Ronan thuộc kiểu người không thể nhận ra cô gái từng ngủ với anh, cho dù có gặp lại cô chưa đầy một tuần sau đó, và cho dù cô có mặc nguyên bộ trang phục hôm trước. Thế nên Sam không ngạc nhiên khi nhận thấy rằng bức ảnh của Camille Soultier vừa hiển thị trên màn hình máy tính của anh không gây ra bất cứ phản ứng nào ở Ronan. Điều khiến anh quan tâm hơn cả là sự im lặng của Coste, bởi vì anh chắc chắn rằng tất cả mọi người trong đội của anh đều biết cô gái này.
Tấm áp phích “Mất tích” đã bị lột khỏi bức tường phòng chờ của các nạn nhân và trải trên bàn làm việc của Sam, trở thành trung tâm chú ý của cả đội. Thêm một lần nữa, bức ảnh do cảnh sát chụp được trong lần duy nhất cô gái bị bắt vì tội tàng trữ chất kích thích và bức ảnh do gia đình Soultier cung cấp cho bộ phận Cảnh sát điều tra và tìm kiếm trông như thể không hề liên quan gì đến nhau. Đường viền của khuôn miệng khi cười đã thích nghi với những chiếc răng bị mất, và trong ánh mắt buồn bã đã không còn bất cứ dấu vết nào của tương lai. De Ritter ngạc nhiên quay sang phía Sam.
– Với bộ dạng thế này mà cô ấy chỉ bị tóm duy nhất một lần thôi sao?
– Xin cô thứ lỗi cho những đồng nghiệp không mấy thích thú với việc kiểm soát đám con nghiện trên đường phố. Cô chỉ việc đi dạo đến lối lên của trạm tàu điện ngầm Château-Rouge, quận XVIII, khung cảnh ở đấy chẳng khác gì ngày tận thế. Cô sẽ thấy một chiếc xe ca của cảnh sát chống ma túy, chở đầy những chiến binh giáp trụ đầy đủ đang cố tình nhìn đi chỗ khác, và cách đó chưa đầy một mét, không thèm che giấu gì hết, những nhóm con nghiện lờ đờ, chói mắt trước ánh mặt trời, kề vai sát cánh với lực lượng giữ trật tự xã hội, đang hút cần sa nhồi tẩu hoặc mua bán các loại thuốc giảm đau gây nghiện.
– Lexomil ư?
– Ờ, có thể coi như cô đã tốt nghiệp tú tài. Mạnh hơn một chút, cô có Subutex, Néo-Codion hoặc Skenan nếu sợ tiêm, nhưng dù là kiểu người nào thì cũng đều ưa thích La Roche. Trước khi cô lên tiếng hỏi, xin giải thích luôn rằng La Roche là tên của một phòng thí nghiệm sản xuất ra Rohypnol, thứ kẹo dành cho những người nghiện đang lên cơn vật heroin. Và khi cô biết rằng họ sẵn sàng bán cả trinh tiết của em trai vì một liều thuốc, thì cô cũng biết rằng cô sẽ chẳng còn làm được gì cho họ nữa. Tôi muốn nói là với tư cách cảnh sát. Do đó, tôi thấy việc cô gái này chỉ bị tóm có một lần không phải là không có khả năng.
Coste in thông tin tư pháp của cô gái trẻ rồi tuyên bố:
– Calamity và tôi sẽ đến thăm gia đình Soultier. Sam, cậu tiếp cận với bộ phận cảnh sát đã từng bắt giữ cô bé Camille, rồi yêu cầu họ gửi cho cậu một bản sao hồ sơ vụ án. Tôi muốn đọc biên bản hỏi cung, để biết xem ngày hôm ấy có ai đi cùng Camille không. Tôi cũng muốn cậu gọi cho APEV để xác minh xem họ có biết về việc cô ấy lang thang ở quận hạt 93, giữa đám con nghiện hay không. Ronan, cậu đến bệnh viện Jean-Verdier để cho Bébé Coulibaly xem ảnh Camille, Paulin và Samoy. Có nguy cơ cậu sẽ chẳng thu được thông tin gì đâu, nhưng về mặt quy trình chúng ta không thể bỏ qua thủ tục đó được. Khoảng hai giờ nữa chúng ta sẽ tập hợp thông tin ở đây.
Coste vớ lấy áo choàng. Anh cảm thấy ánh mắt của Sam đang nhìn mình, nhưng không muốn nhìn lại Sam. Anh chỉ hy vọng Sam đặt niềm tin ở anh.
Trước khi rời khỏi sở cảnh sát để tiến hành một cuộc tranh luận đầy tính trí tuệ với gã hoạn quan, Ronan ghé mông ngồi lên bàn làm việc của Sam. Trước hết là vì anh biết Sam ghét kiểu ngồi ấy, nhưng cũng còn vì anh đang tự hỏi tất cả họ sẽ diễn kịch trong bao lâu nữa.
– Tôi hình dung rằng tôi không phải là người duy nhất.
– Nói rõ xem nào, nếu là Coste thì anh ấy sẽ bảo anh như vậy.
– Người duy nhất nhận ra cô nàng bé nhỏ ở khu nhà lấn chiếm tại Lilas. Cô nàng mà Brahim đã xác định là Camille Soultier.
– Đến đây thì anh khiến tôi ngạc nhiên đấy, thật sự tôi vẫn nghĩ rằng cứ hai mươi tư giờ anh lại xóa ổ cứng trong trí nhớ của anh một lần.
– Tôi không xóa khi anh bạn Sam của tôi suýt nôn mửa vào cái ngày đi làm đầu tiên của cậu ta. Khu nhà lấn chiếm thuộc trụ sở cũ của tòa thị chính Lilas, tôi còn nhớ rất rõ, và Coste cũng nhớ rõ, chắc chắn thế. Cậu có nghĩ là anh ấy che giấu chúng ta điều gì không?
– Tôi không nghĩ thế, và anh cũng không. Đúng ra, tôi tin là anh ấy đang bảo vệ chúng ta khỏi điều gì đó.
– Cũng có khả năng ấy. Vậy thế nào, cứ chờ đến khi anh ấy quyết định dốc bầu tâm sự với chúng ta chăng?