Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Một đường dây điện nối thêm dài ngoằng chạy ngoằn ngoèo dọc kho hàng để tiếp điện cho hai ngọn đèn halogen rọi thẳng vào cái xác bất động. Sam, viên cảnh sát vừa được Coste tuyển vào đội, di chuyển hai ngọn đèn để điều chỉnh độ cao của chúng. Với dáng vẻ hơi quá gầy gò và yếu ớt, Sam khiến người ta có cảm giác anh vào ngành cảnh sát do một sự nhầm lẫn. Hoặc vì tình cờ. Vắt vẻo trên đôi chân dài vô dụng, Sam quan sát khắp nơi. Khắp chỗ, ngoại trừ phía cái xác với thân hình ngoại cỡ, đang được chiếu sáng chẳng khác nào một ngôi sao nhạc rock, trên người chi chít vết đạn bắn kia.

– Trông mặt cậu oải quá, Sam ạ. Có vẻ cậu không được khỏe.

– Mẹ kiếp, Ronan ạ, tôi vừa chán ngán lại vừa buồn nôn. Tôi nói nghiêm túc đấy, Coste ạ, anh biết là tôi không thích việc này mà. Tôi không thể đi xem có camera giám sát ở đâu đó, hay đi điều tra khu vực xung quanh, hoặc đi mua cà phê ư? Việc gì cũng được, tôi không quan tâm…

– Camera giám sát, nghe có vẻ hay đấy. Cậu mở rộng phạm vi tìm kiếm đến tận các phố lân cận nhé. Ronan này, cậu lấy xe mô tô rồi đi cùng cậu ta đi. Chúng ta sẽ bắt đầu với nguyên tắc quen thuộc là tác giả, hoặc những tác giả, của vụ này đã cố tỏ ra thông minh bằng cách không hạ sát gã này ở gần nhà chúng. Hai cậu hãy tìm tất cả những con đường có thể dẫn vào đây. Và một chiếc xe hơi. Một gã da đen với kích thước như thế này thì không ai vác được, nên chúng ta tìm kiếm một chiếc xe hơi, xe tải nhỏ, tóm lại là một vật chuyên chở.

Coste vớ lấy điện đàm.

– Aubin, cậu đến đâu rồi?

Tòa nhà rộng lớn bằng sắt khiến sóng rất kém, và một giọng nói lạo xạo cất lên, càu nhàu một câu trả lời không nghe rõ là gì. Coste nhìn chiếc điện đàm rồi cố gắng nhớ xem cái ngày nó hoạt động suôn sẻ là khi nào. Anh lấy điện thoại di động ra.

– Aubin, cậu đến đâu rồi?

– Trên đường cùng với bác sĩ trực, khoảng ba phút nữa chúng tôi sẽ đến nơi, anh ta đang ngủ nốt giấc dở, bên cạnh tôi đây.

Đội Nhận dạng đã tiếp quản hiện trường. Những ánh đèn flash kêu lách tách xung quanh cái xác, làm tái hiện cảnh tượng bằng những gam màu sống động. Lấy mẫu sinh học, niêm phong tất cả các loại đầu mẩu thuốc lá, chai lọ cùng đủ thứ rác rưởi mà mặt sàn của một nhà kho cải dụng có thể tiếp nhận. Quy trình thông thường. Nhân lực của bộ phận Cảnh sát khoa học, mặc bộ đồ vô trùng trắng tinh, miệng và tóc được che chắn cẩn thận để tránh làm nhiễm khuẩn các mẫu vật bằng ADN của chính họ, đang thực hiện một vũ điệu có trật tự, không quan tâm đến sự hiện diện của gã khổng lồ ở ngay chính giữa khu vực thao tác của họ, cùng những lý do khiến gã bị hạ sát vào một sáng tháng Một.

Một trong số họ tắt hai ngọn đèn halogen và kiểm tra khu vực xung quanh hiện trường bằng Crimescope. Anh ta đang tìm kiếm các vết máu hoặc dấu vết của mọi thứ chất lỏng sinh học khác, rà soát từng xăng-ti-mét vuông bằng thứ ánh sáng màu xanh. Sau đó, anh ta chuyển sang sử dụng thuốc hiện hình Blue Star và phun thứ hóa chất đó xung quanh xác chết ở một phạm vi hẹp; nhưng không thu được kết quả gì, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối. Người phụ trách đội Cảnh sát khoa học, một tay có chòm râu rậm, dáng điệu như một giáo sư thời xưa, được các đồng nghiệp của chính ông ta gọi bằng biệt danh “Don't touch”, nói chuyện với Coste.

– Không có phản ứng ánh sáng, không có máu. Anh chàng của các vị không chết ở đây, người ta chỉ đặt gã ở đây thôi. Bây giờ chúng tôi xong việc rồi, các vị có thể để lại dấu chân dấu tay ở khắp nơi, chúng tôi thu thập thế là đủ rồi.

Trong lúc các kỹ thuật viên đóng cặp lại, thì Aubin đỗ xe bên cạnh kho hàng rồi đánh thức vị bác sĩ đang há hốc miệng mà ngáy dậy.

