Aubin giữ im lặng. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu. Không cần chạm vào hai tờ giấy gấp đôi trước mặt mình dù chỉ một lần, anh đã đọc được nội dung của chúng, từ xa.
Mã số 93. Quá liều – ngày 16 tháng Ba năm 2011. Khu nhà ở lấn chiếm trên tòa thị chính cũ, khu Lilas.
Mã số 93. Chết ngạt – ngày 23 tháng Sáu năm 2011. Khu trại người Roms ở La Courneuve.
– Tôi đã định gọi cho anh.
– Không cần nhọc công đến thế, tôi đến đây rồi.
Mathias đứng dậy rồi đi về phía một chiếc tủ cũ kỹ bằng gỗ đựng các loại rượu mạnh nhà làm. Anh rót đầy hai cái ly nhỏ xíu, bởi vì thứ rượu anh vừa rót đó là loại rất nặng.
– Hồi ấy, Laure muốn ly hôn…
Anh dốc một hơi cạn ly.
– Tôi không tìm cách bào chữa cho những việc tôi đã làm, nhưng hồi đó cô ấy định bỏ đi, Victor ạ, mang theo Gabriel, đương nhiên rồi…
– Tôi không ở đây để bắt cậu, tôi ở đây để tìm hiểu. Tôi đã hình dung được tại sao cậu sa vào đống phân, nhưng thứ tôi không hiểu nổi chính là cái đống phân ấy.
– Tôi đã bị Galienne, phó giám đốc Cảnh sát tư pháp, gọi lên gặp trực tiếp, cách đây hai năm. Chính ông ta là người gây áp lực với cảnh sát trưởng Stévenin để tôi được chỉ định làm người phụ trách chương trình SALVAC ở SDPJ 93. Ông ta đã hứa sẽ cho tôi chuyển đến Annecy trong vòng một năm nếu tôi làm giúp ông ta vài việc. Rốt cuộc, thời hạn đó đã tăng gấp đôi.
– Cậu giúp ông ta loại việc gì vậy?
– Bỏ qua một số vụ rất cụ thể. Toàn bộ đều là án mạng, nhưng chỉ khi nạn nhân là người vô hình.
– Cậu nói rõ xem “vô hình” là thế nào.
– Bán lẻ ma túy, gái điếm, không giấy tờ, vô gia cư, những người không có gia đình, hoặc có người thân nhưng không gắn bó đến mức đi đòi tìm xác.
Sau khi nhận được hai bức thư nặc danh, Coste đã chuẩn bị tinh thần đón nhận một câu chuyện tồi tệ và chắc chắn là lắt léo. Nhưng phải nghe nó lại là chuyện hoàn toàn khác.
– Thế cậu đã làm thế nào?
– Chính là dựa vào SALVAC thôi. Tôi viện cớ là phần mềm đã tìm ra sự tương đồng với các vụ án khác, tôi lấy lại vụ án, tôi gọi cho thẩm phán thường trực, tôi giải thích với ông ta rằng một bộ phận cảnh sát khác, tại một hạt khác, đang phụ trách những vụ tương tự, ông ta cho phép tôi chuyển giao toàn bộ, tôi đóng hồ sơ và vụ án biến khỏi thống kê của chúng ta.
– Chờ tôi ba mươi giây, thế còn hồ sơ vụ án thì sao?
– Tôi cất một bản sao vào kho lưu trữ hồ sơ giấy của chúng ta, để phòng khi vụ án quay lại, rồi hủy ba bản sao còn lại. Viên cảnh sát bị tôi giành mất vụ việc không hỏi han gì đến nó, bớt được một vụ thì càng đỡ phải giải quyết.
– Nhưng còn thẩm phán?
– Thẩm phán không bao giờ cất công liên hệ với người đồng cấp của ông ta ở hạt nơi lẽ ra hồ sơ vụ án phải được chuyển đến. Anh đã bao giờ nhìn thấy bàn làm việc của thẩm phán chưa? Họ bị vây kín giữa những cột hồ sơ tư pháp cao đến gần hai mét, anh thực sự nghĩ rằng họ sẽ có thời gian lo đến những vụ án mà họ đã tống khứ đi được hay sao?
