Ronan lấy một điếu thuốc ra khỏi bao, châm lửa bằng điếu thuốc anh đang ngậm sẵn trên miệng rồi đưa nó cho Coste, người rời khỏi văn phòng của bộ phận Điều tra nội bộ mười lăm phút sau anh. Khi ngồi trong phòng giam, Ronan đã có thời gian để suy nghĩ.
– Tôi không biết kẻ nào đã hạ anh, Coste ạ, nhưng anh vớ phải món giang mai rồi.
– Tôi rất tiếc, Ronan ạ, cậu không nên dính vào chuyện này.
– Không dính vào chuyện này? Anh thôi cái kiểu nói ấy đi, đại úy ạ! Tôi là cấp phó của anh, và cho dù khi là Mathias thì điều đó có vẻ có ý nghĩa hơn với anh, thì bây giờ tôi vẫn là người bọc hậu cho anh. Tôi biết rằng anh tách chúng tôi khỏi chuyện này là vì ý tốt. Nếu tôi không nhầm, thì chủ yếu là để tránh cho chúng tôi những chuyện rắc rối, và theo một cách nào đó mà tôi còn chưa hiểu rõ, cũng là để cứu vớt danh dự cho Mathias.
– Mathias ư?
– Cô nàng của Franck Samoy, cả Sam lẫn tôi đều đã nhận ra cô ta. Chính là cô nàng được tìm thấy ở khu nhà lấn chiếm trên đất tòa thị chính ở Lilas, một vụ của Mathias. Tôi không quan tâm đến việc điều tra tù mù, tôi tin tưởng ở anh. Ngay cả khi ở trong những phòng giam khốn kiếp của Điều tra nội bộ tôi cũng tin tưởng anh, nhưng chỉ xin hỏi một điều, anh có biết anh đang đi đâu không?
Câu hỏi của Ronan không phải là không có căn cứ. Coste đã tưởng anh có thể kiểm soát được những bí mật của Mathias, nhưng cỏ dại đã mọc lan khắp nơi, và bây giờ nó đã phủ kín không chừa xăng-ti-mét nào.
Ronan vẫn chưa chịu ngừng.
– Anh có biết tôi đang nghĩ gì không? Tôi tin rằng vụ này có thể khiến chúng ta vỡ mặt bất cứ lúc nào, và anh muốn đảm bảo chắc chắn rằng đội của chúng ta sẽ bị vấy bẩn càng ít càng tốt. Đúng là kiểu hy sinh ngu ngốc.
Coste ném mẩu thuốc lá rồi vớ lấy bao thuốc thò ra khỏi túi áo blu-dông đi xe máy của Ronan, để lấy ra một điếu mới. Anh đấu dịu.
– Dù sao, chúng ta cũng đang có một kỳ nghỉ bắt buộc rồi. Abassian đã cho tôi biết rằng Cảnh sát thành phố sẽ tiếp quản tất cả, từ án mạng đầu tiên đến án mạng cuối cùng.
– Vậy anh có thể cho tôi biết chuyện chưa?
– Hãy cho tôi có thêm chút thời gian nữa. Để có thể hiểu và kết nối tất cả những chuyện này.
Một chiếc Mini-Cooper màu đen đẹp không tì vết chạy chậm lại khi đến gần họ, gần như vô hình trong màn đêm vừa buông xuống. Léa Marquant bấm một tiếng còi ngắn.
– Lên xe đi nào.
Chiếc xe nhỏ đỗ lại ở khu vực dành cho taxi, ngay đằng trước những bậc tam cấp dẫn lên nhà hát Bastille. Một lát sau, Coste, Ronan và Léa nhập hội với Sam và De Ritter trong phòng riêng của một quán bar. Tụ tập trái với những mệnh lệnh đã được đưa ra, họ khiến người ta nghĩ đến một nhóm cướp đang chuẩn bị cho phi vụ của mình.