– Chúng ta đến nơi rồi, bác sĩ ơi.

Không thèm mở mắt, vị này bắt đầu càu nhàu:

– Từng này khó nhọc chỉ để đến xem một cái xác, các anh thật lắm chuyện quá đấy.

– Anh cũng ăn nói phũ phàng chẳng khác gì một gã cớm, bác sĩ ạ.

Khi Coste nhìn thấy Mathias Aubin, thoạt tiên anh nghĩ rằng Aubin đã để lạc mất vị bác sĩ trên đường, trước khi phát hiện ra vị này bị khuất dạng sau lưng anh ta. Bất kỳ ai cũng trở thành cái bóng khi đi cùng Aubin. Một cái tủ kiểu Normandy, cao to lừng lững như một tòa nhà, với cái nóc là khuôn mặt khó chịu và mệt mỏi, dáng vẻ của Lino Ventura khi ông ta nổi cơn thịnh nộ. Khi mới gặp nhau lần đầu tiên, Coste hẳn sẽ không bao giờ đánh cược rằng người đàn ông này sẽ trở thành một trong những người duy nhất chiếm được lòng tin của anh. Mười năm ở quận hạt 93, chịu đựng tất cả những thứ rác rưởi gắn kèm với công việc. Aubin chào Coste bằng giọng khàn khàn của riêng anh.

– Chào Victor.

– Chào Mathias. Chào bác sĩ.

– Thế anh chàng của các vị đâu?

– Là cái gã duy nhất bị chết trong phòng, chúng tôi đã đặt mấy bóng đèn halogen xung quanh để anh khỏi bỏ lỡ mất anh ta.

Vị bác sĩ ngồi xuống trước cái xác, rồi nhận ra rằng kể cả trong tư thế ngồi bệt, gã khổng lồ đó vẫn cao hơn ông ta.

– Này, gã ta cao gớm nhỉ…

– Mặc kệ đi, chúng tôi chỉ muốn biết anh ta đã chết chưa thôi.

Vị bác sĩ liền đổi giọng chuyên nghiệp.

– Thế thì anh ta chết rồi đấy. Chết thực sự và chắc chắn, có nhiều vết đạn bắn trên áo, do đó nguyên nhân gây ra cái chết không phải là tự nhiên. Tôi sẽ lập một [1] để các vị có thể mang mổ xẻ anh ta ở Viện pháp y. Không có chuyện tôi thò tay vào đâu, vẫn còn quá sớm để làm việc đó, tôi quay về ngủ tiếp đây. Các vị hãy gửi văn bản tư pháp đến khoa của tôi.

Vị bác sĩ xoay người, nhưng lại thấy Aubin đang đứng chắn lối ông ta.

– Dù sao ông cũng nên bắt mạch gã để biết chắc chứ?

– Mẹ kiếp, có ba cái lỗ to tướng trên chiếc áo đẫm máu, gã lại còn bất động suốt nhiều giờ liền rồi, thế vẫn còn chưa đủ với các vị hay sao?

Aubin không nhúc nhích, như một cách để thuyết phục vị bác sĩ. Ông ta đành xỏ tay vào đôi găng cao su rồi đặt hai ngón tay lên động mạch chủ của nạn nhân.

– Chẳng có gì hết, không có mạch đập. Thế đã được chưa? Tôi có thể đi, hay các vị còn muốn tôi kiểm tra xem anh ta có được tiêm chủng đầy đủ không nữa?

Aubin tiễn vị bác sĩ ra ngoài, trong khi Coste bấm số văn phòng thường trực của tòa án để báo cáo vắn tắt vụ việc với thẩm phán trực.

– Không có giấy tờ gì trên người, được người gác cổng phát hiện sáng nay lúc 3 giờ, có lẽ là bị sát hại bằng súng. Bác sĩ đã cấp biên bản pháp y cho chúng tôi, ông chỉ việc yêu cầu giải phẫu… cảm ơn… Chúng tôi sẽ liên hệ với ông ngay khi có thông tin gì mới.

Coste gác máy rồi quan sát các nhân viên của nhà xác chật vật đưa cái thân hình to kềnh kia vào một cái túi màu đen hơi quá ngắn. Xác chết thì Coste đã nhìn thấy nhiều đến nỗi anh có thể xơi một cây kem lạnh trong bất kỳ ca giải phẫu pháp y nào, thế nên anh không có mấy cảm xúc khi nhìn cuộc điều tra sắp tới bị bọc kín rồi mang đi xa dần, lên đường đến nhà xác.

[1] Biên bản này được lập trong trường hợp tử vong do nguyên nhân bạo lực chưa được xác định hoặc còn bị nghi ngờ. Nó thường là cơ sở để tiến hành giải phẫu pháp y, hoặc ít nhất là thủ tục khám xét bên ngoài do một bác sĩ pháp y tiến hành, nhằm tìm ra nguyên nhân tử vong (chú thích của tác giả).

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.