Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Mở Đầu

❊ ❊ ❊

Tháng Ba năm 2011

Kích thước có thể tương ứng. Tuổi tác có lẽ cũng vậy. Về mặt hình thể, khó mà khẳng định được. Ông già Simon nhấc điện thoại lên, rồi với toàn bộ sự cẩn trọng cần thiết để không làm nảy sinh quá nhiều hy vọng, ông thông báo:

– Có lẽ là tôi có một hướng điều tra.

Ở đầu dây đăng kia, giọng nói của bà già chỉ thoảng qua như một hơi thở:

– Camille ư?

– Không chắc chắn lắm, thưa bà.

Trước khi gác máy, Simon thông báo với người đối thoại ở đầu dây đằng kia về giờ giấc và địa chỉ cuộc hẹn, tại nhà xác của Viện pháp y Paris.

Được phát hiện trong tình trạng bán khỏa thân, không còn sự sống cũng không có thông tin nhân thân, tại một khu đất lấn chiếm trái phép thuộc xã Lilas, vùng Seine-Saint-Denis, cô gái khoảng chừng hai mươi tuổi. Cùng lắm là thế. Trong lúc khám nghiệm tử thi, bác sĩ Léa Marquant đã rạch một đường dao mổ từ chân cổ đến rốn, không mạnh hơn một cái vuốt ve. Trong thân hình mở phanh của cô, mồn một những tác động của việc lạm dụng ma túy và rượu, cũng như kết quả của những lần quan hệ tình dục bạo lực đến nỗi không ai có thể tưởng tượng đấy là quan hệ đồng thuận được. Từ trước đến nay, trong sự nghiệp bác sĩ pháp y của mình, Léa chưa bao giờ phải sử dụng đến cụm từ “hư hại nặng ở toàn bộ vùng chậu”. Làm sao mà đến mức độ này được? Cô gái đã phải chịu đựng những hành động man rợ nào mà khiến cho vách ngăn giữa âm đạo và hậu môn hoàn toàn biến mất theo đúng nghĩa của từ này vậy?

Léa đưa tay cầm lấy hai bàn tay bẩn thỉu của cô gái, vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi khẽ lướt đầu ngón tay qua những vết thương trên mặt cô. Trước đó, chị đã nhìn xung quanh, bởi vì ở nơi này, ta không nên làm những việc như thế. Chị đã cởi bỏ đôi găng tay cao su rồi lặp lại những động tác ấy. Chị buông thả bản thân theo thứ tồi tệ nhất trong nghề nghiệp của chị, sự thấu cảm.

Và thế là, vài ngày sau đó, khi tình cờ đọc được trên lịch làm việc của Viện pháp y rằng một thành viên của gia đình dự kiến sẽ đến nhận dạng, Léa Marquant muốn đảm bảo cho việc đó diễn ra được suôn sẻ. Vị bác sĩ pháp y không bắt buộc phải làm như thế, mà là chị muốn làm. Vì chị. Và vì cả Cô ấy nữa.

Khi tấm ga phủ được kéo lên, phản ứng của những người đến nhận dạng thường rất khác nhau và không thể đoán trước. Là nỗi đau khổ không thể thốt nên lời, thấm thía và suy nhược đến nỗi chỉ còn có thể sụp xuống, trừ khi chính là vì mặt đất hẫng đi ngay dưới chân. Là cảm giác điên cuồng muốn trả thù khăng khăng không chịu nghe ai mà chỉ tìm một mục tiêu để chỉ trích. Là nỗi đau đớn đẫm nước mắt và ồn ào khiến người khác phát ngại. Là sự bình thản vô cảm khởi đầu cho những bão dông khủng khiếp nhất.

Nữ bác sĩ pháp y nhìn thấy ba vị khách xuất hiện. Chị không nhận ra bất kỳ ai trong số họ, và suy ra rằng người cao hơn những người khác cả một cái đầu rưỡi kia, với dáng dấp của một đô vật giải nghệ kia, hẳn là viên cảnh sát thuộc [1]. Anh ta có vẻ kiệm lời.

– Trung úy Mathias Aubin.

– Chào trung úy. Tôi là bác sĩ Marquant. Đại úy Coste không còn ưa thích Viện pháp y của chúng tôi nữa, hay là anh đang bị phạt?

– Chỉ là một vụ mà tôi muốn hoàn tất thôi. Đại úy nhờ tôi gửi lời chào đến chị.

Léa chấp nhận. Thật đáng tiếc, chị thích làm việc với Coste hơn, anh là người kín đáo với đôi mắt xanh có ánh nhìn hơi buồn rầu.

Chị tự giới thiệu bản thân với gia đình đến nhận diện. Trước hết là với bà già ngồi xe lăn, rồi đến người đàn ông trẻ tuổi đẩy chiếc xe, chị mời họ đi theo chị đến tận nhà xác. Viên cảnh sát theo bước họ, lặng lẽ như một cái bóng.

