Coste chưa bao giờ coi sự bất lực ấy là một khuyết điểm, ấy thế nhưng đó lại là một thực tế, anh không nhớ được bất kỳ tên phố nào. Các thành phố có quận hạt, anh có thể gán cho chúng một cái tên, nhưng còn đường phố thì chịu chết. Anh thuộc chúng theo cách của một cảnh sát, nhờ ký ức về những vụ phạm tội từng xảy ra ở đó.
Bobigny, Chemin-Vert, những cái tên ấy chẳng gợi cho anh điều gì. Ngược lại, vụ đứa trẻ tìm thấy bên dưới cái tủ lạnh được ném từ tầng hai mươi lăm của một trong những tòa tháp xuống đội cảnh sát đang đi tuần thì không bao giờ có khả năng anh quên được. Anh còn nhớ cả màu sắc chiếc cặp của thằng bé khi người ta nhấc cái cỗ máy nặng nề kia lên, nhưng tên đường phố thì không có cách nào hình dung ra.
De Ritter đã kích hoạt hệ thống GPS khi cô hiểu rằng Coste sẽ không giúp gì được cho cô, và rằng dinh thự của gia đình Soultier, nằm ở khu phố cao thuộc Saint-Cloud, hoàn toàn cũng có thể nằm ở Ấn Độ theo như khả năng định vị của Coste: đi quá đầu đường ngoại vi là dường như không còn gì liên quan đến anh nữa. Họ rời khỏi Bobigny và đi men nghĩa trang Pantin theo đại lộ Jean–Jaurès. Đối với Coste, đó chỉ là một đường kẻ dài thẳng tắp đáng nguyền rủa, chật ních những hộp đêm lậu của đám người Phi chuyên kết thúc bằng dao tất cả những chuyện liên quan đến xác thịt và say xỉn vào gần như tất cả các sáng Chủ nhật.
De Ritter rời Pantin, và tấm biển báo cho biết họ đang đi vào Paris thông báo với Coste rằng từ đây trở đi anh sẽ không còn nhận ra bất cứ thứ gì, ngoại trừ những công trình lịch sử lớn nhất. Hiểu biết của anh về thủ đô cũng không hơn gì một du khách Nhật Bản.
Bởi vì anh không có vẻ gì là nhiệt tình muốn nói chuyện, cô liền tăng âm lượng radio. Người trở về từ cõi chết tại Viện pháp y và vụ tự bốc cháy ở Pré-Saint-Gervais vẫn giữ vị trí đầu bảng, Coste liền cáu kỉnh vặn nhỏ âm lượng. Khi bầu không khí im lặng trở nên quá nặng nề, cô tắt thứ âm thanh vô cảm đang đều đặn chỉ dẫn cho cô chuẩn bị rẽ phải hoặc rẽ trái.
– Anh biết đấy, Coste ạ, tôi thấy rõ là với cuộc điều tra đầu tiên, tôi may mắn gặp được một vụ… rất có giá trị đào tạo.
– Đó là một cách nhìn nhận sự việc. Nếu cô cho phép tôi đính chính đôi chút, thì đây hẳn là cuộc điều tra của cả một sự nghiệp. Đáng tiếc là nó đến với cô quá sớm. Nên có nguy cơ là cô sẽ thấy những năm tháng còn lại trước khi nghỉ hưu hơi nhạt nhẽo.
Cánh cổng đồ sộ mở ra một lối đi chạy giữa hai hàng cây rốt cuộc khiến hai cảnh sát bỡ ngỡ. Dinh thự chỉ thể hiện cái dáng vẻ cũ kỹ đáng kính của nó với những người thực sự hiểu về nó, mà họ thì không nhìn thấy thứ gì từ bên ngoài cả.
Được cảnh báo bởi tiếng động cơ xe, Brice, người giúp việc toàn năng của dinh thự, xuất hiện trên thềm nhà. De Ritter phanh xe có phần hơi gấp. Brice tự nhủ ông ta sẽ phải nhanh chóng cào phẳng lớp sỏi rải đường trước khi chịu đựng những lời khiển trách của bà chủ.
– Tôi là đại úy Coste, Cảnh sát tư pháp, chúng tôi muốn nói chuyện với ông và bà Soultier.
Brice hơi đờ người ra.
– Bà Soultier ở trong nhà, ông Soultier thì còn tùy. Cả hai người đều không thể gặp lúc này. Người chồng, tức là ông Jacques Soultier, đã qua đời; còn người con trai thì đang ở văn phòng tại Bộ Tài chính. Phiền hai vị đi theo tôi, tôi sẽ thông báo với bà chủ.
Sau vài dãy hành lang và vô số căn phòng nhỏ, Coste từ bỏ ý định ghi nhớ địa hình của tòa dinh thự, đành chỉ đi theo người giúp việc. Phòng để quần áo, phòng khuê, phòng khách nhỏ và phòng diễu hành, từng ấy cái tên mà anh chưa bao giờ phải viết vào một biên bản vụ án nào ở quận hạt 93.
Về mặt trang phục, De Ritter cảm thấy thật cách biệt, và lần đầu tiên chiếc áo len dày sụ màu xanh đen khiến cô cảm thấy không thoải mái. Cô lách ra đằng sau Coste, với hy vọng mong manh là không ai để ý đến cô.
Khi Brice xuất hiện lần nữa, ông ta đứng đằng sau chiếc xe lăn, trên đó có một bà già đang ngồi. Giọng nói ung dung, khoan nhặt khiến bà trẻ ra đến cả hai chục tuổi ngay khi cất tiếng.
– Coste, Coste, tôi không biết gì về cái họ này, Coste. Ông có phải là bạn của cảnh sát trưởng Dalerieux không? Ông ấy và ông tổng chưởng lý mới dùng trà ở đây mấy hôm trước.
Nụ cười đầy tự tin mà viên cảnh sát đáp lại bà cho bà thấy rõ rằng cú đòn lòe bịp vừa rồi đã trượt mục tiêu.
– Không thưa bà, chúng tôi đến từ văn phòng SDPJ quận hạt 93 thuộc Sein-Saint-Denis.
– Vậy thì hẳn là các vị cảm thấy lạc lõng lắm nhỉ, – bà già kết luận kèm tiếng cười cộc lốc.
– Quả có thể thật, hẳn là chúng tôi sẽ không bao giờ có dịp đi qua khu vực này nếu không phải là để nói chuyện với bà về con gái của bà, cô Camille.
– Con gái tôi ư? Ông là một người đàn ông quyến rũ, đại úy ạ, nhưng với người đã xấp xỉ tám chục tuổi đầu như tôi, tôi nghĩ sẽ khá là bất ngờ nếu có một đứa con gái hai mươi hai tuổi đấy.