Ở Annecy, kiệu cậu con trai Gabriel trên vai, Mathias Aubin giúp thằng bé đủ cao để gỡ phần lưới bị rối của chiếc rổ bóng mà anh đã lắp trong vườn cho nó. Anh lắc lư thân hình từ trái sang phải để khiến Gabriel không thể thao tác, và thằng bé cười ré lên mỗi lần bị hụt tay.
Từ cửa sổ phòng bếp, Coste vừa ngắm nhìn cảnh tượng cuộc sống gia đình kiểu mẫu ấy vừa lật đi lật lại những lựa chọn khả dĩ, giữa những gì lý trí yêu cầu anh và những gì anh sẽ thực sự lựa chọn để làm theo. Tất nhiên, hai góc nhìn hoàn toàn đối lập nhau, một cách tuyệt đối.
Anh cảm thấy hai cánh tay Laure vòng quanh thắt lưng anh, rồi khuôn mặt cô áp vào sau lưng anh.
– Tôi sống với anh ấy, Victor ạ, thế nên anh đừng nghĩ rằng tôi không biết gì khi người đàn ông của tôi làm một điều ngu ngốc. Cả anh cũng thế, tôi cũng hiểu rõ anh, và tôi biết rằng nếu hôm nay anh đến đây, thì chính là để biết xem anh có ghé vai gánh vác nổi cái điều ngu ngốc ấy hay không.
– Không tồi nhỉ.
– Vợ của cảnh sát thì cũng có chút năng lực của cảnh sát mà, đúng không? Vậy anh đã đưa ra quyết định chưa?
– Tôi cũng muốn có thể trả lời cô, nhưng còn chưa biết vụ này sẽ đưa tôi đến đâu. Tôi sẽ làm thế nào đó để hai người có thể tận hưởng Alpes trong thời gian lâu nhất, nhưng không thể hứa hẹn gì với cô được.
– Nghiêm trọng đến thế kia ư?
– Cô hãy cố gắng đừng giận cậu ấy.
– Giận anh ấy ư? Mathias sẽ không làm gì bất hợp pháp chỉ vì lợi ích của riêng anh ấy. Tôi biết rằng cho dù cái ngõ cụt kia là gì, thì anh ấy lao vào đấy cũng là vì chúng tôi. Tôi đã đe dọa cho đến khi anh ấy phát điên vì lo sợ, thậm chí tôi còn dùng đến cả Gabriel, tôi không còn biết phải làm thế nào nữa. Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm, theo một góc độ nào đó, cho dù tôi không hề biết chúng ta đang nói về chuyện gì.
Cô siết vòng tay chặt hơn chút nữa.
– Làm sao trước đây tôi lại có thể ghét anh đến thế, khi mà bây giờ tôi đã nhận ra rằng sở dĩ Mathias trụ được ở đó, một mình, trong cái hạt chết tiệt ấy của các anh, còn tôi thì ra sức gây khó dễ, thì chỉ là nhờ tình bạn của anh.
Coste không đặt lòng tin vào những phụ nữ đang yêu. Trong rất nhiều vụ điều tra, họ đã khiến anh bị dắt mũi. Anh không thể nói liệu Laure có tìm cách thao túng anh không, nhưng dù sao anh cũng đã đưa ra quyết định của mình đúng vào lúc ấy, cho dù biết rằng quyết định ấy sẽ khiến anh mắc kẹt. Từ giờ trở đi, anh không thể để mình bị rơi xuống nước nữa.