Ngồi trong xe taxi, Coste nhớ lại những lời cuối cùng trong cuộc chuyện trò với Farel. Tay phóng viên không có xe hơi, vì ý thức được rằng trong nghề của mình, gã không thể cho phép mình bỏ lỡ một tin sốt dẻo chỉ vì bị mắc kẹt trong những đám tắc đường. Do đó, gã đã đề nghị anh sử dụng chiếc xe gắn máy của gã, đương nhiên. Không biết có phải anh đã nhiễm thói thích dàn dựng không, nhưng Coste từ chối, vì không thể chấp nhận nổi việc anh xuất hiện tại dinh thự riêng của gia đình Soultier trên một chiếc xe gắn máy nổ phành phạch. Đầu đội mũ bảo hiểm và dễ tổn thương chẳng khác nào một con thỏ băng qua đường, anh sẽ không thể để mặc cho tâm trí thoải mái hí hoáy với những sự việc, di chuyển các thông tin đồng thời cố gắng lồng ghép chúng lại với nhau. Và chắc chắn anh cũng sẽ không thể nhận thấy chiếc xe đang bám theo bọn họ, một chiếc xe dòng [1] kỳ dị giống với một chiếc sà lan hơn là một chiếc xe hơi.
Cả anh, anh cũng đã đọc đi đọc lại nhiều lần tin nhắn gửi đến điện thoại di động của Farel. Đủ để làm các tòa soạn sôi sùng sục và huy động cả một đội quân phóng viên chen vai huých cánh nhau đến hiện trường. Địa chỉ được nêu trong tin nhắn khiến anh hồi tưởng lại vài ngày trước, khi anh cùng Mathias đến khu Paul-Vaillant-Couturier, trong cái căn hộ mẫu không thể chê vào đâu được ở tầng mười một, và dự kiến với Mathias một tương lai mà anh những muốn bớt phần hiện thực vào ngày hôm nay:
“Dù sao, cậu cũng thấy đây là một trong những vụ tồi tệ nhất trong sự nghiệp của tôi chứ?” Coste đã tuyên bố với Mathias như thế bằng giọng chỉ trích mà khi ấy anh không hình dung là lại hợp lý đến thế. Nếu biết được các hậu quả sẽ xảy ra, liệu bạn đồng nghiệp của anh có nói với anh vào lúc ấy không? Có thú nhận với anh điều bí mật đang thối rữa trong bụng cậu ta và đôi khi khiến cậu ta không thể chịu đựng nổi ánh mắt của anh không?
Trước khi Coste lên đường, Farel đã nhặt nhạnh được vài thông tin, rồi từ đó suy ra rằng mặc dù ở cùng khu vực địa lý, nhưng cách thức tiến hành vụ này không tương thích với cách thức phạm tội của Lucas Soultier.
– Đã có khá nhiều người ở hiện trường rồi. Số lượng cảnh sát và phóng viên ít nhất là tương đương nhau. Sáu xác chết được xác nhận cộng thêm một gã tử vong trên bãi đỗ xe dưới chân tòa F ở khu Paul-Vaillant-Couturier, nhưng còn phải xác định xem có liên quan với các nạn nhân còn lại trong vụ này hay không. Tất cả đều bị hạ bằng súng ngắn nhưng chưa xác định được là loại nào. Đều là nam giới trạc năm mươi tuổi, và một thông tin thú vị là mặc dù tất cả đều đeo mặt nạ hóa trang, thì bốn người trong số họ được tìm thấy trong trang phục quần lót.
Tay phóng viên đã đưa ra giả thuyết đầu tiên, cho rằng đó là một dạ tiệc của dân đồng tính, và đây là một vụ án mạng do kỳ thị người đồng tính, nhưng Coste thấy hoàn toàn không thuyết phục chút nào.
– Không, tôi tin chắc là có cả các cô gái, những người phục vụ, chỉ có điều họ được chừa ra thôi. Họ đã biết được danh tính của các nạn nhân chưa?
– Không tìm thấy bất cứ giấy tờ nào trên các xác chết, ngoại trừ bốn tấm thiệp mời đề ngày hôm nay, trong bốn cái áo vest khác nhau. Chắc chắn là thiệp mời dự buổi khiêu vũ thân mật này. Không có chút dàn cảnh nào, chỉ là một vụ hành quyết theo đúng nguyên tắc, không chút tô điểm cũng chẳng chút ngạc nhiên. Anh cũng biết rằng những người tham gia kiểu dạ tiệc này hiếm khi là công chức đơn thuần lắm. Nếu đúng như anh nghĩ, rằng đó là tác phẩm của Lucas, thì tôi khẳng định với anh rằng sẽ càng lúc càng khó đưa anh ta đến tận văn phòng của thẩm phán mà không có trở ngại gì.
– Có thể chúng ta đã nhầm, có thể anh ta không hề muốn đến tận đó. Có thể chúng ta vừa chứng kiến màn biểu diễn cuối cùng của anh ta.
Vẫn còn một khoảng tối mà Farel không thể giải thích nổi.
– Mặt khác, theo những gì chúng ta biết được về Lucas, thì ba vụ án mạng kia đều được thực hiện nhằm mục đích trả thù. Vậy thì có mối liên hệ gì với bữa tiệc phóng đãng này?
Mối liên hệ giữa một cuộc truy hoan và một cô gái trẻ dâng hiến thân thể mình để đổi lấy ma túy chăng? Coste thấy chuyện đó khá rõ ràng.
