Tại quầy lễ tân, anh nhờ báo cho bác sĩ Marquant về sự hiện diện của họ. Chị xuất hiện, mái tóc buộc gọn gàng, và như tất cả những lần gặp mặt trước, Coste thấy chị xinh đẹp đến ngạo mạn trong chiếc áo blu trắng. Tim anh đập hẫng một nhịp khi chị mỉm cười với anh qua lớp kính cửa mà chị mở ra để đến gặp họ. Anh giới thiệu hai người phụ nữ với nhau.
– Léa, giới thiệu với cô đây là trung úy De Ritter.
Hai người phụ nữ bắt tay nhau, và dù câu chuyện chưa bắt đầu, De Ritter đã nhanh chóng cảm thấy mình là người thừa.
– OK… được rồi. Coste này, tôi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, tôi phải kiểm tra để biết chắc là hai đứa trẻ đã ngồi vào bàn ăn, và đã làm xong bài tập về nhà.
Rõ ràng là nữ trung úy mới đến hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào đối với một phụ nữ như Léa Marquant, nhưng dù sao cô cũng muốn nói rõ hoàn cảnh gia đình của mình, để không còn bị tiếp chuyện một cách lạnh lùng qua điện thoại như một mối đe dọa tiềm tàng nữa.
– Phải thú thật với anh, Victor ạ, rằng tôi đã hình dung cô ấy… thực ra là, giống với cái tên Johanna hơn kia…
Anh để mặc chị lúng túng với phần cuối câu nói, và chỉ mỉm cười.
– Thôi bỏ đi. Hôm nay hai người mang đến cho tôi thứ gì vậy, một xác ướp hay một người ngoài hành tinh?
– Tôi biết rằng tôi đã đặt kỳ vọng hơi cao về những mong đợi sắp tới của cô, nhưng tôi chỉ đến để tra cứu một hồ sơ thôi. Một vụ cách đây mười tháng. Thi thể một phụ nữ trẻ được xếp loại “không được nhận dạng” đến chỗ cô ngày 16 tháng Ba năm 2011.
Một lát sau, Léa lật giở nhanh các hồ sơ trong khoa. Khi đã tìm được đúng năm và tháng, động tác của chị chậm lại, cho đến khi lấy ra tập hồ sơ cần thiết. Chị hỏi Coste xem anh đặc biệt muốn tìm thứ gì.
– Những bức ảnh giải phẫu pháp y, và xác minh rằng đã có một gia đình đến nhận diện.
Chị lấy ra từ trong phong bì một loạt ảnh chụp thân thể không còn sự sống của một cô gái trẻ, rồi đưa cho Coste. Chị xem lướt qua những giấy tờ còn lại.
– Quả thực, có một gia đình đã ghé qua nhà xác để nhận dạng. Lucas Soultier, tự xưng là anh trai, và Margaux Soultier, tự xưng là mẹ. Họ không thừa nhận cái xác.
– Nhân viên cảnh sát tư pháp đi cùng họ là ai?
– Trung úy Mathias Aubin, thuộc bộ phận của anh.
Coste lấy từ hồ sơ giải phẫu pháp y một bức ảnh rồi đặt lên bàn làm việc của nữ bác sĩ.
– Đây chính là cô nàng lạc lõng ở khu nhà lấn chiếm.
Từ túi áo vest, anh lấy ra một tờ giấy gập tư rồi đưa tay vuốt phẳng. Tấm áp phích “Missing” với những đứa trẻ bị mất tích.
– Và bây giờ, xin giới thiệu với cô đây là Camille Soultier.
Nữ bác sĩ pháp y sửng sốt.
– Chết tiệt, đúng là cô gái ấy. Bầm dập hết cả, nhưng là một người.
Coste để cho Léa trải qua hành trình suy luận mà chính anh cũng đã trải qua. Từ ngạc nhiên, cô chuyển sang giận dữ.
– Thế mà bà già tự xưng là mẹ kia lại đảm bảo với tôi là bà ta không nhận ra cô ấy!
– Mẹ nuôi, chính xác là thế.
– Và cả gã con trai cũng nói với tôi y hệt. Một gia đình khốn kiếp!
