Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Sam đến mang theo mấy cái bánh sừng bò, anh đánh thức Coste đang nằm dài trên ghế xô-pha trong văn phòng.

– Đêm qua anh ngủ ở đây sao?

– Không, lúc ở nhà tôi khó ngủ quá, nên đến để nghe đường dây điện thoại của Bébé Coulibaly. Chắc là tôi đã thiếp đi.

– Có gì thú vị không?

– Chẳng có gì cả. Gã chủ yếu gọi cho mẹ, thành thử ở nhà gã vẫn là một đứa con ngoan.

– Tội nghiệp, dù sao tôi cũng vừa nhớ ra là gã đã mất cả hai hòn cà. Cái giá đắt quá.

– Đúng thế, tôi cũng băn khoăn không biết điều gì đã khiến gã phải trả cái giá đắt đến thế.

– Jevric đã kể chuyện của bà ấy cho anh nghe chưa? Cái gã bị cắt ngón tay vì một kí lô cần sa ấy? Thế nên nếu một ngón tay tương đương với một kí lô cần sa, thì hai hòn cà đáng giá bao nhiêu?

– Môn toán có vẻ dễ dàng với cậu nhỉ, lẽ ra cậu nên có con, cậu sẽ giúp được chúng rất nhiều với món bài tập về nhà đấy.

Đến lượt De Ritter và Ronan bước vào văn phòng.

– Hai người ngủ chung hay sao thế, hả hai chú dê con?

Sau khi ăn xong vài miếng bánh cho bữa sáng, Coste tổng kết tình hình. Anh yêu cầu Ronan kích hoạt các đầu mối thông tin của anh ta trên đường phố để tìm ra một mối liên hệ giữa Coulibaly và Samoy. Sam được giao nhiệm vụ kiểm tra hệ thống camera giám sát đô thị xung quanh ca-bin điện thoại công cộng nơi người cung cấp thông tin cho Marc Farel đã gọi đi. Với một chút may mắn, có lẽ họ có thể nhìn thấy ở đó bóng dáng của một tên chỉ điểm. De Ritter có trách nhiệm gọi cho Léa Marquant, bác sĩ ở Viện pháp y, để tìm hiểu xem việc câu điện thoại di động ra khỏi khoang ngực Franck Samoy có thành công không, và liệu có thể khôi phục dữ liệu của nó được không.

– Về phần tôi, tôi cần mọi người yểm trợ, hôm nay tôi nghỉ và không muốn để lộ việc tôi vắng mặt. Thế nên nếu Damiani hỏi đến tôi…

Sam cắt lời anh.

– Không có nguy cơ ấy đâu, chị ta chẳng có lý do gì để thò mũi đến đây vào Chủ nhật cả.

Coste cảm thấy ngại ngùng.

– Hôm nay là Chủ nhật sao?

Giữa công việc ngày cuối tuần và những đêm ở lại văn phòng, anh bắt đầu cảm thấy mình như một phiên bản điển hình của cảnh sát trên truyền hình, anh biết rằng đó không phải là điều gì tốt đẹp.

– Khi mọi người đã xong việc rồi, hãy lấy tiền quỹ của đội đi ăn thứ gì đó rồi về nhà nhé, thứ Hai chúng ta gặp lại.

Sau khi De Ritter đã hoàn tất nhiệm vụ được giao, cô lại gần Sam và tự cho phép mình hỏi một câu tò mò.

– Anh ấy có hay đi như thế không, đi mà không nói là đi đâu ấy?

– Anh ấy đi khi nào anh ấy muốn và đến nơi nào anh ấy muốn, thực ra anh ấy là sếp mà.

– Thế các anh không hỏi gì sao?

Ronan tự cho phép mình xen vào câu chuyện.

– Bởi vì chẳng ai muốn biết câu trả lời cả. Cô chỉ cần biết rằng sự tin tưởng đó là từ cả hai phía, còn sự nghiệp cảnh sát thì dài và nhiều nguy cơ hơn là sự nghiệp của một thợ làm bánh. Chắc chắn cô sẽ cần đến anh ấy một ngày nào đó. Thôi nào, mặc áo choàng vào đi, chúng tôi dẫn cô đi ăn trưa theo lệnh của đại úy. Nếu ngoan ngoãn, cô sẽ được nghe kể chuyện khi chúng ta ăn tráng miệng.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.