Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
49

❊ ❊ ❊

Đã từ lâu, Franck Samoy tiêm vào mạch máu hắn số tiền hắn kiếm được nhờ bán chiếc xe hơi. Chẳng khác nào một nhà giả kim điêu luyện, hắn có thể biến bất cứ thứ gì thành heroin, kể cả ti-vi. Tuy nhiên, trong vài phút minh mẫn sau khi thức dậy, hắn thừa nhận rằng hắn đã thực sự ngu ngốc khi chia tay với căn nhà di động bốn bánh của mình. Bây giờ, hắn đành phải ngày ngày đi ăn mày một chỗ ngủ tại trung tâm lưu trú khẩn cấp, thứ nhà trọ không cho phép đặt phòng dài hạn. Ăn mày thì hắn đã quen làm, và hắn còn tăm tia được ở Aubervilliers một vùng không rộng quá một ki-lô-mét vuông mà có đến ba khu nhà lưu trú kiểu ấy cùng tồn tại. Đành rằng ở đó việc bị vặt đồ, tấn công hoặc cưỡng hiếp xảy ra như cơm bữa, bởi vì luật lệ áp dụng cho những nơi như thế cũng chẳng khác gì ngoài đường phố. Một đêm ở đó chính là co quắp trong một góc, bấu chặt lấy đống đồ đạc cá nhân nhét trong vài cái túi ni lông, mắt nhắm nhưng tâm trí thì luôn luôn cảnh giác. Chẳng có gì là thư thái cả. Cảnh lang thang của hắn không thoát khỏi phạm vi điều tra của ông Simon, và bây giờ Lucas đã biết anh phải bắt đầu giám sát hắn từ đâu.

Cho dù có nghĩ rằng danh sách trang thiết bị cần thiết phải dài hơn, anh vẫn tự hỏi liệu anh có quên thứ gì không. Một chiếc xe thuê sắc màu lòe loẹt, một chai whisky, một chiếc đồng hồ đẹp có dây đeo bằng vàng lộ liễu, vài viên Stilnox cuỗm được trong tủ thuốc của mẹ anh, một lò điện công suất một ngàn năm trăm wat và dây thép. Hai trăm tám mươi euro đã được chi tiêu một cách hữu ích, chiếc đồng hồ hàng nhái mua nhanh gọn có giá gần bằng chỗ dây thép.

Anh đã thấy Samoy vào Refuge, căn nhà lưu trú trên phố Hamelet, vào lúc 14h30, và anh chờ từ lúc đó cho đến khi cơn nghiện khiến gã phải ra khỏi nơi ẩn náu. Bóng tối đã kịp phủ xuống thành phố, và Lucas cũng có thời gian để tập dượt lại vai diễn của mình, vai diễn mà anh đã lên kế hoạch tỉ mỉ, trước khi cánh cửa ngôi nhà bật mở, rồi ba bóng người gầy giơ xương từ đó bước ra. Vài lời nói lùng bùng, một cuộc trao đổi khó thấy. Trong số họ có một phụ nữ; cô ta phá lên cười to nhưng rồi lập tức nổi cáu, xô đẩy cả hai người đàn ông kia, và nhóm người tản ra, tách khỏi mục tiêu mà anh nhanh chóng nhận ra. Mái tóc bẩn thỉu rối bù, quần jean, áo khoác bò mặc bên ngoài một chiếc áo chui đầu cũ sờn rộng ngoác bằng len trắng, ánh mắt đầy cảnh giác.

Lucas nổ máy xe. Nếu chiếc Land Rover cho anh cảm giác đang lái một con trâu, thì mẫu xe Audi nhỏ khó chịu mà anh vừa thuê này chỉ chực bay lên khỏi mặt đường. Anh lái xe chầm chậm và vượt lên trước Samoy vài mét, rồi dừng lại trước mặt hắn. Anh bấm nút hạ kính xe phía bên cạnh lái, nghiêng người sang phải, rồi khi Franck Samoy đi đến nơi, anh thầm cầu nguyện để không bị hụt hơi khi nói.

– Xin chào chàng trai.