– Cô yên tâm đi, tôi vừa từ nhà họ đến đây, và bà Soultier vẫn ca bài ấy với tôi.
– Nhưng làm sao họ có thể không thừa nhận con gái mình, dù là con nuôi, khi cô ấy chỉ còn là một xác chết như thế? Nhất là, vì lý do gì chứ?
– Chính tôi cũng đang băn khoăn điều ấy. Bây giờ, điều tôi muốn biết, đó là làm thế nào tôi có thể tìm lại một thi thể thuộc loại “không được nhận dạng” cách đây hơn một năm. Mặc dù cô cũng nghĩ như tôi, rằng hai bức ảnh đó chụp cùng một người, nhưng đó mới chỉ là nhìn bằng mắt. Điều tôi muốn, đó là một bằng chứng khoa học cho thấy nhà Soultier đang lừa dối chúng ta. Điều tôi muốn, đó là quật lại cái xác cho dù nó đang được chôn ở đâu, tiến hành lấy mẫu ADN rồi so sánh.
Có chút giận dữ nên dường như nữ bác sĩ pháp y không mấy để ý đến những lời anh nói.
– Léa, tôi cần cô giúp!
– Nghiêm túc mà nói thì anh đang tìm cách làm hại tôi đấy, Victor ạ. Anh đã để tôi giải phẫu một gã còn sống, và bây giờ thì lại tuyên bố với tôi rằng tôi đã tống một cô gái tội nghiệp vào khu của người nghèo? Cho đến khi tôi bị sa thải với những chuyện ngu ngốc của anh, thì anh đã khiến nghề nghiệp của tôi trở nên hấp dẫn rồi đấy.
– Khu của người nghèo là sao?
– Ở Viện pháp y, chúng tôi giữ những thi thể “không được nhận dạng” trong vòng một tháng. Hết thời hạn ấy, thi thể được chôn ở khu người nghèo trong nghĩa trang Thiais, và vào lúc chúng ta đang nói chuyện thì hẳn cô ấy vẫn còn ở nguyên đó. Ở đây tôi có số đăng ký của cô ấy, để tôi ghi ra cho anh. Trong vòng gần ba năm nữa, cô ấy sẽ được hỏa thiêu để nhường chỗ cho những người không được nhận dạng tiếp theo.
– Các vị không bỏ phí thời gian nhỉ.
– Chính xác, chúng tôi là những kẻ khốn nạn không có tim. Nói nghiêm túc hơn, người ta đã tính toán được rằng mỗi năm ở Pháp có khoảng một ngàn năm trăm người chết “không được nhận dạng”, do đó chúng tôi không thực sự có thời gian, không gian và cả tiền bạc để giữ họ lâu hơn nữa. Từ giải phẫu pháp y, an táng, khai quật rồi hỏa thiêu, một thi thể “không được nhận dạng” tốn ba ngàn euro. Phải tính thêm khoảng một ngàn cho phân tích ADN và lập bản đồ gen nhằm thiết lập so sánh với các trường hợp mất tích. Có vẻ Viện chúng tôi không sẵn sàng chi trả đến mức ấy. Thế nên, chỉ vì khoản một ngàn euro lố bịch ấy, một số gia đình tìm kiếm thi thể con mình suốt nhiều năm ròng trong khi đứa trẻ được chôn cách họ có vài ki-lô-mét. Những người vô hình ấy chẳng được ai ưu tiên hết. Chỉ là những cái xác cần phải chôn, thậm chí còn chẳng được một câu cầu nguyện nào.
– Vâng, tôi biết.
Thật mỉa mai, chị đã dùng chữ “vô hình”. Cả chị cũng dùng nó. Coste nhận được một tin nhắn trên điện thoại. De Ritter đang sốt ruột.
“Tôi hiểu việc ghé qua Viện pháp y – chị ấy rất đáng để anh ghé qua – có nét của Audrey Hepburn – anh sẽ tự làm khổ mình với một cô nàng như thế – chúng ta về chứ?”
– Tin nhắn quan trọng phải không?
Anh đóng nắp bảo vệ điện thoại lại, khiến nó kêu cạch một tiếng.
– Không đến mức ấy, người ta đang nhắc tôi về công việc.