– Thế còn các chuyên gia phân tích tội phạm của chương trình SALVAC?
– Tôi chưa bao giờ liên hệ với họ. Tôi chỉ nói là đã tìm ra sự tương đồng trong cách thức phạm tội, nhưng tôi không báo cho họ. Tất cả đều được thực hiện và ở lại trong phòng làm việc của tôi.
– Phòng làm việc của chúng ta.
– Đúng thế, đương nhiên là tôi chờ đến khi anh xuống hiện trường hoặc nghỉ ngơi.
– Nhưng cậu nói rằng vụ án sẽ không còn bị tính vào con số thống kê của chúng ta nữa, trong khi tất cả đều được ghi nhận vào [1] quốc gia, và ở đó thì cậu chẳng thể thay đổi gì được.
– STIC quốc gia nghe thì hoành tráng thế thôi, nhưng trên thực tế đó chỉ là một văn phòng với một người ngồi sau bàn giấy để kiểm tra và ghi nhận các thông tin. Tôi để anh tha hồ phát huy trí tưởng tượng. Đối với tôi, đòn bẩy chính là gia đình tôi sắp tan tác nếu tôi không nhanh chóng được chuyển đi. Ở STIC, hẳn là họ đã vớ phải một nhân viên hành chính khốn khổ phải nuôi một đứa con tật nguyền, nghiện rượu hoặc bất kỳ cách thức gây áp lực nào đó mà họ tìm ra, để khiến anh ta nhấn nút “delete” trên bàn phím và xóa bỏ toàn bộ những hồ sơ mà tôi đã chôn giấu được. Che giấu các vụ án mạng cần đến một sự tổ chức tỉ mỉ, nhưng chỉ cần gây áp lực với hai người: người nắm hồ sơ trong tay và người nhập nó vào hệ thống.
Coste lắc đầu như thể anh muốn phủ nhận toàn bộ chuyện vừa nghe.
– Chờ đã, chết tiệt thật, không thể dễ dàng đến thế.
– Mọi chuyện đều rất đơn giản, Coste ạ… mọi chuyện đều rất đơn giản.
– Nhưng nhằm mục đích gì? Tỷ lệ án mạng ở quận hạt 93 cao hơn tất cả các nơi khác, cứ cho là thế đi, nhưng từ đó đến mức che giấu những cái chết thì thật là biến thái.
– Không đến nỗi thế, đã có các tiền lệ rồi mà. Anh có biết người ta nói gì về một số giám đốc cảnh sát vùng yêu cầu các cảnh sát trưởng trực thuộc ngừng ghi nhận các con số trước mỗi cuối tháng để trông chúng có vẻ khả dĩ, rồi tống khứ toàn bộ những vụ phạm tội khác vào quên lãng không? Vào một thời điểm nhất định, gần một phần tư các vụ tội phạm ít nghiêm trọng không được ghi nhận. Kết quả là, tỷ lệ bạo lực không thay đổi, vị bộ trưởng đó tiếp tục nhiệm kỳ của mình mà không cần phải đi qua những vùng gió xoáy. Ông ta khen ngợi thị trưởng, vị này cũng giành được vị trí xán lạn của mình. Đến lượt thị trưởng khen ngợi giám đốc cảnh sát thành phố, người đã thấy mình chễm chệ trên cái ghế đó và đảm bảo một phần thưởng rất hậu hĩnh cho vị cảnh sát trưởng, ông ta giữ nó cho riêng mình chứ không chia sẻ với các cảnh sát dưới quyền, những người này chỉ có cách ngậm miệng và quay về làm việc. Những vụ tội phạm ma này được che giấu trong một dòng kế toán ẩn có tên là “Mã S”. Nói thế có nghĩa là, che giấu những vụ trộm hàng hóa hoặc những kẻ tiêu thụ ma túy vặt không phải là việc thực sự phức tạp, chẳng ai quan tâm đến, nhưng để che giấu các xác chết thì lại phải tổ chức theo một cách khác. Do đó, phải tìm một tên gọi khác. “Mã số 93.”