Bóng người vẫn đi tiếp. Mẹ kiếp, anh đã không chuẩn bị trước câu gì để chèo kéo. Hẳn là anh đã nói không đúng cách. Anh lại nổ máy xe, chạy chầm chậm ngang hàng với hắn rồi thử lại lần nữa, nhưng đổi cách nói.

– Xin lỗi, tôi muốn…

Bóng người đi chậm lại và quay sang phía Lucas. Hắn dò xét chiếc xe, chiếc Audi gần như mới tinh, không phải xe cảnh sát, cúi người nhìn vào trong khoang xe và ngắm nghía người cầm lái, vẻ mặt của gã trai lần đầu làm chuyện phiêu lưu, nhưng hắn vẫn cảnh giác. Đám cảnh sát bây giờ đâu có còn giống cảnh sát nữa. Mặt khác, hắn chẳng có gì trong tay, cũng chẳng có gì trong túi, chỉ là một nhà ảo thuật đẹp trai đang lên cơn nghiện.

– Anh muốn gì?

– Tôi có hẹn với một người, ngay trước tòa nhà này, nhưng…

Lucas đặt bàn tay lên thành cửa xe, và khi anh duỗi tay ra như thế, chiếc đồng hồ lộ ra khỏi tay áo sơ-mi, lồ lộ như một đĩnh vàng.

–… chắc là anh ta không tìm được chỗ ở đây tối nay. Có lẽ tối mai tôi sẽ ghé qua. Nhưng có khi anh biết anh ta chăng?

Đôi mắt Franck Samoy quét từ chiếc đồng hồ đầy phô trương sang phần vỏ bọc đỏ chói và bóng loáng của chiếc Audi, và gã tự nhủ đêm nay sẽ ngắn hơn dự kiến.

– Anh tìm kiếm điều gì? Một cơn rùng mình ở ngoại ô chăng? Hay anh muốn ma túy? Nhưng trông anh không có vẻ gì là nghiện cả.

Lucas mỉm cười rụt rè, anh vào vai gã ngốc đạt đến mức hoàn hảo.

– Tôi không tìm kiếm thứ đó.

– Nghe này, tôi sẽ bú anh với cái giá năm mươi euro. Nếu anh muốn không dùng bao thì trả gấp đôi.

– Lên xe đi.

Theo lời khuyên của kẻ tinh đời ngồi ghế phụ, anh bẻ lái ở bùng binh nơi cửa ngõ Aubervilliers rồi đi theo đại lộ Grande+Armée. Một con phố dài lẫn giữa những đường ray của tuyến RERE và những lán trại tạm bợ bằng gỗ và tôn, khu ổ chuột vào ban đêm và thành phố ma vào ban ngày. Sau cuộc cách mạng Ả Rập, dòng người Tunisie và Algerie di cư đã tăng gấp ba, mà không hề có bất cứ chương trình tiếp đón và nhà ở nào được tiến hành. Bị thu hút bởi ánh đèn của Paris rồi nhanh chóng bị trục xuất như một sinh vật ngoại lai, những người di cư mới đến đã được đón tiếp bởi người anh họ nghèo khổ là quận hạt 93, như thường lệ. Họ đã khiến đám gái điếm người Rumani phải chạy trốn, rồi định cư vào chỗ của họ, ở cái đường phố nơi cảnh sát tuần tra thường cẩn thận tránh xa.

Lucas tắt động cơ rồi, theo yêu cầu của Franck Samoy, tắt cả đèn xe, khiến chiếc Audi hòa lẫn hoàn toàn vào với những chiếc xe khác. Chỉ có ngọn đèn đường duy nhất gần đó cho phép anh lờ mờ nhìn thấy hình thù mọi vật. Anh nhắm mắt trong vài giây để cảm nhận bóng tối tuyệt đối, và khi anh mở mắt ra, khuôn mặt của kẻ ngồi bên ghế phụ cũng như bên trong chiếc xe trở nên rõ nét hơn. Thứ mùi tỏa ra từ hắn nồng nặc trong khoang xe, mùi mồ hôi nặng nề và chua loét lẫn với mùi thuốc lá và mùi tù túng ẩm ướt.

– Trong hộc đựng đồ có một chai whisky, tôi nghĩ tôi sẽ cần dùng đến nó, tôi không quen với kiểu cuộc hẹn này.