Vài trăm mét trước khi rẽ vào con đường ngoại vi, anh nói với tài xế taxi.
– Tôi cần anh giúp tôi một việc.
Đã quen với những đòi hỏi đặc biệt của các khách hàng ban đêm, tài xế trả lời dứt khoát.
– Tôi lái xe, và tôi chỉ làm việc đó thôi.
Coste bỏ qua phép lịch sự thông thường.
– Tôi nói lại. Đại úy Coste, Cảnh sát tư pháp, tôi cần anh hỗ trợ tôi.
– Tôi có thể xem thẻ của anh không?
“Cùng với súng của tôi, hẳn là nó vẫn nằm trong văn phòng của Cảnh sát thanh tra nội bộ”, Coste tự nhủ. Anh đặt một tờ năm mươi euro lên ghế trước.
– OK, tôi không phải là cảnh sát, tôi chỉ cần biết liệu có ai bám theo chúng ta không thôi.
– Chiếc Twingo đằng sau kia ư?
– Không, cách chúng ta hai xe.
– Vậy là chiếc Volvo?
– Có lẽ thế, tôi không biết gì về các loại xe cả. Được rồi, nghe này, anh sẽ vượt đèn đỏ ở ngã tư tới, OK? Chúng ta sẽ xem hắn phản ứng thế nào.
– Với năm mươi euro ư? Anh đừng có mơ, tôi không muốn mất bằng lái vì mấy câu chuyện vớ vẩn của anh đâu.
Thật may mắn quá đỗi. Đi trúng chiếc taxi nguyên tắc duy nhất ở thủ đô. Anh lục tìm trong túi nhưng không tìm được thứ gì đáng kể.
– Được rồi, được rồi, vậy thì đến bùng binh rẽ vào đường ngoại vi sắp tới, anh hãy giả vờ rẽ vào lối ra cuối cùng, rồi vòng lại. Nếu xe kia vẫn đi cùng, thì hoặc là nó bị lạc, hoặc nó bám theo chúng ta.
Tay tài xế quay lại, rời mắt khỏi mặt đường.
– Anh không phải là cớm sao?
– Đó là điều tôi đang tha thiết muốn cho anh biết đây.
Đến ngang bùng binh ở cửa ngõ Lilas, chiếc taxi rẽ ngoặt rồi bắt đầu vòng tròn đầu tiên, liên tục nháy đèn bên phải. Đến lối ra cuối cùng, nó đi chậm lại đôi chút, rồi sau khi chiếc xe brec sáp lại gần, nó tăng tốc rồi đi vòng thứ hai. Qua kính chiếu hậu, chiếc Volvo rời khỏi bùng binh hơi đột ngột, rẽ vào đường ra, bỏ lại chiếc taxi lúc này đã trở nên hơi lố bịch.
– Có chút hoang tưởng nhỉ?
– Có lẽ thế. Hãy đi theo đường vành đai đến tận cửa ngõ Saint-Cloud, cảm ơn anh.
Yên tâm hơn đôi chút, Coste để mặc cho tâm trí bị thôi miên bởi những luồng ánh sáng đều đặn tỏa ra từ những ngọn đèn đường, chúng lướt đi theo một nhịp điệu đều đặn, những gã khổng lồ một mắt ân cần và quan tâm đến hành trình trong đêm của anh. Anh hình dung ra Franck Samoy, gã bạn trai chính thức nhưng không quá ghen tuông khi phải cho mượn bạn gái để đổi lấy ma túy. Jordan Paulin, một trong những kẻ đầu tiên được hưởng lợi từ vụ giao dịch này, rồi đến Bébé Coulibaly, kẻ đã tuyển mộ rồi thao túng Camille, hẳn là trong căn hầm số 55, trước khi cho cô leo lên vài tầng để góp mặt trong những bữa tiệc tối có mức độ tổ chức cao hơn.
Sau đó, và căn cứ vào bản báo cáo pháp y, hẳn cô đã gặp phải một khách hàng tồi tệ. Thậm chí có thể là nhiều kẻ như thế. Tuy nhiên, điều khiến Coste bối rối lại hoàn toàn khác. Chỉ có mười một tầng nhà ngăn cách tầng hầm số 55 với căn hộ mẫu kia. Mười một tầng giữa căn hầm đựng đồ thảm hại và căn hộ dùng cho những cuộc truy hoan. Nếu xét đến sự kín đáo cần thiết để có thể tiến hành những cuộc hẹn gần đây, thì có hai câu hỏi được đặt ra. Làm thế nào mà con trai nhà Soultier lại biết được ngày mở tiệc, và làm thế nào mà anh ta lại có được địa chỉ này?
Đến trước cổng của tòa dinh thự, anh tự hỏi liệu vào thời điểm ban đầu của kế hoạch, Lucas có hình dung ra phạm vi của nhiệm vụ mà anh ta phải hoàn thành không. Có những kẻ đã lôi kéo Camille xuống vực. Và những kẻ, khi cô đã ở dưới đáy vực, lạm dụng cô, cùng những kẻ đã chôn xác cô trong bí mật. Như thể một buổi sáng, toàn bộ lũ khốn kiếp trên thế giới này đã đồng lõa với nhau để hủy hoại cô.
– Anh dừng xe ở đây đi, tôi sẽ đi bộ nốt quãng đường còn lại.
[1] Loại xe ôtô con có ngăn hành lý đằng sau dãy ghế sau.