– Ít nhất thì như thế cũng rõ ràng, – Coste mỉa mai.
– Tôi hình dung là khi đã cố tình che giấu những vụ án mạng, thì người ta còn quan tâm đến nhiều khía cạnh khác nữa. Và nếu cách làm đó ổn thỏa, nó sẽ chủ yếu là giúp người ta thử nghiệm nhiều thứ khác. Marseille có lẽ cũng sẽ sớm có Mã số 13 của riêng họ nếu tiếp tục gây chú ý quá mức như hiện nay.
Lần đầu tiên, Coste nhấp môi vào ly rượu. Bài phát biểu của bạn anh không có chút vấp váp nào, mà trôi chảy như một bài học thuộc lòng. Anh suy ra rằng Aubin đã chuẩn bị cho việc tự bào chữa này từ rất lâu rồi. Không phải là trước mặt Tòa án, mà trước một nhân vật kém phần khoan dung hơn rất nhiều. Chính bản thân anh.
– Thế những người vô hình ấy, cậu đã xóa bỏ bao nhiêu người rồi?
Mathias đang định rót thêm rượu thì Coste ngăn lại, bằng cách đặt tay lên cánh tay anh.
– Đừng có để đỏ mặt, Laure sắp về đấy. Bao nhiêu, hả Mathias?
Aubin ngần ngại. Tuy nhiên, anh đã thuộc lòng con số ấy. Khi đồng hồ đo cây số trên xe dừng ở một số nào đó có đuôi là 23, con số ấy lại đập vào mắt anh, khi đồng hồ của anh, dù là kim nào, chỉ vào con số 23, con số ấy lại đập vào mắt anh, và khi nhiệt độ ngoài trời là 23 độ, con số ấy cũng đập vào mắt anh.
– Hai mươi ba.
Coste nhắm mắt lại, đưa hai ngón tay bóp dọc sống mũi, như khi gã du côn sắp sửa phân phát bánh rán trong các bộ phim của Lautner.
– Tôi không thể hình dung một tổ chức như thế, cùng số nạn nhân đông đến thế lại có thể bị làm biến mất chỉ vì câu chuyện những con số. Vì nó quá lớn. Thế còn tiền, nó có vị trí thế nào trong tất cả những chuyện này?
– Làm sao anh lại đi đến kết luận ấy?
– Thế giới vận hành xung quanh tiền và tình dục, những thứ khác chỉ là ngoại lệ, và trong trường hợp cụ thể này, tôi không thấy tình dục không có vị trí gì ở đây cả.
– Chính xác. Tôi cũng đã tự hỏi mình những câu đó, và gần như đúng lúc ấy, người ta khiến tôi hiểu rằng tốt hơn hết là tôi nên biết càng ít càng tốt.
– Hai mươi ba! Dù sao cũng rất nhiều đấy!
– Mẹ kiếp, Victor ạ, tôi chẳng giết ai cả, tôi chỉ…
– Cậu câm ngay. Việc tốt nhất cậu có thể làm lúc này là câm miệng. Có ai biết chuyện không?
– Có.
– Cậu đang đùa tôi chắc? Là ai?
– Marc Farel.
– Chỉ còn thiếu nước ấy nữa thôi! Có thể nói cậu đã chọn chính xác rồi đấy. Kẻ tệ nhất trong đám phóng viên!
– Nhưng có lẽ gã sẽ không gây rắc rối gì cho chúng ta được đâu.
– Chuyện này bắt đầu giống một cuộc tranh luận của đám xã hội đen rồi đấy, nhưng cứ cho là thế đi, nói cho tôi nghe làm sao cậu lại nghĩ cậu đã khiến một tay cạo giấy như gã câm miệng được?
Mathias không còn cách nào khác là kể hết với Coste, từ đầu, và cái khởi đầu ấy buộc họ phải ngược về một năm trước, cuối năm 2011.
[1] Xem chú thích trang 34 (chú thích của tác giả).