Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Đến ga Lyon, Coste đến quầy tự động để mua vé tàu đi Annecy. Anh không ghé qua nhà, và cũng chỉ dự định ở lại đúng khoảng thời gian cần thiết cho một cuộc trò chuyện dài với người bạn.

Trong chuyến đi, anh cáu kỉnh mất một lúc lâu với tấm rèm trên cửa sổ tàu, loay hoay không biết làm thế nào để khỏi phải chịu đựng ánh mặt trời mùa đông chói gắt, rồi chán nản bỏ cuộc và tự cảm thấy mình thật nực cười vì bắt đầu thích thú khi luồng ánh sáng ấm áp mơn man trên mặt. Anh thả lỏng đầu óc để ngắm nhìn phong cảnh đẹp đến thôi miên đang lướt đi mỗi lúc một nhanh bên ngoài cửa sổ tàu.

Chỉ cần một tin nhắn SMS ngắn gọn để thông báo với Mathias rằng anh sắp đến. “Rất vui được đón tiếp anh” là câu trả lời anh nhận được, rồi vài phút sau, thêm một tin “Mọi chuyện ổn cả chứ?” mà anh còn chưa hồi đáp bởi vì không, mọi chuyện đều không ổn.

Đến ga Annecy, khi so sánh cảnh tượng nơi đây với quận hạt 93, anh có cảm giác như tất cả đều giả tạo, kiểu phong cảnh Disneyland, nỗi bỡ ngỡ trong anh càng thêm rõ nét khi nhìn thấy dãy Alpes trước mặt cùng những du khách thuộc đủ các thế hệ đang mê mải trượt tuyết hoặc chơi tuyết. Không khí mát mẻ, bầu trời quang đãng. Anh nhớ đến hàng dài những người lang thang và vô công rồi nghề xung quanh các nhà ga ở Seine-Saint-Denis. Ở những địa điểm khác nhau, lại có những phương pháp làm việc khác nhau. Làm việc ở đây hẳn là có chút hơi hướng của kỳ nghỉ.

– Bị quyến rũ rồi hả?

Coste quay lại và, trong một giây, họ chỉ còn là hai người bạn lao vào ôm siết lấy nhau.

– Bị ăn quả lừa, chắc ý cậu là thế.

Họ tiếp tục trò chuyện trong xe, cố tình lờ đi chủ đề chính để nhường chỗ cho những chuyện tầm phào. Mathias tự nhận vai trò hướng dẫn viên.

– Anh còn nhớ cái chiến dịch hỗ trợ mà chúng ta thực hiện chung với bộ phận Điều tra và tìm kiếm vào năm ngoái không? Vụ đám người Yougoslavie ở quận XVI…

– Nhớ chứ. Cướp toàn bộ sổ séc trong một công ty ở Montreuil rồi mua sâm-panh của các chủ buôn rượu hạng sang ở khu xa xỉ nhất Paris. Thiệt hại gần một triệu.

– Chúng ta đã tóm cổ đúng lúc chúng đang chất lên xe tải những két Cristal Roederer giá chín trăm euro mỗi chai. Anh còn nhớ cảnh chúng ta chĩa súng vào chúng rồi hét “cảnh sát đây” không? Cả phố bất động luôn.

– Nhớ! Ở quận XVI, chỉ cần ta gào lên “cảnh sát đây” là tất cả mọi người lập tức tê liệt, kể cả những người chẳng liên quan gì. Khi ta hô “cảnh sát đây” trong quận hạt 93, đám giang hồ nghe thành “cớm đến!” và lập tức rút súng ra.

– Được rồi, cứ coi như anh đang ở quận XVI đi. Tôi đã đến chào các đồng nghiệp mới hôm qua. Có vẻ ở đây họ không phải đón nhận những lời lăng mạ hay bị đấm vào mặt đâu. Thật tuyệt, phải không?

– Không tệ, tôi xin thừa nhận. Cậu có vẻ hợp với bối cảnh mới này đấy, với lại nếu cậu biết nhà hàng ngon nào ở khu này, thì bảo tôi nhé.

