Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54

❊ ❊ ❊

– Chuyện này có nguy cơ phức tạp đấy, Coste; đêm qua không yên ả với tất cả mọi người đâu.

– Ông nói rõ xem nào.

– Tôi sắp nói ra đây. Sáng nay, lúc 5h30, một người hàng xóm của Jordan Paulin phát hiện ra hắn đã chết, toàn bộ máu trong người hắn bị dốc vào những cái bình và trữ trong tủ lạnh. Gã có một vết thương ở vùng bẹn, một vết thương ở tim và hai vết đâm ở cổ họng.

Ba cụm từ nhảy nhót trước mắt Coste. Xác sống, tự bốc cháy và ma cà rồng. Một xê-ri phim Z đúng kiểu của Ed Wood. Anh chẳng có gì để làm ở đây, khi bị giam cầm và bất hoạt thế này. Tuy nhiên, anh biết rằng những kẻ điên gào hét rằng mình đã khỏi bệnh thường sẽ bị tống cho lượng thuốc mê gấp đôi. Có thốt ra hai từ cái bẫy cũng chẳng ích gì, không, chính Abassian mới là người phải thốt ra hai từ đó. Anh cầu nguyện để viên cảnh sát thuộc bộ phận Điều tra nội bộ này có khả năng kết nối thần kinh với anh.

– Anh nghĩ gì về một nhân chứng xuất hiện trước mặt anh với tên của thủ phạm cùng động cơ phạm tội của hắn?

Abassian ngạc nhiên khi thấy Coste quyết định dẫn dắt vũ điệu, và ông chấp nhận chơi theo luật của anh, như thể đang dành cho anh một ân huệ.

– Tôi nghĩ rằng tôi sẽ quan tâm đến anh ta ở mức tương đương với kẻ bị anh ta tố cáo.

– Chính xác. Tôi cũng vậy, tôi cũng không thích người ta đặt các giải pháp lên một cái khay bạc mà dâng cho tôi.

Cánh cửa văn phòng mở ra và một cảnh sát mặc đồng phục đặt hai cốc cà phê lên mặt bàn. Qua khe cửa mở hé, Coste nhìn thấy một nhóm cảnh sát hiếu kỳ đang giả vờ nhìn đi chỗ khác để không có vẻ gì là nghe trộm ngoài cánh cửa. Có thể anh không phải là một cảnh sát thế kỷ, nhưng anh được các đồng nghiệp đánh giá cao, và việc bắt giữ anh không hề là chuyện nhỏ trong giới cảnh sát.

– Ông có đường không?

– Không, tôi rất tiếc.

Anh bắt đầu quen với điều này, và uống một ngụm thứ cà phê nguội loãng toẹt. Anh nói tiếp.

– Trước hết, vụ trộm xảy ra trong phòng chứa tang vật của đội cảnh sát chống ma túy. Ba trăm gam cocain, một món nhỏ dễ dàng bán lại. Sau đó, tôi hình dung có một cuộc gọi nặc danh để ông có thể có mặt đúng lúc, khi tôi đang tranh cãi với Paulin. Tốt hơn nữa, đỡ mệt cho ông hơn nữa, là người ta gửi những bức ảnh đến cho ông.

Abassian không phản ứng gì, mà khuyến khích Coste tiếp tục dòng suy luận của anh.

– Các ông tổ chức vụ thám hiểm nho nhỏ sáng nay, huy động mấy con chó phát hiện ma túy của đội Chó nghiệp vụ, và vào thời điểm các ông phá cánh cửa nhà tôi, Paulin bị hạ sát. Bị còng tay sau lưng với cả chục cảnh sát trong căn hộ, hẳn đó cũng là một bằng chứng ngoại phạm khá thuyết phục, đúng không?

– Anh có thể sai khiến người khác phạm tội.

Coste phì cười. Đây là kiểu lập luận mà có lẽ anh cũng có thể đưa ra nếu ở vào vị trí bên kia bàn.

Mặc dù đã bị bóp nghẹt bởi những bức tường ngăn giữa hai phòng, một giọng nói vang lên, rành rọt và ầm ĩ.

– Mẹ kiếp, tháo cái còng này ra đồ khốn kiếp, tao cũng là cớm như mày mà!

Coste nhận ra giọng nói thân quen ấy, liền cất tiếng mỉa mai:

– Tôi không biết các ông đã cử người nào ra để đối mặt, nhưng nếu tôi có thể dành cho ông một lời khuyên, thì đó là đừng tháo còng tay cho trung úy Scaglia.

Abassian bắt đầu cảm thấy vị đắng của âm mưu. Viên cảnh sát trước mặt ông có một hồ sơ gần như miễn chê, ngoại trừ một lần khiển trách vì không chịu phục tùng cấp trên, nhưng điều ấy lại khiến ông có xu hướng cảm thấy yên tâm. Coste biết cách chống đối, và những hồ sơ không tì vết chính là hồ sơ của những tay cớm không có chút cá tính nào. Mặc dù vị cảnh sát trưởng phụ trách bộ phận Điều tra nội bộ không hoàn toàn tin tưởng vào những cảnh sát điều khiển chó thuộc đội Chó nghiệp vụ trong việc nhấn chìm một đại úy được họ tôn trọng, thì ông cũng không thể nghiêm túc kết tội lũ chó là bao che cho anh vì không thể tìm thấy dù chỉ một microgam cocain trong nhà anh.

Nhưng chắc chắn là còn có gã đàn ông nhỏ thó mà ông bắt gặp hôm trước trong thang máy. Lucien Malbert. Chỉ riêng sự hiện diện của ông ta đã khiến tất cả những âm mưu mà người ta có thể hình dung ra trở nên có thể chấp nhận được.

– Vậy thì sao? Anh đã bị gài bẫy chăng?

– Ông nghĩ thế ư?

– Ai đã làm thế?

– Nếu cứ ngồi dính mông vào cái ghế này thì tôi không thể phát hiện ra là ai được đâu.

Dù sao, cũng cần nhiều hơn thế nữa để Abassian có thể chấp nhận đưa cái khái niệm vững chắc về sự nghi ngờ vào toàn bộ chuyện này. Những buổi hỏi cung liên tiếp với những câu hỏi giống hệt nhau không ngừng lặp đi lặp lại. Đến khi trời tối, lệnh tạm giữ Coste bị xóa bỏ và người ta thông báo anh bị đình chỉ công việc. Trong khoảng thời gian để phân định đúng sai theo Điều tra nội bộ, và khi đó, anh sẽ không được dùng đến súng công vụ, thẻ cảnh sát đồng thời bị cấm liên hệ với các thành viên khác trong đội hoặc đến phòng làm việc của anh, cho đến khi có lệnh mới.

Được giải phóng, nhưng bị kiểm soát.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.