Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Khu phố Youri-Gagarine. Romainville

Suzette Samoy phá vỡ bầu không khí im lặng.

– Ti-vi mới đấy.

– Tôi thấy rồi.

– Nó to hơn, gã nhân viên cửa hàng nói với tôi rằng đây là màn hình plasma, nhưng tôi không biết nó có nghĩa là gì.

– Bà không cắm điện cho nó sao?

– À không, tôi không xem ti-vi, tôi chỉ nghe đài thôi. Tôi kê nó trước cửa sổ để phòng khi con trai tôi đi qua khu này, nếu nó nhìn thấy cái ti-vi, chắc nó sẽ nảy ra ý tưởng ghé thăm tôi. Chỉ có con mèo là thấy vướng thôi, bình thường nó toàn trèo lên tủ ti-vi để ngắm cảnh từ trên cao.

Con mèo đang thoải mái kêu gừ gừ trên đầu gối Coste. Bà già không hay thấy nó tỏ thái độ dễ gần như thế.

– Anh có vẻ rất thích mèo nhỉ?

– Thời gian này tôi gặp rất nhiều mèo, nhưng trong những hoàn cảnh không được thú vị cho lắm. Bà đã mua bao nhiêu cái ti-vi kiểu này rồi?

– Đây là cái thứ bảy, nhưng cũng có khi họ tặng cho tôi.

Coste không hỏi thêm, anh ngồi gần như không nhúc nhích, không nói gì. Lẽ ra anh phải tiếp tục trò chuyện. Anh mở miệng, hít vào như sắp sửa nói gì đó, rồi lại cắn môi. Bà già dành cho anh một nụ cười kiên nhẫn, và trong ánh mắt bà, Coste tưởng như nhìn thấy một chút bình thản mới tìm lại được. Với một người mẹ, đó là cảm giác nhẹ nhõm không thể thú nhận.

– Tôi không cần phải chờ thằng bé nữa, đúng không?

Anh thì thầm.

– Đúng thế thưa bà.

Anh đang ngồi khá gần, để có thể choàng tay ôm lấy bà. Nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Bà đưa tay lên má anh rồi vỗ nhẹ, giống như những người bà vẫn nựng nịu đứa cháu.

– Cậu có vẻ không ưa cái chết cho lắm, cậu ấy. Với một gã cớm thì…

– Nói thật lòng, tôi không quan tâm đến nó, chính những con người khốn khổ còn lại sau cái chết mới khiến tôi lo lắng.

– Có khi cậu nên ở lại ăn tối, tôi đã nấu món rô-ti khoai lang, nhưng nấu nhiều quá, một mình tôi không ăn hết.

Coste nhìn đồng hồ. 16h20. Chính là thời điểm không nên từ chối Suzette Samoy bất cứ điều gì.

Bà đi vào phòng bếp mà không chờ nghe câu trả lời của anh. Bà sẽ không khóc chừng nào anh còn ở đây. Nỗi buồn là thứ riêng tư, ta không thể chia sẻ nó được.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.