– Ờ, tôi thấy rồi.

Samoy vươn tay ra, ấn vào cái chốt, cửa hộc tự mở do sức nặng của chai rượu.

– Tôi uống được chứ?

Một lời đề nghị không chờ lời từ chối, môi hắn đã đặt vào miệng chai, và chỉ sau vài ngụm, lượng rượu đã giảm đến một phần tư. Xét theo liều lượng, một viên thuốc mỗi ngày, tối đa là mười mi-li-gam, ngay trước khi đi ngủ. Lucas tự hỏi liệu mười hai viên Stilnox, dù đã được hòa tan trong một lít rượu, có giết chết hắn luôn không. Gã hành khách đưa chai rượu cho anh, anh giả vờ uống trong khi hắn châm một điếu thuốc. Anh cảm thấy cái cổ chai ướt nước trên môi, và dù đã chuẩn bị tinh thần, việc phải tiếp xúc với nước bọt của hắn khiến anh ghê tởm.

– Anh có muốn hôn tôi hay làm gì kiểu như thế không?

– Ờ… không.

– Thế kiểu của anh là gì? Anh muốn tôi bú anh, hay anh bú tôi?

– Tôi muốn anh bú thì hơn.

– Anh có bao cao su không, hay ta chơi kiểu hoang dã?

Nếu Lucas Soultier là một cảnh sát, hẳn anh sẽ biết rằng một chiến dịch, dù có được chuẩn bị kỹ càng đến đâu chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ diễn ra đúng như dự kiến. Anh đã tưởng rằng thuốc ngủ sẽ có tác dụng nhanh hơn. Còn phải chờ thêm vài phút nữa, và lập tức lo ngại về cách thức mà anh sắp cùng hắn trải qua vài phút ấy.

– Cứ làm theo kiểu hoang dã đi.

Anh lại giả vờ uống lần nữa, rồi đưa cái chai cho người ngồi cạnh. Franck Samoy ném điếu thuốc qua cửa sổ xe mở hé, uống thêm ba ngụm lớn, đậy nắp chai lại rồi thả nó xuống thảm trải sàn xe. Hắn quay sang phía khách hàng rồi lấy ống tay áo quệt miệng bằng một cử chỉ thô kệch. Hai bàn tay hắn đặt trên cửa quần, rồi kéo tuột khóa quần xuống. Hắn bắt đầu lục lọi vùng giữa hai chân Lucas, rồi lôi bộ phận nam tính của anh ra mà vuốt ve một cách vụng về. Lucas ngước mắt lên trời để thực hiện một bài cầu nguyện không đúng chỗ, rồi anh cảm thấy một khuôn miệng khép lại xung quanh nơi đó. Toàn thân anh nổi gai ốc, và khi nhìn thấy cái đầu Franck Samoy nâng lên rồi hạ xuống trong khi miệng gã vẫn ngậm khiến Lucas cảm thấy buồn nôn. Đi đến tận nước này là điều không nằm trong kế hoạch, cả việc cái gã nghiện này nhiệt tình với công việc được thuê đến thế cũng không nốt. Anh cảm thấy nước dãi của gã chảy từ vùng kín mềm oặt của anh rồi nhỏ giọt xuống bụng dưới. Samoy ngẩng lên và nhìn thẳng vào mặt Lucas.

– Anh báo trước cho tôi biết, được không?

Giọng nói của hắn, đã hơi nhừa nhựa, khiến Lucas cảm thấy yên tâm. Hắn sẽ không chống chọi được lâu nữa với tác dụng của mấy viên thuốc. Chuyển động lên xuống của hắn chậm dần rồi rốt cuộc dừng hẳn. Lucas nhận ra rằng anh vừa nín thở để chịu đựng cái màn dạo đầu kia, liền hít vào một hơi thật sâu. Anh đưa mắt nhìn một lượt xung quanh, đường phố, vỉa hè, khách bộ hành, xe cộ, không gì hết, chỉ có mình anh với hắn. Trong bầu không khí đã im ắng trở lại, vẫn có một âm thanh rất khẽ khiến anh an tâm, gần như xúc động. Tiếng mút mát của trẻ con. Trong giấc ngủ bị ép buộc của hắn, bé Franck vẫn tiếp tục bú.