– Không được đâu, Laure đang chờ chúng ta. Cô ấy bận rộn nấu nướng từ lúc anh gửi tin nhắn, thế nên nếu anh muốn tôi còn được sống tiếp, thì chúng ta hãy về nhà tôi ngay lập tức và anh phải phát biểu “ngon quá” về tất cả các món mà cô ấy mang ra.

Laure Aubin ra tận ngoài cửa đón hai người. Một ngôi nhà có hậu cảnh là đỉnh Blanc, đẹp như hình nền trên màn hình máy tính, nằm khuất nẻo ở cuối một con đường ngoằn ngoèo nơi chỉ một chiếc xe duy nhất có thể đi lên một cách chật vật. Coste choàng tay ôm cô.

– Anh cứ thế đến đây, đùng một cái là quyết định, không mang hành lý gì cả sao? Anh đã nhớ chúng tôi rồi ư?

Mathias cũng đã suy nghĩ về điều này. Một chuyến viếng thăm bất ngờ chắc chắn không phải sự tình cờ. Nhất là với Coste, người vẫn luôn thấy Annecy quá xa xôi. Thế nên anh chuẩn bị tinh thần cho một vụ rắc rối. Anh kéo Coste ra một góc rồi thì thầm:

– Chúng ta ăn trưa đã, rồi nói chuyện sau, anh thấy thế có ổn không?

Coste thể hiện sự đồng tình bằng một cú đập thân tình vào vai. Anh những muốn bữa ăn không bao giờ kết thúc. Đúng như anh dự kiến, Laure nấu hỏng tất cả các món ăn từ khai vị đến tráng miệng. Coste mơ hồ cảm thấy họ khác trước, cả Mathias lẫn cô. Cử chỉ của họ ung dung hơn, lời lẽ bình thản hơn và những lời trách móc quen thuộc đã biến mất khỏi cuộc trò chuyện. Một niềm hạnh phúc trong tòa lâu đài bằng quân bài mong manh mà chẳng bao lâu nữa anh sẽ tung hê hết.

– Thế còn Gabriel, thằng bé đã quen với cuộc sống mới ở vùng núi chưa?

– Có đến chục thằng nhóc trạc tuổi nó ở làng Bluffy, và hôm qua, chỉ trong một buổi chiều, nó đã kiếm được cả lô bạn mới. Chúng tôi khá yên tâm rồi.

Laure nhặt chiếc đĩa trước mặt Coste và chồng nó lên những cái đĩa khác.

– Mà tại sao anh không chuyển đến sống ở đây nhỉ? Hẳn là người ta có thể tìm được cho anh hai, ba vụ giết người trong cái xó này, nếu đó là điều duy nhất giữ anh lại với quận hạt 93.

– Để tôi suy nghĩ đã… nhưng ngay lúc này thì tôi chỉ ở đây nửa ngày thôi, chủ yếu là xem xem Mat xoay xở thế nào khi không có tôi.

Cả Laure lẫn Mathias đều không tham gia vào kịch bản đó của Coste. Cô liền pha hai cốc cà phê rồi đặt lên bàn phòng khách, và lấy cớ phải vào thành phố mua sắm, cô để hai người đàn ông lại với nhau. Ra đến ngưỡng cửa, cô bắt gặp ánh mắt Coste, liền không nói lời nào mà nhìn lại anh như để hứa rằng cô sẽ tự tay giết chết anh nếu khi cô trở về anh đã làm thay đổi bất cứ thứ gì dù là nhỏ nhất trong cuộc sống mới mẻ nơi sự cân bằng mới chỉ đạt trạng thái bấp bênh này của họ.

Coste kiểm tra túi trong áo vest để chắc chắn rằng hai bức thư nặc danh kia vẫn còn nguyên ở đó. Anh biết rằng anh sẽ đặt chúng lên bàn và chờ bạn anh nói với anh về chúng. Anh chỉ mong mỏi rằng những năm lăn lộn trên hiện trường, những năm mà họ đã dành ra để bọc hậu lẫn nhau, sẽ tránh cho anh phải chịu cái màn cáo giác và giả vờ ngã vật ra khỏi ghế bành khi người ta đưa ra được những bằng chứng không thể chối cãi. Mathias không được cấu tạo từ thứ gỗ mọt ấy.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.