Sân bắn bia, dưới tầng hầm của SDPJ 93. Thứ Bảy ngày 14 tháng Một năm 2012, 8h30 sáng.
Sam quyết định không thể buông tha người đồng đội.
– Vậy là, việc anh mặc một cái áo sơ-mi mới, mở phanh hai cúc rồi lại còn mới cạo râu không có liên quan gì hết?
– Chẳng liên quan gì, cậu đang làm phiền tôi đấy.
– Tôi xin lỗi, chỉ là tôi thấy kỳ quặc khi anh sửa soạn rõ thật đẹp vào ngày đầu tiên trung úy De Ritter đi làm ở đây. Mặt khác, tôi hiểu rõ anh mà, tôi tin rằng cô ấy thuộc kiểu người anh chưa từng tán tỉnh bao giờ đâu.
Coste bước vào sân bắn bia cùng với cô nàng tân binh. Mặc dù có vóc dáng khá lực sĩ, trông anh vẫn có vẻ vô hại khi đi cạnh cô. Anh nói với đội của mình và huấn luyện viên.
– Thưa các quý ông, phần lớn các vị đều đã biết về trung úy đây, người mới gia nhập đội chúng ta. Johanna, xin giới thiệu với cô đây là Benjamin, huấn luyện viên bắn súng, và trung úy Ronan Scaglia, trợ thủ của tôi trong đội Trọng án, người duy nhất trong đội mà cô chưa gặp.
Hai người chào nhau, ngần ngại không biết nên hôn má hay bắt tay, để rồi rốt cuộc không hôn cũng chẳng bắt tay. Rồi Ronan kéo Sam tách ra một chút, thì thầm:
– Tôi vẫn dành cho cậu một viên đạn đấy, Sam ạ.
– Tôi đã nói với anh là anh chưa bao giờ tán tỉnh kiểu phụ nữ này mà.
Huấn luyện viên bắt đầu buổi tập.
– Được rồi các cô gái, đứng vào vị trí bắn nào. Súng đang chốt an toàn. Lắp băng đạn loại mười lăm. Đứng cách mục tiêu năm mét để bắn trực diện năm viên. Kiểm tra mũ và kính. Các xạ thủ đã sẵn sàng chưa?
Ba người đồng thanh đáp lại.
– Xạ thủ sẵn sàng.
– Nghe theo hiệu lệnh của tôi.
Tiếng còi vang lên, tiếp theo là một loạt mười lăm tiếng nổ liên tiếp.
– Chốt an toàn. Các xạ thủ, lùi xuống vạch mười mét để bắn tiếp năm viên. Kiểm tra mũ và kính. Xạ thủ đã sẵn sàng chưa?
– Xạ thủ sẵn sàng.
Ba khẩu tự động Sig Sauer SP 2022 khạc ra những tia lửa.
– Chốt an toàn. Loạt bắn cuối cùng. Để xem các vị làm ăn thế nào. Đứng cách mục tiêu hai mươi mét để bắn loạt cuối cùng. Kiểm tra mũ và kính. Xạ thủ đã sẵn sàng chưa?
– Xạ thủ sẵn sàng.
Bốn tấm bia rung chuyển do sức công phá của loại đạn 9 li Parabellum.
– Chốt an toàn. Bỏ súng vào bao. Xạ thủ kiểm tra kết quả.
Ronan, người có tấm bia đặt cạnh bia của De Ritter, phật ý lần thứ hai trong ngày. Đường bắn của anh ổn, anh vẫn luôn có năng khiếu trong môn này, thế nhưng khi đặt cạnh tấm bia của De Ritter, tấm bia của anh trông thật nực cười. Năm phát trúng tim, năm phát trúng đầu, năm phát trúng bụng. Anh nổi cáu.
– Cô là ai thế hả? [1] chăng?
Huấn luyện viên bước lại gần.
– Làm tốt lắm, Jo ạ.
Ronan tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Hai người quen nhau sao?
– Đôi chút. Tôi xin được giới thiệu. Johanna, vô địch bắn súng nước Pháp, xin giới thiệu đây là đội của cô; thưa toàn đội, tôi xin giới thiệu với các vị đây là Johanna De Ritter. Không thể tin được, thậm chí các vị còn không biết mình vừa nhận ai vào đội nữa.
Johanna vỗ vào vai huấn luyện viên với vẻ biết ơn.
– Jo này, cứ ghé qua chỗ tôi bất cứ khi nào cô muốn nhé, đây là nhà cô mà.
Coste kéo cô ra một góc trong khi hai xạ thủ còn lại cất dọn trang thiết bị.
– Tôi không dặn cô là phải tỏ vẻ khiêm tốn hay sao? Đây không phải là một lần luyện bắn, mà là một màn trình diễn. Cô biết đám đàn ông dễ tự ái đến thế nào rồi mà.
– Ồ vâng, khi trung úy Scaglia không còn coi tôi là ả đồng tính to xác nữa, tôi sẽ cố gắng bắn chệch vài viên, nếu việc đó có thể khiến anh ta thêm được vài phân vào cái nơi tôi đang nghĩ đến.
– Thôi được rồi, được rồi, chuyện này hứa hẹn là sẽ có nhiều ngày tươi đẹp đây. Chúng ta sẽ giải quyết vấn đề cái tôi của cô ngay lập tức. Ronan, cậu phụ trách Calamity nhé, nói cho cô ấy biết thông tin tổng quát về hồ sơ Bébé Coulibaly và Franck Samoy, sau đó cả hai người sẽ đến bộ phận Nhận dạng để xem họ đã có kết quả chưa. Rồi cô sẽ thấy, nhà vô địch ạ, hai người sẽ thích nhau cho mà xem.
[1] Hàm ý so sánh Johanna với Martha Jane Canary hay Cannary (1/5/1852 – 1/8/1903), biệt danh Calamity Jane, là một nữ lính biên phòng và trinh sát người Mỹ nổi tiếng vì là người quen của Wild Bill Hickok và chiến đấu chống lại người da đỏ ở Mỹ.