Lucas túm lấy vai hắn rồi lôi hắn ra khỏi người anh, làm bật ra một thứ âm thanh như tiếng bật của giác mút. Anh nổ máy xe.

Anh chàng nhân viên trạm xăng đã khẳng định với anh: mẫu xe anh đang đi sử dụng loại xăng không chì, và theo như đề nghị của anh, anh ta bán cho anh một bi đông năm lít. Anh đổ thêm vài lít vào bình chứa gần như vẫn còn đầy nguyên, rồi, trong lúc anh chuẩn bị đổ đầy bi đông bằng cùng thứ nhiên liệu ấy, thì một chiếc xe chạy đến đỗ ngay bên cạnh anh, dưới ánh sáng nhợt nhạt tỏa ra từ mấy ngọn đèn nê-ông. Ban đêm, các trạm xăng trong quận hạt 93 yêu cầu trả tiền trước để tránh mọi trường hợp quên thanh toán đáng tiếc, do đó người khách hàng mới đến đi về phía quầy thu ngân. Khi đi qua chiếc Audi, anh ta nhìn thấy người ngồi ở ghế phụ đang ngủ, cằm gục xuống ngực, một dòng nước dãi nối hai phần đó lại với nhau. Anh ta ngước nhìn về phía Lucas, và anh cũng đang nhìn anh ta, chiếc bi động đựng đầy xăng cầm trên tay. Một gã trông như kẻ vô gia cư ngủ thiếp trong một chiếc xe hạng sang với một gã ăn mặc bảnh chọe dự trữ thêm vài lít xăng như thể đây là trạm xăng cuối cùng trước cánh cửa sa mạc: anh chàng tự nhủ anh ta nên cụp mắt, đổ đầy bình xăng rồi chuồn cho nhanh. Câu “xin chào” kèm nụ cười mà Lucas cố tỏ ra bình thường nhưng không thành thậm chí còn khiến anh ta rảo bước nhanh hơn nữa.

Chưa đầy hai giờ sau, ánh đèn xe đã rọi vào những bức tường bằng đá của cái trang trại thuộc làng Sauny. Lucas ghé vai vác cái thân hình ngủ say của Franck Samoy lên vai rồi đi vào nhà. Anh cẩn thận sắp đặt mọi thứ để chờ khi vị khách tỉnh dậy, rồi kiên nhẫn ngồi trước mặt hắn. Anh giáng cho hắn cái tát đầu tiên sau chừng ba mươi phút. Franck Samoy khó nhọc mở mắt sau cái tát thứ sáu, rồi nhanh chóng nhận ra rằng gã không còn ở trong một chiếc xe hơi, cũng không ở trong bất cứ khung cảnh quen thuộc nào. Tâm trí mờ mịt vì thuốc ngủ, hắn tưởng mình đang gặp ác mộng, liền chờ khoảng mười giây trước khi miễn cưỡng chấp nhận thực tại mới mẻ này. Hắn đang bị trói ngồi trên một chiếc ghế tựa bằng sắt, ở giữa một căn phòng rộng, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, hai chân bị trói vào chân ghế. Hắn cụp mắt xuống để nhìn xem thứ gì khiến hắn có cái cảm giác lạ lùng ấy. Bàn chân phải để trần của gã đang đặt trong một nồi nước, chân trái cũng đặt trong một nồi nước, và cả hai cái nồi cùng đặt trên một cái bếp điện đôi chưa bật. Nỗi sợ lớn dần trong hắn thể hiện ra bằng câu hỏi “Cái thứ quỷ quái này là gì thế?”

Hắn cố sức quay đầu, tưởng như muốn bẻ gãy cổ, cố gắng nhận biết nơi hắn đang ở, hoặc tìm một cách để tự giải thoát. Trên chiếc bàn bằng gỗ nguyên khối trước mặt hắn, chiếc điện thoại di động, tấm thẻ căn cước, vài đồng xu và mấy tờ giấy cuộn thuốc lá OCB loại dài. Có tiếng bước chân khiến hắn cảnh giác. Lẽ ra hắn có thể, như trong các bộ phim, giả vờ là mình còn đang ngủ để tấn công đối thủ của hắn vào lúc kẻ kia không phòng bị nhất, hoặc trấn tĩnh lại rồi đối mặt theo cách khiến kẻ trói hắn vào đây phải bối rối, mất tinh thần. Hắn có thể làm như trong một bộ phim, nhưng mà… vừa mới nghe thấy tiếng bước chân, hắn đã khóc ầm lên và vãi tè cả ra quần.

