Để hiệu quả hơn thì phải để nó tan dần dưới lưỡi, nhưng Coste ghét vị của nó nên định che giấu nó bằng vị ngọt của một cốc nước cam. Trước đó anh đã uống một nửa viên, và uống nốt nửa viên còn lại trước khi đi ngủ. Anh cần một giấc ngủ thực sự, và nếu anh không thể tự mình chăm sóc bản thân, Lexomil sẽ tiếp sức cho anh. Ngay trước khi chìm vào giấc ngủ, anh thầm sắp xếp lại các dữ liệu trong vụ án, bằng cách cho lướt qua trước mắt những thông tin, cả thông tin đã khóa sổ lẫn những thông tin mới còn đang phải phân tích. Có hai vụ án mạng được dàn cảnh, và tất cả những cái chết đã bị lãng quên kia. Còn có anh bạn Mathias của anh. Còn có những lời nói dối. Còn có cô con gái mất tích của gia đình Soultier, người có khuôn mặt hoàn toàn trùng khớp với cô nàng nghiện ma túy tìm thấy trong khu nhà lấn chiếm. Anh còn phải đợi kết quả khai quật và xét nghiệm ADN, bởi chỉ với cái giá đó anh mới có thể lê đôi giày vấy bùn của anh lên lớp nhung mịn màng trong cái thế giới êm ái của gia đình Soultier.
Một bộ xương kỳ cục, xương sọ cắm đầy kim tiêm, bắt đầu nhảy múa xung quanh anh, và Coste nhắm mắt lại để đuổi theo nó trong giấc mơ.
Phát bắn đầu tiên, vang lên ầm ĩ, khiến anh bật dậy trên giường. Trong bóng tối, anh ngồi bất động, lắng tai nghe ngóng. Có tiếng rì rầm, gần như không nghe rõ. Phát bắn đầu tiên làm cửa nhà anh nổ tung. Gỗ bắn tung tóe trong lối vào, và một trong số các bản lề vặn ken két trên tường trước khi rơi xuống đất, và vẫn còn xoay lông lốc như một con quay trong một lát. Một loạt những người mặc đồng phục đen xông vào căn hộ của anh, và những bàn tay túm lấy lưng anh, lôi anh ra khỏi giường, buộc anh phải gục đầu xuống. Đằng sau tấm kính che mặt, một trong số các cảnh sát hét lên:
– Súng đâu, súng của mày đâu?
Coste vẫn muốn biết cái cảm giác về một vụ bắt giữ lúc 6 giờ sáng sau khi cửa nhà bị phá tung. Bây giờ thì anh đã biết.
Ngồi trên rìa xô-pha trong phòng khách, hai tay vẫn bị còng sau lưng, chỉ mặc chiếc quần đùi và chiếc áo thun trắng, Coste để cho các đồng nghiệp có thời gian tiến hành việc kiểm tra an ninh. Khi tất cả các phòng trong nhà đều đã “SẠCH”, một người đàn ông không mặc cảnh phục bước vào phòng khách. Chỉ vừa liếc mắt, Coste đã nhận ra Dariush Abassian. Anh nghe có tiếng sủa trong phòng bên cạnh, liền quay về phía cảnh sát trưởng bộ phận Cảnh sát điều tra nội bộ.
– Là đội chó nghiệp vụ sao? Ông Abassian, chuyện này là nghiêm túc đấy à?
Đội chó nghiệp vụ của quận hạt 93 thực hiện ba loại nhiệm vụ. Tìm kiếm chất nổ, duy trì trật tự và tìm kiếm các chất ma túy. Coste thường xuyên tìm kiếm sự hỗ trợ của bộ phận này, và hoàn toàn là có cơ sở: chỉ cần một trong số các chú chó béc giê Đức này là có thể bắt cả nhóm hàng chục gã đáng sợ phải trật tự.