Họ đi sâu vào tầng hầm của Viện pháp y, rồi Léa mở cánh cửa của một căn phòng rộng, lạnh lẽo và yên ắng, có thể so sánh với một phòng chứa két an toàn của ngân hàng, với những dãy cánh cửa vuông vắn rộng chừng bảy mươi xăng-ti-mét. Mỗi cánh cửa mở ra một cuộc đời, một câu chuyện và một cái kết. Sau vài tiếng lách tách của thủy tinh, những bóng đèn nê-ông chiếu sáng nhà xác. Léa kiểm tra lại số đăng ký trong hồ sơ, rồi, trong số bốn trăm năm mươi ngăn lạnh hiện có, chị mở cánh cửa chứa thi thể 11–1237. Chị kéo chiếc bàn có bánh xe ra, để lộ một hình người nằm bên dưới tấm ga trắng.

Chị đưa mắt dò hỏi gia đình, tưởng như nhận thấy nỗi e sợ trong mắt họ. Chị ngừng cử chỉ của bản thân trong một lát, bàn tay đặt trên lớp vải, rồi nhẹ nhàng kéo tấm vải liệm xuống, sao cho chỉ để lộ ra khuôn mặt bầm giập của nạn nhân.

Viên cảnh sát lực lưỡng đi theo gia đình đã cố gắng cảnh báo họ từ vài phút trước. Cái xác mà họ sắp nhìn thấy là xác của một người nghiện ma túy, người có thể đã từng là con gái và em gái của họ, nhưng chắc chắn là đã thay đổi, đã già đi, đã bị suy kiệt vì cách sống của một kẻ bên lề xã hội. Anh đã cố tình bỏ qua những hành vi lạm dụng tình dục, không cần thiết phải nói rõ những chuyện này chừng nào chúng còn chưa được thừa nhận chính thức. Tuy nhiên, không có lời cảnh báo hay chuẩn bị tinh thần nào có thể tránh cho họ cơn buồn nôn, thứ lập tức xâm chiếm họ khi khuôn mặt nạn nhân lộ ra.

Mắc kẹt trong chiếc xe lăn, người mẹ chống mạnh hai cánh tay lên tay vịn, cố sức nâng người trên đôi chân yếu ớt để nhìn cao hơn được một chút. Giọng nói của bà, đầy uy quyền và bất chấp hoàn cảnh vẫn rất rành rọt, đảm bảo rằng đó không phải là con gái bà. Người con trai không thốt ra lời nào. Khuôn mặt nạn nhân sưng vù đến nỗi gia đình hoàn toàn có khả năng nhận diện nhầm. Nữ bác sĩ pháp y liền kéo hết tấm ga phủ, để lộ một thi thể đầy những vết tụ máu, những vết xước, những vết thương còn chưa lành sẹo vẫn đóng vảy màu nâu và những dấu vết của hàng ngàn lượt đâm kim trên những cái lỗ đã thâm đen và nhiễm trùng. Bà già nắm chặt tay con trai, và bằng giọng chắc chắn hơn, gần như cam chịu, bà khẳng định một lần nữa rằng con người nằm trước mặt họ đây không phải là Camille nhà họ. Vẫn đứng bên cạnh bà, người con trai hé miệng nhưng không thốt thành lời cái câu mà anh ta định nói ra, thành ra những gì người ta nghe được chỉ là một tiếng thở dài.

Bác sĩ Léa Marquant biết rằng hàng loạt phản ứng mà người ta có thể bộc lộ ra trước một cái xác là không có giới hạn. Tuy nhiên, chị không thể ngăn mình nhanh chóng kéo tấm ga lên để che phủ cái thân hình trần trụi mà người đàn ông trẻ tuổi kia đang nhìn chăm chăm, với chút gì đó không được lành mạnh trong ánh mắt. Nhất là khi anh ta khẳng định không quen biết cô gái.

Đứng lùi về phía sau họ một chút, viên cảnh sát lấy từ trong cặp tài liệu ra một tờ biên bản, đánh dấu vào ô “nhận diện phủ định” rồi đưa cho hai người khách ký tên. Ấy thế mà anh đã hy vọng tìm được người thân cho cô gái vô danh này. Sau đó, anh đề nghị tiễn họ ra về, nhưng hai vị khách lịch sự từ chối.

Sau khi đã ngồi vào trong chiếc taxi đưa họ về nhà, ở khu phố cao của Saint-Cloud, hai vị khách vẫn không nói với nhau câu nào. Người mẹ không cho phép bản thân cảm thấy chút tội lỗi nào. Bà đã hành động vì danh tiếng của gia đình, cho dù có phải trả giá bằng linh hồn bà, nếu một ngày kia một vị thần xuất hiện để trách cứ bà về chuyện này.

Ngồi trong tư thế co quắp, người con trai tập trung vào hơi thở của chính mình. Cứ mỗi lần chiếc taxi bẻ lái, anh lại sợ mình sẽ dốc tất cả những gì đang có trong bụng ra chiếc ghế bằng da. Ruột gan nhộn nhạo chỉ chực nôn, anh cảm thấy như sức lực đang rời bỏ thân thể mình, tất cả các đầu ngón chân ngón tay tê rần như bị kim chích, thứ cảm giác báo trước những cơn khó ở. Trong một thoáng, anh tưởng như mình vừa thoát đến một nơi khác, và phải mất một lúc mới nhớ ra anh đang ở đâu, anh đang làm gì ở đó.

Camille. Cả anh cũng đã nhận ra cô. Camille của anh. Người thân thiết với anh gần như một cô em gái. Anh đã nhận ra cô, và đã im lặng.

[1] Bộ phận cảnh sát tư pháp (chú thích của tác giả).

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.