Ronan dừng xe trước căn nhà, ở địa chỉ mà Johanna đã đưa cho anh hôm trước.
– Anh chắc chắn là việc này không phiền đến anh chứ? Cô đã lo lắng hỏi thế.
– Trên đường tôi đi mà. Gần như thế. Coste hẹn chúng ta lúc 7 giờ, và nếu cô đi bằng phương tiện giao thông công cộng, có lẽ cô sẽ buộc phải bắt chuyến xe buýt lúc nửa đêm, thế nên hãy chấp nhận đi.
Lúc 6h15, cô bước ra thềm nhà, cả người bọc kín trong bộ quần áo to sù như một người Inuit, và ra hiệu cho anh lại gần.
– Cà phê nhé?
Ronan ra khỏi xe, đập hai bàn tay vào nhau như thể làm thế có thể đủ sức xua tan cái lạnh.
– Thế thì nhanh lên vậy.
Anh ngồi vào bên bàn bếp trong khi cô bỏ thêm cà phê vào máy. Cách bài trí trong nhà khiến anh phân vân, có điều gì đó không ăn nhập, theo ý anh thì nó quá mức “gia đình”. Trên tầng hai của ngôi nhà, có âm thanh ầm ầm như động đất. Tiếng bước chân chạy xuống cầu thang rồi ào vào bếp dưới hình hài của hai cậu nhóc lao đến bên chân De Ritter, mắt vẫn còn ngái ngủ, mái tóc rối tung. Khung cảnh “gia đình” đột nhiên có vẻ ăn nhập hơn rất nhiều.
– Mẹ định đi mà không hôn chúng con, cậu nhóc mặc bộ Pyjama màu xanh da trời trách móc.
– Ờ, mẹ không chịu hôn, cô bé mặc đồ màu xanh lá cây phụng phịu nhắc lại.
– Mẹ sẽ không bao giờ làm thế, các thiên thần của mẹ ạ.
Hai cặp mắt đổ dồn về phía người lạ.
– Ai đây mẹ? – Pyjama xanh lá bạo dạn hỏi.
– Là chú Ronan, bây giờ mẹ làm việc với chú ấy.
– Chú ấy có tốt bụng không mẹ?
– Chú ấy nên thế, – một giọng trầm hơn cắt ngang. Người đàn ông mặc áo thun trắng và quần sooc đứng ở ngưỡng cửa tự giới thiệu về mình.
– Tôi là Karl. Chồng cô ấy. Jo đã kể rất nhiều về các anh.
Ronan có thể tưởng tượng ra những lời lẽ cô đã dùng.
– Rất vinh hạnh được làm quen với anh. Tôi là Ronan. Tất cả những gì cô ấy kể với anh về tôi có lẽ là đều đúng đấy.
– Tôi thành thật hy vọng là không, – Karl vừa đáp lại vừa mỉm cười.
Johanna vô cùng thích thú vì được phục thù. Karl De Ritter nhận lại hai cục bông nhỏ sặc sỡ vẫn đang bám chặt vào cổ mẹ.
– Thôi nào các con, về giường nào, các con có quyền ngủ bù ở giường của bố mẹ, đi nào.
Cả xanh lá lẫn xanh da trời cùng chấp thuận để cho bố bế đi, nhưng vẫn rối rít vẫy tay chào De Ritter. Xanh lá thè lưỡi với Ronan.
Anh uống hết cốc cà phê thật nhanh, vì quá đỗi ngượng ngùng. Cô bồi thêm phát bắn cuối cùng.
– Có lẽ bây giờ anh thôi gọi tôi là “Xe tải” được rồi chứ?
Giá mà Ronan có khả năng biến mất thì tốt biết mấy…
Trước khi mở cửa nhà cho cái lạnh tràn vào, cô lại hóa trang thành người Inuit. Lúc bình thường, toàn bộ những món quần áo nực cười của cô, và nhất là chiếc áo chui đầu dày bịch như ở Bắc cực có tô điểm những bông tuyết, phiên bản Sarah Lund trong The Killing, hẳn sẽ khiến Ronan tha hồ tự tin để tuôn ra những câu nói xỏ hạng nặng. Nhưng kể từ sau “Xe tải” cùng tất cả những chuyện khác, hẳn anh sẽ không còn đủ tự tin để làm việc đó, ít nhất là trong vài ngày. Anh đành bỏ qua.
Không có thói quen thù hận, cô khiến hành trình của họ trở nên dễ dàng hơn bằng cách bắt chuyện.
– Anh kể cho tôi nghe về các anh, về đội của chúng ta đi. Anh làm việc với Coste bao lâu rồi?
– Sắp được bảy năm, Sam thì khoảng hai năm.
– Các anh được tuyển chọn hay ngẫu nhiên vào đội?
– Cô là người duy nhất không được tuyển chọn. Thực ra là theo những gì tôi biết. Coste tự tuyển người vào đội của anh ấy.
– Tại sao lại là anh? Tại sao lại là Sam?
– Chuyện dài lắm. Có lẽ tôi cần hơn một cốc cà phê để kể hết chuyện đó với cô. Hãy hỏi lại tôi câu này một tối nào đó, khi tôi đã no say, nếu cô thực sự muốn nghe.
Đến trước cửa tòa nhà của SDPJ 93, chiếc xe không quân hiệu của đội Trọng án số 1 rẽ vào lối đi dẫn đến bãi đỗ xe dưới hầm. Ở đó, hai người họ bắt gặp các nhân viên của bộ phận Điều tra tìm kiếm. Năm anh chàng cao lớn dềnh dàng, đa số đang bận rộn lục tìm trong cốp chiếc xe phản ứng nhanh của họ, ai nấy đều đã mặc áo chống đạn. Ronan bắt chuyện với người đầu tiên, anh ta đang kiểm tra lại ổ đạn của khẩu súng trường.
– Các anh đến câu lạc bộ đấy à?
– Ờ, xe cứu thương đi rồi, chúng tôi không muốn bị muộn.
– Chuyện gì mà khiến các anh dậy sớm thế?
– Mấy gã ở khu phố thấp thuộc Noisy-le-Bec đã làm một chuyến chinh phạt bằng súng Kalach chống lại mấy gã ở khu phố cao. Tìm thấy 105 đầu đạn trên mặt đất, chỉ có một gã bị thương, lại còn ở đầu gối. Thậm chí chúng còn không thể hạ sát lẫn nhau. Đúng là bọn nghiệp dư khốn kiếp.
Anh ta dựng khẩu súng giữa hai ghế trước, rồi nói thêm bằng giọng tỏ vẻ cao bồi:
– Chúng tôi sẽ nhập hội với hai đội của các hãng phản ứng nhanh để rửa sạch khu phố bằng dung dịch Kärcher.
– Chú ý đấy, anh ăn nói tệ hại chẳng kém gì một tổng thống.
– Biến đi, đồ ngốc đáng thương.