Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN HAI - 33

❊ ❊ ❊

Lucas Soultier có thói quen ăn trưa cùng mẹ. Anh rời Bộ tài chính trước 12 giờ trưa một chút, rồi bảo tài xế lái xe đưa về tận dinh thự của gia đình, nằm giữa khu nhà sang trọng ở Saint-Cloud. Mặc dù dinh thự không hề giống với một lâu đài nhỏ, cũng không thể là cơ ngơi của một gia đình quý tộc, nhưng gia đình Soultier áp đặt cái tên gọi này thay cho cách gọi dinh thự riêng, mặc dù như thế sẽ phù hợp hơn. Tòa nhà ba tầng đồ sộ và sang trọng nhìn ra một lối vào rộng rãi nối lên cầu thang trung tâm. Ở thềm nghỉ giữa chừng, cầu thang chia ra làm hai nhánh nối lên chái phía Đông và chái phía Tây, nơi đặt các phòng ngủ mà phần lớn vẫn chìm trong bóng tối suốt nhiều năm nay. Còn tầng trệt được chia thành một phòng tiếp tân, một phòng khách rộng và phòng bếp. Theo năm tháng, nhân lực đông đảo làm việc trong nhà rút lại chỉ còn một người giúp việc toàn năng mà cái tên Brice là toàn bộ những gì cần biết về ông. Trên những bức tường, vài khoảng rộng có màu sắc khác hẳn khiến ta đoán được rằng đó từng là nơi treo những bức tranh, nhưng chúng đã bị bán đi từ lâu.

Cụ nội của Lucas đã tự tay xây dựng nên dinh thự này sau khi Thế chiến thứ hai kết thúc. Nhưng một phần khác của lịch sử nói bóng gió rằng gia đình Soultier đã âm thầm thu hái được một phần gia sản quan trọng trong khoảng thời gian từ 1941 đến 1943.

Với cha Lucas, Jacques Soultier, một chủ thầu xây dựng, dinh thự đã trải qua những năm tháng huy hoàng. Người ta tổ chức ở đây những dạ tiệc xa hoa, nơi toàn bộ giới có thế lực ở Paris chen chúc nhau hiện diện. Vài khoản đầu tư tài chính vào một đảng cánh hữu đã cho phép ông chen được một chân vào chính trường, và ở tuổi sáu mươi, căn bệnh ung thư gan rốt cuộc đã khiến ông phải bước cả hai chân xuống mồ. Từ đó trở đi, hiếm khi những bức tường trong phòng khách rộng lớn còn được vang vọng âm thanh của những cuộc trò chuyện sôi nổi.

Đi qua cánh cổng cầu kỳ bên ngoài, chiếc xe hòm công vụ chạy chầm chậm, bánh xe nghiến lạo xạo lên lớp sỏi rải trên lối đi chạy giữa hai hàng thông đỏ xơ xác giữa mùa đông. Tài xế nhẹ nhàng phanh xe lại trong khoảnh sân rộng bởi vì người ta đã yêu cầu anh ta không được để vệt bánh xe in lại đó. Lucas Soultier để áo choàng trong phòng thay quần áo rồi đi sang phòng khách nơi mẹ anh đang chờ, cả người lún sâu trong chiếc xe đẩy. Bà không chào hỏi gì mà nói thẳng vào câu chuyện, khiến người ta có cảm tưởng bà đang tiếp tục một cuộc hội thoại dang dở.

– Con đã gặp Ủy viên hội đồng Nhà nước theo như mẹ yêu cầu chưa?

Anh ngồi xuống rồi đặt tờ nhật báo xuống cạnh bàn.

– Chào mẹ, chưa đâu, con chưa có thời gian.

Bà già đưa mắt nhìn vào tờ nhật báo có đăng thông tin chính mà tất cả các phương tiện truyền thông khác đã đưa. “Thêm một cái chết kỳ lạ ở Seine-Saint-Denis”. Bài báo lặp đi lặp lại đến cả chục lần cụm từ “tự bốc cháy” và đưa ra mối liên hệ trực tiếp với sự sống lại kỳ lạ của Bébé Coulibaly. Bức ảnh chụp một cái xác cháy đen choán gần hết trang nhất.

– Brice này, con trai tôi không hề có chút giáo dục nào. Anh vui lòng lấy thứ ghê tởm này ra khỏi bàn được không?

Lucas mỉa mai.

– Là bức ảnh khiến mẹ thấy khó chịu sao?

– Không, con yêu ạ. Cuộc sống vốn chứa đầy thảm kịch, ta đã quen rồi. Ngược lại, những tờ báo đã lê la khắp nơi và bị không biết bao nhiêu người chạm vào thì không thể có chỗ trên bàn ăn.

– Con cũng tự nhủ rằng phải hơn thế này chút nữa thì mới chạm được đến mẹ.

Không để bản thân bị phân tâm vì lời tấn công có chủ đích ấy, Margaux Soultier tiếp tục hướng cuộc trò chuyện đến tương lai nghề nghiệp của con trai.

– Con biết đấy, ta chỉ tìm cách giúp con gặp được những người hữu ích. Con không định suốt đời ở trong cái văn phòng nghiên cứu ấy, và nhất là bằng lòng với nó đấy chứ?

Mặc dù biết rằng mẹ anh luôn cố tình không nhớ đến chức vụ cụ thể của anh, Lucas vẫn lên tiếng đính chính.

– Văn phòng nghiên cứu ấy, theo cách gọi của mẹ, là Văn phòng hoạch định và đánh giá kinh tế thuộc Bộ tài chính đấy.

Bà già nhún vai.