– Chào Franck.

– Mẹ kiếp, mày là ai thế?

Lẽ ra Lucas có thể nói ngay điều đó với hắn. “Tao là anh trai của Camille, và mày là tác nhân đầu tiên dẫn đến sự suy sụp của em ấy. Tao biết rằng mày là khởi đầu, cho dù những đứa khác mới gây ra đoạn kết. Mày chỉ là hồi đầu tiên của thảm kịch. Mày đã dẫn dắt rồi giam cầm em ấy trong cảnh nghiện ngập cho đến khi cuộc sống của em ấy chỉ còn là một cú trượt dài bất tận, ngay cả tình yêu của tao cũng không còn chỗ trong đó.”

Còn quá sớm để nói những lời tâm sự như thế.

Lucas cúi xuống rồi bật chiếc bếp điện mà sợi dây điện do quá ngắn đã phải được nối thêm một đoạn để có thể đến được ổ cắm ở tường.

– Nói cho tao biết mày muốn gì, nói cho tao biết đi, tao sẽ làm tất cả những gì mày muốn, nói đi.

– Mày sẽ phải tỏ ra kiên nhẫn, nhưng yên tâm đi, chúng ta có rất nhiều điều để nói với nhau, và tao sợ rằng mày không lập tức coi lời tao là nghiêm túc ngay được, thế nên chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách chứng tỏ quyết tâm của tao, mày đồng ý không?

Tù nhân của anh ra sức vùng vẫy, vừa tuyệt vọng ngọ nguậy hai vai vừa cầu xin anh.

– Không, mẹ kiếp, tao không muốn, tao thề đấy, tao coi lời nói của mày là nghiêm túc ngay đây rồi.

Nước bắt đầu nóng lên, nhưng không đều, do hai mặt bếp có đường kính khác nhau. Lucas chọn cách im lặng, không dám tự thú nhận với bản thân rằng cái vị thế có quyền năng tuyệt đối này khiến anh bối rối vì một thứ cảm xúc thích thú.

– Mày không cần tiền, cứ nhìn mày thì biết, thế mày muốn gì? Chờ đã, tao có thể tìm cho mày những thằng đồng tính thích kiểu trò chơi này, mày có thể làm bất cứ điều gì mày muốn với chúng.

Một cơn run rẩy không thể kiểm soát ở vùng hàm dưới khiến lời lẽ trong đoạn độc thoại của hắn thấm đẫm nỗi kinh hoàng, pha trộn với thứ nước dãi trắng nhờ, thứ nước mũi đặc sệt và những giọt nước mắt khiếp sợ.

– Mẹ kiếp, thế này là tra tấn đấy, mày biết không? Tao xin mày, hãy nói cho tao biết tao phải làm gì!

Trước khi nước bắt đầu reo, nỗi đau đớn lan tỏa khắp bàn chân trái của hắn rồi nhanh chóng trở nên không thể chịu nổi. Gã vùng vẫy với thứ sức mạnh vì đau đớn mà càng gia tăng gấp bội, và chiếc ghế hắn đang ngồi cũng như những sợi dây trói tỏ ra không được chắc chắn như dự kiến. Trong một trận rung lắc tuyệt vọng, hắn bị mất thăng bằng và đổ xuống theo chiều nằm nghiêng, cả chân lẫn tay vẫn bị trói chặt, làm hai cái nồi đầy nước đổ lênh láng ra đất. Một trong hai bàn tay hắn tuột khỏi nút dây buộc, liền quờ quạng sau lưng để tìm cách giải thoát tay kia. Lucas lập tức nhảy đến trước lò sưởi, vớ lấy một thanh củi nặng vẫn đang cháy rực. Đúng lúc anh phang thanh củi vào đầu gã khách mời khiến cả lửa lẫn tro tung lên thành chùm rực rỡ, nước đựng trong hai cái nồi chảy đến chỗ dây nối, làm nổ tung cầu chì, và sau một tiếng xoẹt cộc lốc, cả ngôi nhà chìm trong bóng tối, chỉ còn vài đốm lửa đỏ sáng lên trên sàn.

