở lấn chiếm trên tòa thị chính cũ, khu Lilas.
Ngay từ đầu, anh tự nhủ là dường như những phiền toái đã vĩnh viễn lựa chọn anh. Thế nên anh tổng kết lại tình hình trong vài phút, sắp xếp các thông tin trong đầu và lập ra một danh sách tất cả những việc cần tiến hành dựa trên các thông tin đó. Anh cầm vào góc chiếc phong bì và tờ giấy để lưu lại dấu vân tay ít nhất, nhân lúc hành lang còn chưa đông đúc để đi chụp một bản sao của cả thư lẫn phong bì. Sau đó, anh bỏ hai bản gốc vào một chiếc phong bì bằng giấy kraft to hơn và giấu nó vào trong ngăn kéo bàn làm việc. Giấy kraft lưu giữ ADN được tốt hơn.
Nội dung bức thư kéo anh về với một vụ án xảy ra trước đó một năm. Và chắc hẳn vụ án đó đã có một sai lầm, một thiếu sót, một thất bại, một hạt cát nào đó khiến cho anh, ngày hôm nay, được nhận một bức thư bổ sung.
Phong bì không nhắc gì đến cả chức vụ lẫn đội của anh. Anh thấy bức thư rất riêng tư và quyết định rằng trong lúc này, anh vẫn giữ nó riêng tư như vậy.
7h30. Anh vẫn còn một chút thời gian trước khi bắt gặp những tay cớm đến sớm nhất.
Tay cầm hai bản sao, Coste đi về phía phòng lưu trữ của sở. Anh đóng cánh cửa phòng lại sau lưng rồi đưa mắt nhìn bao quát căn phòng rộng chất đầy những chồng hồ sơ bất tận được phân loại cẩn thận. Trí nhớ của đội Cảnh sát tư pháp quận hạt 93 giống như một văn kiện tội ác.
Anh vừa bước đi vừa lướt ngón tay trên những hộp tài liệu, và các tháng chạy theo trật tự ngược. Trước mắt anh, tên của các thủ phạm, các nạn nhân và các tội ác đã được thực hiện nhắc anh nhớ đến những cảnh tượng mà anh không chủ ý lưu lại trong trí nhớ. Anh dừng lại ở tháng Ba năm 2011 đúng như bức thư đã chỉ dẫn.
Anh dễ dàng tìm thấy tập hồ sơ vụ án, liền lấy nó ra khỏi hộp, rồi ngồi xuống tấm thảm lát sàn mỏng dính để đọc, tập tài liệu mở ra đặt trên đầu gối.
Những biên bản ghi nhận ban đầu miêu tả một phụ nữ trẻ được phát hiện chết trong khu nhà lấn chiếm thuộc tòa thị chính cũ của Lilas. Người gửi thư cho anh sở hữu những thông tin chính xác. Có lẽ là một cảnh sát khác chăng?
Sự hiện diện của các lực lượng giữ gìn trật tự đã khiến các cư dân lấn chiếm đất ở khu này bỏ trốn, nên việc điều tra xung quanh hiện trường chẳng thu được kết quả gì. Không tìm thấy loại giấy tờ tùy thân nào trên người nạn nhân, và cô gái được xếp vào loại thi thể “không xác định được danh tính”. Anh mở móc cài bản sao báo cáo của bác sĩ pháp y. Mắt anh nhảy cóc từ đoạn này sang đoạn khác, chỉ tập trung những thông tin quan trọng nhất.
“Thi thể không xác định danh tính của một phụ nữ, khoảng hai mươi tuổi, cao khoảng một mét sáu mươi và nặng bốn mươi chín ki lô, được đưa vào Viện pháp y với số hiệu 11–1237, tiếp nhận ngày 16 tháng Ba năm 2011 vào lúc 17h30. Vụ giải phẫu pháp y do bác sĩ Léa Marquant thực hiện.
Nhiều vết rách trong âm đạo do một vật cùn đâm vào. Thương tổn giống hệt ở vùng hậu môn – hư hại nặng ở toàn bộ vùng chậu.
Có nhiều vết bầm ở phần trên các chi, cả bên phải và bên trái, khu vực cầm nắm, có thể là do bị nắm giữ – vùng da nhăn và bong ở hai đầu gối trái, phải trùng khớp với việc thân hình bị kéo lê trên mặt đất.
Phân tích máu – có sự hiện diện của heroin-cocain-cần sa ở nồng độ cao.
Loét niêm mạc mũi – vòm miệng và hoại tử răng – tương thích với chứng nghiện heroin-cocain.
Nguyên nhân tử vong – do tiêm heroin quá liều – phù phổi nghiêm trọng.”
Gắn kèm với bản báo cáo là một loạt những bức ảnh chụp nạn nhân, minh chứng cho lối sống của cô. Lối sống vất vưởng chăng? Những đêm tìm ma túy và vừa sáng ra đã lên cơn nghiện rồi. Xác định danh tính bằng dấu vân tay, đang tiến hành. Xác định danh tính dựa trên ADN, đang tiến hành. Quy trình chuẩn mực muốn rằng những bức ảnh chụp một thi thể “không xác định được danh tính” phải được phổ biến trên toàn quốc đã được tuân thủ.
Coste không quên cái ngày hôm ấy. Vài tấm nệm đặt trong trụ sở tòa thị chính đã cải dụng, hai tầng nhà trong đó toàn bộ một tầng được dùng làm nhà vệ sinh, còn các cửa sổ thì phủ giấy báo. Vụ đầu tiên của Sam, người vừa gia nhập đội. Mùi phân hoặc rác thải đang phân hủy, cậu ta đã từ chối soạn biên bản ghi nhận và không chịu đặt chân vào bên trong ngôi nhà cũ. Ronan lại giở ngón ranh ma.
– Cô nàng mới đến này nhạy cảm gớm nhỉ?
Anh đọc lướt phần còn lại của tập hồ sơ. Những biên bản cuối cùng nhanh chóng chấm dứt cuộc điều tra. Aubin, người chịu trách nhiệm về vụ việc, đã tiến hành đối chiếu thông tin trên SALVAC. Cô nàng nghiện ngập bé nhỏ đã khiến phần mềm lên tiếng, SALVAC tìm thấy những nét tương đồng giữa vụ việc của cô ta và nhiều cái chết khác sau khi sử dụng một loại heroin trên nền các sản phẩm độn gây tử vong khác, chẳng hạn như thạch cao hoặc strychnine.
Một văn bản gửi đến ủy viên công tố trong đó Aubin đề nghị chuyển giao vụ việc cho một đội cảnh sát trung tâm chuyên ngành chống ma túy và đã nhận được ý kiến chấp thuận cho giao lại hồ sơ vụ án.
Năm mươi ba tờ giấy. Hơi ngắn đối với một vụ điều tra án mạng. Tuy nhiên, có vẻ như Aubin đã tiến hành công việc của mình một cách chuẩn mực. Có thể là chưa đủ, đối với người đã nỗ lực viết bức thư nặc danh kia. Hẳn là Coste đã bỏ lỡ mất điều gì đó.
Và chuyện ấy khiến một cảnh sát như anh cảm thấy khó chịu.
8h10. Trụ sở cảnh sát bắt đầu thức dậy. Anh rời khỏi phòng lưu trữ, nhìn xung quanh như thể đang làm một việc gì đó tội lỗi, rồi đi về hướng phòng làm việc của mình, với cảm giác đang thực hiện một vụ đột nhập vào tòa nhà chật ních cảnh sát.