– Một văn phòng vô danh trong một lĩnh vực, chỉ có thế. Thậm chí văn phòng của con còn không được đặt ở Bercy.

– Nhưng giả như con có ở Bercy thì mẹ cũng sẽ không hài lòng, mà sẽ đòi con phải ở điện Élysée… Con hiểu mẹ mà, mẹ yêu ạ, tham vọng mà mẹ dành cho người khác lúc nào cũng quá mức.

Chỉ có thân xác mệt mỏi của Margaux Soultier là ở độ tuổi bảy mươi tám. Phần còn lại hẳn có thể tồn tại thêm vài thế hệ nữa. Bà đã đóng vai người mẹ như một diễn viên thảm hại, vì đúng ra, tự coi mình là vợ của một người đàn ông quyền lực, một trong số những người vợ luôn thôi thúc chồng mình phải vượt qua chính ông ta, và dễ dàng chấp nhận khái niệm về những thiệt hại liên đới mà một sự nghiệp chính trị chắc chắn sẽ gây ra.

– Con vẫn thích được gọi ta là mẹ yêu đến thế sao?

– Thì mẹ chính là mẹ yêu của con mà, không phải sao?

– Đừng có lố bịch như thế, đương nhiên ta là mẹ của con, nhưng ở tuổi con thì không còn cần một mẹ yêu để ủ ấp nữa.

Bà thốt ra hai từ “mẹ yêu” mà cảm thấy lưỡi mình như bị thiêu đốt. Bà coi sự thiếu tham vọng của con trai như một cố tật khiến bà sầu não. Tuy nhiên, bà đã vận đến toàn bộ các mối thân quen của bà để đưa anh vào cái chức vụ nhân viên bộ này, cũng như trong cái chi hội Tam điểm nơi người chồng quá cố của bà từng là hội viên. Tất cả các nỗ lực của bà trong việc kéo con trai ra khỏi tình trạng đờ đẫn kia đều không thành công. Bà ghét phải nhìn thấy anh phá hỏng những gì vị thế xã hội mang lại cho anh. Bà ghét phải nhìn thấy anh, vô tích sự, quay trở về nhà mỗi bữa trưa để dùng bữa cùng bà, chẳng khác nào một chú chim non nớt không chịu nhảy ra khỏi tổ. Và nhất là bà ghét những thể hiện tình cảm quá dày đặc của anh. Bà không để cho anh có thời gian cầm nĩa.

– Chúng ta lại nhận được yêu cầu trả tiền thù lao từ ông Simon. Con vẫn làm việc với ông ta sao?

Lucas Soultier tỏ vẻ mơ hồ.

– Vài thông tin mà con cần thôi mà. Không có gì ngoài công việc chuyên môn cả.

– Cứ cho là ta tin con đi.

Những lời trách móc quen thuộc có tác dụng cắt cơn đói, anh không nhìn bà mà đẩy đĩa đồ ăn ra xa.

– Con lên phòng nghỉ một chút đây.

Anh đứng dậy, tỉ mẩn kéo ống tay áo sơ-mi xuống rồi nhặt chiếc áo vest vắt trên lưng ghế tựa nơi anh vừa ngồi. Khi đi qua sau lưng mẹ, anh đặt tay lên vai bà. Bà rùng mình. Bà ghét những va chạm không cần thiết như thế này.

Khi đã được yên tĩnh trong phòng, anh nằm dài ra, chính giữa giường, cả người thẳng đờ, hai mắt nhìn dán lên trần. Anh buông thõng tay xuống bên sườn và để ngón tay chạm vào chiếc áo vest mà anh đã chán nản vứt trên sàn. Rồi lấy từ đó ra một tấm thiệp mời.

Trong phòng khách, Brice giúp Margaux Soultier rời khỏi bàn ăn. Ông đẩy chiếc xe lăn đến tận sân trong, nơi đôi kính và một cuốn sách dày đóng bìa da đang chờ bà già trên một chiếc bàn chân quỳ bằng cẩm thạch. Trong lúc ông sắp sửa rời đi để bà yên tĩnh đọc sách, bà gọi ông lại.

– Brice này?

– Vâng thưa bà?

– Anh có tìm thấy nó không?

– Không thưa bà. Tôi đã tìm từng ngóc ngách trong nhà, nhưng không thấy nó đâu cả.

Bà tỏ vẻ tức giận. Là hàng do Đức sản xuất, khẩu Luger P08 không phải là một khẩu súng có kích cỡ lớn, bà thừa nhận điều đó. Nhưng để mất nó thì…

– Bà có muốn tôi gọi cảnh sát không?

– Đừng có thô lỗ như thế, Brice ạ.

Hai người cùng mỉm cười. Người giúp việc toàn năng này rõ ràng là xứng đáng được hưởng nhiều hơn những gì một bà già keo kiệt như Margaux Soultier có thể trả cho ông.

Lucas đã rời khỏi giường để ngồi vào bàn làm việc. Anh lưỡng lự một lát, tấm thiệp mời kẹp giữa mấy ngón tay. Những chỉ dẫn rất rõ ràng và chính xác đến mức gần như bị cuồng ám. Những chữ cái viết đậm, bản in sang trọng, nét mực ánh lên lấp lánh. Không một dòng địa chỉ, không một cái tên, chỉ có một ngày tháng cần nhớ. Đằng sau tấm thiệp mời chỉ đưa ra một lựa chọn duy nhất.

☐ Nhà riêng.

☐ Nơi làm việc.

☐ Khác (nêu cụ thể).

Ký ức khó chịu về lần đầu tiên trỗi dậy, khiến anh cảm thấy buồn nôn.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.