– Chết tiệt thật.

Lucas có thời gian để điều chỉnh hệ thống của mình, vốn không hề chắc chắn lúc đầu, và đơn giản hóa nó đến mức tối đa. Khi tỉnh dậy lần thứ hai, Franck Samoy phải mất một lúc mới định thần được để một lần nữa hiểu ra hắn đang ở đâu. Giống như ánh sáng ban ngày, sau khi phát ra cũng phải mất một khoảng thời gian để có thể đến được với con người, thực tế cũng vậy, nó có một độ trễ rất nhỏ. Nhanh chóng được bù đắp. Với sự tàn nhẫn của một cái tát, tất cả trở lại trong trí nhớ của hắn. Hắn cụp mắt xuống lần nữa. Đôi giày của hắn đã quay trở lại dưới chân, còn chiếc bếp điện đôi đã biến mất. Hàm dưới hắn đau khủng khiếp. Khi đá đưa cái lưỡi trong miệng, ở chỗ hắn vừa bị ăn đòn, cảm thấy phần lợi nhiều hơn phần răng, hắn bị phần cạnh sắc của chiếc răng hàm gãy làm cho bị thương. Một chiếc răng nanh bị gãy đôi vẫn nằm trong miệng hắn, hắn liền khạc nó sang một bên. Lucas xuất hiện trong tầm nhìn của hắn, cúi xuống bên ổ cắm và cắm điện cho cỗ máy mới chế ra. Hắn đã đọc chuyện về một nhóm giang hồ bị cắt bỏ não và siêu tàn nhẫn chuyên cướp bóc trong những khu dân cư và những ngôi nhà hẻo lánh, theo cách thức của một [1] thời hiện đại. Theo một cách thức hành động khá đơn giản, chúng phá vỡ một cửa sổ, đánh thức cả gia đình đang ngủ, tập hợp tất cả các thành viên trong cùng một phòng, rồi đốt cháy khuôn mặt của người mẹ hoặc của một trong số những đứa con bằng chính chiếc bàn là của họ. Một cách thức khôn khéo và tai ác để khỏi phải mang theo vũ khí, cho dù việc đến nhà người khác với hai bàn tay trắng được coi là một cử chỉ bất lịch sự. Ngay khi chiếc bàn là áp vào da thịt lần đầu tiên, mã thẻ tín dụng và nơi cất các món đồ trang sức của gia đình nhanh chóng được tiết lộ. Lucas không muốn gì khác ngoài những thông tin, và đúng lúc ấy, bóng đèn đỏ trên chiếc bàn là sáng lên, cho thấy nhiệt độ tối đa đã đạt được theo ý anh.

– Mày nghiêm túc đấy phải không? Mẹ kiếp, không! Nói cho tao biết mày muốn gì, tao xin mày.

– Đừng tốn sức nữa, mày đã cầu xin tao rồi.

Trước vẻ kinh hoàng của Franck Samoy về những gì hắn sắp phải chịu đựng, Lucas nói thêm với hắn, như thể đó là một ân huệ:

– Tuy nhiên, mày có thể hét nếu mày muốn.

– Chúng ta có thể nói chuyện với nhau mà, mày không cần phải làm thế.

– Đáng buồn cho mày là có, tao cần làm thế này! Tao đã dự kiến sẽ có chút dàn cảnh nho nhỏ, nhưng mày đã buộc tao phải dùng đến cái cách không mấy hoa mỹ này. Tao sẽ hỏi mày một loạt câu hỏi, nhưng trước hết tao muốn mày coi nói dối hoặc lược bớt thông tin là chuyện không thể chấp nhận. Mày có hiểu tất cả các từ trong câu vừa rồi không?