Tay quản lý quán bar có dáng dấp cục cằn của những người bán than chính cống thời xưa đặt năm cái cốc lên mặt bàn cùng một chai rượu nhà nấu không có thông tin gì cả về độ mạnh lẫn xuất xứ. Vừa gọi anh bằng tên riêng, ông ta vừa hỏi Sam xem họ có cần thêm gì không, rồi rời khỏi phòng sau khi đưa tay kéo tấm bình phong tách biệt họ với phần còn lại của quán.
Léa Marquant ngồi ngay bên cạnh Coste rồi lấy ra từ cái túi đựng đồ to tướng một tập giấy quăn góc.
– Bản sao báo cáo giải phẫu pháp y của Jordan Paulin, – chị nói với Coste. – Tôi tự nhủ rằng có lẽ anh sẽ quan tâm.
Anh bắt đầu lật giở các trang giấy một cách ngẫu nhiên. Nữ bác sĩ pháp y tóm tắt nhanh giúp anh.
– Mất máu hoàn toàn. Tất cả lượng máu trong người đã được tìm thấy tích trữ trong nhiều bình, để trong tủ lạnh ở căn hộ. Nếu thích văn chương, ta sẽ cho đó là một tác phẩm của ma cà rồng, còn theo y học chính thống thì hắn đã bị mất máu do một vết rạch động mạch đùi. Việc dàn cảnh tỉ mỉ hoàn toàn tương ứng với hai vụ trước, nếu anh cho phép tôi đóng vai cảnh sát.
Về phần mình, De Ritter muốn sôi lên vì mất kiên nhẫn.
– Có vẻ chuyện này không khiến ai bị sốc, nhưng các anh làm gì mà lại bị giam ở trụ sở của Điều tra nội bộ?
Nếu phải đánh cược, có lẽ Coste sẽ không đặt tiền cho sự hiện diện của De Ritter. Về phần họ, mặc dù cô đang trong thời kỳ tập sự, nhưng họ không tách cổ ra. Thế nhưng, khi chấp nhận rủi ro để có mặt ở đây tối nay giống như những người khác, cô đòi hỏi một vị trí cho mình cũng như những lời giải thích tối thiểu.
– “Lũ bò” đã vội vàng kết nối việc phòng giữ tang vật của bộ phận Cảnh sát chống ma túy với chuyến thăm Jordan Paulin của chúng tôi, chỉ có thế thôi; với lại, cô nhìn xem, chúng tôi đang ở bên ngoài rồi, không phải sao?
– Đừng có coi tôi như một con ngốc. Cấm nói chuyện với chúng tôi, cấm đến văn phòng của anh, thì hẳn là chúng ta đang rơi vào một hố phân, rõ ràng là như thế, đúng không?
Coste lưỡng lự, anh xúc động khi thấy tất cả các thành viên của đội đều có mặt, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có thể kéo họ sa lầy cùng anh là Coste lại cảm thấy bản thân thật tội lỗi.
– Tôi sẽ nghỉ vài ngày. Sam này, nếu cậu có thể giúp tôi một việc cuối cùng, thì tôi cần số điện thoại của Farel, tay phóng viên đã cấp tin cho chúng ta về kẻ chỉ điểm trong ca-bin điện thoại công cộng ấy.
De Ritter thở dài, chán chường.
– Nghe đã thấy là kỳ nghỉ của anh có vẻ thú vị rồi.
Anh bỏ qua lời châm chọc của cô.
– Từ giờ đến lúc ấy, không tiếp xúc, không điện thoại, chúng ta sẽ tuân thủ đúng yêu cầu.
Cả năm người đồng loạt cầm cốc lên rồi dốc một hơi cạn sạch, mỗi người nhăn mặt theo một kiểu khác nhau. Dưới gầm bàn, dù không tìm cách tỏ ra kín đáo, Léa cầm lấy tay Coste rồi dịu dàng siết chặt.
