Hai người đàn ông gặp nhau ở địa điểm đã hẹn sớm hơn dự định hai mươi phút, tại chiếc bàn trong góc, khuất sau cây dương cầm lớn của tiệm cà phê Âm nhạc.
– Anh có thói quen như một cảnh sát vậy, Farel ạ.
– Lúc nào cũng đến trước, để xem xét địa điểm và con người. Xác định tất cả các lối ra. Chọn bàn trong góc và ngồi quay mặt ra cửa, không bao giờ quay lưng ra.
– Đó là những gì người ta dạy chúng tôi.
Nhân viên phục vụ ghi lại những món họ gọi rồi rời đi. Coste không có ý định ngồi mãi trong tiệm.
– Tôi nói với anh những gì tôi biết, và anh cố gắng bổ sung, thỏa thuận như thế có phù hợp với anh không?
– Đây là câu nói mà phóng viên nào cũng mơ được nghe thấy. Tôi không đòi hỏi gì hơn.
Coste hít sâu như thể anh sắp phải dốc hết toàn bộ câu chuyện chỉ trong một câu nói.
– Một tuần trước, tôi nhận được một bức thư nặc danh chỉ dẫn tôi tìm đến một vụ án khác xảy ra cách đây gần một năm. Một cô gái nghiện ma túy không danh tính được tìm thấy trong một khu nhà lấn chiếm, nơi từng là tòa thị chính của xã Lilas. Ngay sáng hôm ấy, tôi vừa tiếp nhận xác của Bébé Coulibaly trong khu nhà kho cải dụng ở Pantin.
– Anh ta không đóng vai cái xác lâu lắm, nếu tôi không nhầm.
– Chính xác, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Ngày hôm sau, chúng tôi phát hiện ra Franck Samoy bị cháy thành than trong một biệt thự bỏ hoang ở Pré-Saint-Gervais, đồng thời tôi nhận được bức thư nặc danh thứ hai. Lần này là án mạng liên quan đến một cô nàng gái điếm người Rumani được tìm thấy đã chết ngạt trong chiếc xe di động, một miếng giẻ nhét sâu trong cổ họng. Hai bức thư đưa tôi đến với hai vụ án do trung úy Aubin phụ trách.
Coste ngừng một lát, rồi nhắc lại.
– Trung úy Aubin?
– Có, tôi nghe rất rõ rồi. Tôi đã gặp anh ta.
– Tôi biết. Sau đó cậu ấy đã được điều chuyển đi nơi khác. Do đó, tôi đã đến Annecy để gặp cậu ấy, và được nghe chính miệng cậu ấy nhắc đến Mã số 93 lần đầu tiên. Một dòng thống kê trong đó người ta nhồi nhét những vụ án mạng mà nạn nhân được cho là không có tầm quan trọng gì về mặt xã hội; những “người vô hình”, chỉ với mục đích duy nhất là hạ thấp con số tội phạm của vùng.
Ở túi trong áo vest, Farel đã kiểm tra để chắc chắn rằng nút “REC” trên chiếc máy ghi âm của gã thực sự đã được nhấn xuống.
– Dễ dàng như thế thôi sao? Ý tôi muốn nói là việc làm biến mất những cái xác…
– Tất cả chỉ là công việc hành chính, Farel ạ, trung úy Aubin không điên rồ đến mức chôn giấu các xác chết chỉ để cho vui. Cậu ấy chỉ là một người cha bị túm cổ.
– Và điều đó bào chữa cho tất cả mọi chuyện?
Lời nhận xét ấy, quá đỗi chính xác, khiến Coste giận dữ.
– Anh muốn phán xét hay muốn nghe đây?
– Hai chuyện đó đâu có cần tách bạch hoàn toàn đâu.
Coste thở dài, nhưng anh không có lựa chọn nào khác ngoài nói tiếp, và chủ yếu là anh không có người đối thoại nào khác.
– Sau đó, chúng tôi đã điều tra về Franck Samoy và xác định được rằng hắn có thói quen lui tới khu Paul-Vaillant-Couturier ở Bobigny. Tay buôn bán ma túy ở đó, Jordan Paulin, đã nhận ra ảnh của hắn, và đã cho chúng tôi biết manh mối về bạn gái của hắn, người được gã nhận dạng là Camille Soultier. Nhưng theo gia đình thì nhận dạng đó là sai, bởi vì hai tháng trước, cả anh nuôi lẫn mẹ nuôi của cô ấy, bà Margaux Soultier, đều không nhận dạng cô gái ở nhà xác. Để kết thúc loạt chuyện này, đêm qua, khoảng 5 giờ sáng, Paulin đã bị cắt tiết chẳng khác nào một cô nàng đồng trinh ở Carpates. Đó là tất cả những gì tôi biết.
Coste gõ ba lần lên mặt chiếc bàn bằng gỗ đen.
– Nếu đã muốn ghi âm lời nói của tôi, thì hãy đặt cái máy ghi âm chết tiệt của anh lên mặt bàn!
Farel làm theo, có chút ngượng ngập, và tiếp lời:
– Như thế là có quá nhiều điều hớ hênh với một vụ án đang điều tra, đại úy ạ. Anh khiến tôi có cảm giác anh là một tay cớm đơn độc không còn biết phải làm gì để thoát khỏi cái tổ ong vò vẽ mà anh ta đã vấp phải. Thậm chí, có vẻ như anh còn tự chuốc lấy nguy hiểm cho chính mình, nếu tính thêm khoảng thời gian chớp nhoáng anh phải ở trong phòng giam của Điều tra nội bộ.
– Chuyện đó mà cũng đến tai anh ư?
– Tôi sẽ là một phóng viên thời luận tư pháp nửa mùa nếu bỏ qua những thông tin kiểu này. Tôi có tai mắt trong mỗi bộ phận ở sở cảnh sát của các anh, Coste ạ.
Cốc của cả hai người họ vẫn chưa vơi được xăng ti lít nào, và nhân viên phục vụ thất vọng quay đi trước cả khi đến gần họ. Farel để hai bàn tay lên bàn, các ngón tay đan vào nhau, tuân thủ theo đúng nghĩa vụ trao đổi của mình.
– Tôi xin lỗi về vụ mấy bức thư nặc danh…
– Tôi rất vui khi đã gán được một khuôn mặt cho kẻ chỉ điểm.
Farel tưởng mình đã bắt thóp được viên cảnh sát, nhưng sau cái tuần vừa qua, có lẽ cần nhiều hơn thế để có thể lay động được Coste.
– Lẽ ra tôi có thể chọn cách gửi email, nhưng không có email nặc danh, lần ra dấu vết của chúng là việc quá dễ dàng. Hẳn chính anh cũng đã phát hiện ra sự dính líu của trung úy Aubin. Theo các thông tin tôi có được, anh và anh ta đã quần thảo trên các mặt đường ở quận hạt 93 suốt cả chục năm ròng; nếu tôi thò mũi ra mà mang theo các nghi vấn cùng thắc mắc của mình, hẳn anh sẽ tổng cổ tôi không chút băn khoăn.
– Hẳn là thế, nhưng anh đã bắt đầu bằng cách lần từ cuối lên.
– Tôi biết. Tốt hơn hết là anh chấp thuận tiếp tục cuộc trò chuyện này ở nhà tôi, tôi có vài thứ muốn cho anh xem.