Anh tiến lại gần hắn, rồi áp mạnh bề mặt nhôm nóng 205 độ C vào phía bên trái mặt hắn, che kín phần từ má đến trán. Khi hai bề mặt tiếp xúc với nhau, trong phần tư giây đầu tiên, vẫn tồn tại cái khoảng thời gian trong đó não bộ chỉ ra rằng sẽ là đúng đắn nếu tách khuôn mặt ra, và cảm giác đau đớn chỉ xuất hiện sau đó. Những lời van xin biến thành tiếng gào rú bản năng trong lúc Franck Samoy bắt đầu bị thiêu đốt, tỏa ra thứ mùi thịt cháy khét lẹt. Một làn khói đen bốc lên từ chiếc bàn là, và khi Lucas cố gắng rứt nó ra, anh cảm thấy như có thứ gì đó cưỡng lại. Giá anh có áp chiếc bàn là vào cái mặt bằng nhựa của một ma nơ canh, tác dụng hẳn cũng không khác chút nào. Lớp da mặt hắn đã dính chặt vào mặt bàn là, và một phần lông mày rách ra lủng lẳng như một miếng nhám thô lậu. Môi dưới của hắn đã bị lật lên khi anh áp chiếc bàn là nóng bỏng vào, và giờ đây nó chảy ra, dính chặt vào cằm. Bề mặt bằng nhôm của chiếc bàn là bị thứ da thịt nướng chín phủ kín, và mặc dù Lucas không thường xuyên ủi áo sơ-mi, anh vẫn biết đến sự tồn tại của nút phun hơi nước. Giống hệt một bà nội trợ hoàn hảo, anh bật cái nút ấy lên, một làn khói trắng tỏa ra và khi vị khách của anh chỉ còn thốt ra được những tiếng ran hổn hển, anh ủi luôn tai phải của hắn, khiến hắn lại rống lên chẳng khác nào một con vật.

– Bây giờ tao sẽ hỏi mày câu đầu tiên. Mày có nhớ Camille không? – Anh thì thầm vào tai hắn, tai bên trái.

Trong cuộc trò chuyện đặc biệt này, anh chăm chú ghi lại từng câu trả lời. Brahim gã bán lẻ ma túy. Những mũi kim đầu tiên thay cho việc hít. Tình trạng túng thiếu hằng ngày và những lần chuyển sang dùng loại heroin có giá thấp hơn một nửa. Những ân điển mà Camille dành cho hắn thậm chí còn không cho phép cô dùng heroin miễn phí. Rồi hắn nói với anh về việc cô chuyển sang làm cho Bébé Coulibaly, kẻ lúc nào cũng tìm kiếm những ứng cử viên mới. Bébé có các địa chỉ, các số điện thoại, và hắn nắm rõ được cả những thói quen đồi bại của họ. Franck Samoy nói không ngừng, nhiều lần hắn tuôn ra những câu không thể hiểu nổi, những chuỗi từ ngữ không chút logic, những miêu tả vô nghĩa. Không phải hắn đang nói, mà là kéo dài thời gian. Trong lò sưởi, ngọn lửa bắt đầu lụi dần. Lucas vòng ra sau lưng tù nhân, đẩy ngã hắn rồi kéo chiếc ghế sắt khiến hai chân sau của ghế rạch thành hai đường không đồng đều nhưng song song với nhau trên mặt sàn bằng đất nung, cho đến tận cái lò sưởi vẫn đang bốc khói.

Franck Samoy vẫn khóc lóc ầm ĩ, nấc cụt từng hồi như một đứa trẻ to xác đang đau khổ. Lucas ngồi xuống chiếc ghế dài kê đẳng trước lò sưởi, rồi đặt lên đầu gối một chiếc hộp bằng gỗ sơn, lấy từ trong đó ra khẩu Luger P08, khẩu súng lục vẫn được giữ gìn trong gia đình Soultier suốt hơn bảy mươi năm nay. Bên mắt bầm dập của tên tù nhân khiến ánh nhìn của hắn trở nên nhòe nhoẹt, nhưng Samoy vẫn nhìn thấy phần vỏ kim loại của nòng súng ánh lên rõ mồn một.

– Tao không biết mày muốn làm gì, nhưng hãy để tao đi, tao sẽ không nói gì hết, thậm chí tao còn không biết mày là ai, tao không quen mày, chỉ cần mày để tao đi thôi.