Con chó kéo mạnh sợi dây dắt đến sắp chết ngạt tới nơi, viên cảnh sát dắt chó cụp mắt ngượng ngùng chào Coste, và anh nhận ra đó là Dominae, cô nàng chó lai dòng béc giê Bỉ chuyên tìm kiếm ma túy. Tuy không thể lý giải nổi tại sao lại có việc triển khai lực lượng như thế này, nhưng anh đủ kinh nghiệm để biết rằng tốt hơn hết là nên chờ người ta nói với anh, thay vì tự mình tìm hiểu, cho dù hình bóng của một cái bẫy đang rõ dần.
Đã hai tiếng đồng hồ nay, Coste kiên nhẫn ngồi chờ trong một căn phòng thuộc văn phòng của Cảnh sát điều tra nội bộ, thuộc quận XII Paris, phố Hénard, số 30. Judas từng nhận được ba mươi đồng denie để phản bội Chúa Jesus, một thuật ghi nhớ vô song để nhớ được chính xác số nhà nơi Cảnh sát của cảnh sát đặt trụ sở.
Người giám ngục đã mang đến cho anh chút nước cùng vài chiếc bánh quy, nhưng anh để sang một bên; dù sao, ruột gan anh cũng đang thắt lại nên chẳng thể tiếp nhận được thứ gì. Trong buổi sáng, anh được đưa vào một căn phòng có tường sơn màu be, không trang trí gì, trừ phi cái cây xanh đang chết ở một góc phòng cùng chiếc đồng hồ điện tử được coi là đồ trang trí. Dariush Abassian ngồi trước mặt anh và yêu cầu người ta cởi còng tay cho anh. Ông ta trải lên mặt bàn trước mặt Coste một loạt những bức ảnh chụp anh cùng trung úy Ronan Scaglia đang tranh luận với Jordan Paulin. Giọng nói của Dariush rất dễ chịu, trầm lắng, và tương phản rõ rệt với những lời buộc tội mà ông ta đua ra.
– Ba trăm gam ma túy biến mất khỏi trụ sở của các anh…
Trận đấu giữa hai người đàn ông bắt đầu, và Coste, vốn hoàn toàn không biết gì về độ sâu của cái hầm phân nơi anh đang phải bơi, lập tức thủ thế.
– Tôi không thuộc bộ phận ma túy, ông Abassian ạ, ông đang mất thời gian đấy.
– Tôi biết. Ba trăm gam ma túy biến mất khỏi trụ sở của các anh, tôi nói rồi, và vài giờ sau chúng tôi bắt gặp anh đang chuyện gẫu với ngài Paulin người có biệt danh là Brahim, một tay bán lẻ ma túy đang chờ thăng cấp, ngay giữa khu Paul-Vaillant-Couturier. Chỉ có hai nhân viên cảnh sát. Hơi ít ỏi so với một nơi như thế, không đúng sao?
– Hắn có liên hệ trực tiếp với một trong mấy vụ điều tra của tôi, hồ sơ vụ án đang nằm trên bàn của tôi, ta có thể nói về vụ đó. Ông lấy đâu ra mấy bức ảnh ấy thế, Abassian?
– Chúng tôi cũng có những nguồn tin giấu tên của riêng chúng tôi chứ.
– Khi một cảnh sát bị tố cáo thì thường là do một cảnh sát khác. Chúng tôi chỉ nói chuyện. Nghe này, trung úy De Ritter đã tiến hành lấy lời khai của Paulin vào hôm qua, ông hãy liên hệ với cô ấy, chết tiệt thật, lẽ ra ông phải làm việc đó trước khi đến quấy rầy tôi vào lúc 6 giờ sáng mới đúng chứ?
– Chuyện này có nguy cơ trở nên phức tạp, Coste ạ, đêm qua không phải là một đêm yên ả với tất cả mọi người.
– Ông nói rõ hơn xem nào?
– Tôi đang sắp nói rõ đây.