Anh đã chịu để chị đưa về, và ngạc nhiên khi thấy Léa đi theo đúng đường, không cần anh chỉ dẫn gì cả.
– Cô biết tôi sống ở đâu sao?
– Nếu anh xem điện thoại di động, hẳn anh sẽ thấy là mấy tiếng đồng hồ vừa qua, tôi đã quấy rối anh đôi chút. Tôi cũng đã tự ý tìm số điện thoại cố định của nhà anh, bằng cách lục lọi trong cuốn Niên giám điện thoại.
– Tôi không còn ở trong đó nữa.
Chị phản đối thật khẽ.
– Vẫn còn. Với cái tên là ông Coste và cô Melvine.
Coste sững sờ chịu trận.
– Đấy là…
– Tôi biết cô Melvine là ai, Victor ạ. Tôi biết cô ấy là thế nào với anh. Tôi cũng đoán rằng anh cảm thấy mình có trách nhiệm trong chuyện ấy. Đủ để đinh ninh trong đầu rằng lẽ ra anh phải có mặt bên tất cả những người mà anh yêu quý, Mathias, đội của anh, cho dù phải chuốc lấy rủi ro gì, anh sẵn sàng gánh chịu tất cả. Đủ để không còn dám gắn bó với bất kỳ ai. Đủ để không nhìn thẳng vào mắt tôi.
Với ánh mắt có phần biểu cảm quá mức, Coste còn lâu mới giống một cuốn sách đóng kín với những ai muốn quan tâm đến anh; thế nhưng đến mức bị vạch trần chỉ trong bốn câu thì anh không biết đáp lại cách nào ngoài im lặng. Điểm yếu của anh là Người Khác, anh vẫn biết thế. Nhưng nghe nói về nó thì lại là chuyện khác.
Léa dừng xe dưới chân tòa nhà nơi anh sống, trong một khoảng tương đối trống. Mặc dù động cơ xe đã tắt, Coste vẫn không nhúc nhích. Một màn mưa nhẹ rắc lên kính xe những giọt ngọc li ti, rồi chúng kết hợp lại với nhau thành những giọt lớn, khiến từ bên trong xe nhìn ra họ có cảm giác như thành phố đang tan ra. Trong bầu không khí im lặng có thể trở nên ngượng ngập, tim Léa bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực. Chị cảm thấy máu dồn lên hai bên thái dương, và một luồng khí ấm dịu dàng lan tỏa nơi vùng bụng. Nếu ba giây nữa mà anh không hôn chị, Léa sẽ tự mình làm việc đó.
Mải tập trung vào một chuyện hoàn toàn khác, Coste thậm chí còn không dành cho chị cái thời hạn ấy. Anh đột ngột cảm ơn nữ bác sĩ, rời khỏi xe rồi biến mất trong màn mưa.
Đồ đểu. Chị thề với mình là sẽ không bao giờ cho anh ba giây nữa, và giận sôi cả người vì anh suốt dọc đường về.
Sau khi tắm xong một chầu dưới vòi hoa sen, tâm trí đã rõ ràng hơn một chút, Coste bật điện thoại di động lên. Tin nhắn mới nhất là của Sam, cho anh số điện thoại của Farel.
– Một giờ nữa được không? – Coste đề nghị.
Tay phóng viên không có vẻ gì là ngạc nhiên cho lắm.
– 22 giờ, được thôi. Tiệm cà phê Âm nhạc, Paris 19, anh đồng ý không? Ở đó, tôi có vài con quỷ cần làm lễ trừ tà.
Coste cần nói chuyện với ai đó, một người có thể mang lại cho anh một góc nhìn mới. Tay phóng viên đã điều tra về Mã số 93, đã liên hệ với Mathias, thế nhưng lại chẳng làm gì với những thông tin gã đang có. Anh hy vọng rằng Farel có thể thổi tan làn sương mù đang che phủ tâm trí anh.