– Tao tên là Lucas Soultier, – anh tuyên bố chẳng khác nào đang tuyên một bản án.

– Không đâu! Mẹ kiếp, tao không muốn biết tên mày đâu! Dù sao tao cũng sẽ không nói gì hết, tao thề với mày!

Tay cầm khẩu súng lục, Lucas trượt băng đạn ra, kéo khóa nòng ra sau rồi lắp vào đó một viên đạn. Cho đến lúc đó, chẳng có gì phức tạp, anh đã tập luyện từ trước rồi. Anh lùi lại ba bước, nhắm bắn, bóp cò, và trong một tiếng nổ đinh tai, anh bắn chệch sang bên phải một mét, làm vỡ tung một trong những viên gạch trên trần tường, cảm thấy thái dương nhói lên đau đớn, và buông rơi khẩu súng. Tiếng cười nhòe nhoẹt nước mũi xen lẫn tiếng sụt sịt của kẻ bị kết án vang lên trong phòng. Tiếng cười tuyệt vọng của kẻ biết chắc mình sắp chết. Tuy nhiên, những lời lẽ méo mó phát ra từ cái miệng biến dạng của hắn vẫn khá rõ ràng, đến mức Lucas cảm thấy ngạc nhiên.

– Đồ vô dụng… thậm chí mày còn không biết bắn… bắn đi, tạo đang chờ đây… bắn đi… bắn đi…

Rồi giọng nói của hắn chợt biến thành một lời cầu xin không thể luận ra nổi.

– Làm đi… làm đi… làm ơn, làm đi…

Anh bước lên một bước, bắn ba lần, ba đầu đạn găm thẳng vào ngực hắn, và Samoy ngã ngửa người trong đống tro vẫn còn ấm, làm bốc lên một màn mây xám. Lucas dùng chân đẩy chiếc ghế vào sâu trong lò sưởi, rồi túm chặt cổ áo hắn bằng cả hai tay để lôi Franck dậy. Bây giờ, hắn đã ngự đúng giữa lò sưởi, trong chiếc áo chui đầu màu trắng đẹp đẽ vấy máu.

Lucas rời khỏi nhà rồi xuất hiện trở lại, mang theo bi-đông năm lít đựng đầy nhiên liệu.

Anh đã thành công, mặc dù phạm phải rất nhiều sai lầm, trong phần đầu tiên của cái kế hoạch anh đã lập ra. Hẳn là trong thời gian tới, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Tuy nhiên, vụ án mạng vừa rồi chỉ tỏa sáng trong căn nhà hẻo lánh này. Vẫn còn quá thiếu khán giả, sẽ không có chút thừa nhận nào nếu anh dừng lại ở đây. Nhưng anh đã nghĩ xa hơn, trên thực tế anh đã viết ra mọi chuyện. Mỗi bức tranh được tạo ra đều là tranh đôi. Một phần dành cho những kẻ đã khiến em gái anh sa vào địa ngục. Phần còn lại là dành cho đám cảnh sát đã tìm cách khiến cô biến mất. Anh chỉ còn phải biến toàn bộ chuyện này thành một vở diễn, và tuồn thông tin cho cánh báo chí. Hồ sơ vụ án này, bọn chúng sẽ không thể xóa bỏ được.

Tiếng rít dai dẳng sau bốn phát bắn vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, chẳng khác nào một con muỗi đầy quyết tâm. Sau khi cởi bỏ quần áo của Franck Samoy, anh châm lửa trong lò sưởi lần nữa.

Vài giờ sau, anh cẩn thận quấn cái xác trong một tấm chăn dày rồi chất nó vào trong cốp chiếc Audi. Một biệt thự bỏ hoang mà anh đã tìm ra được ở phía Pré-Saint-Gervais sẽ đón nhận phần tiếp theo trong kế hoạch của anh. Suốt chặng đường đến đó, anh để cửa sổ mở, với cảm giác khó chịu là mùi thịt cháy đã ám hẳn vào lưỡi anh.

[1] Bộ phim viễn tưởng có bối cảnh nước Anh ở tương lai, với thủ pháp châm biếm sâu cay và vô cùng bạo lực, của đạo diễn Stanley Kubrick.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.