Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Bác sĩ Léa Marquant, bác sĩ pháp y thuộc Viện pháp y Paris, vẫn là một bí ẩn đối với Coste. Là con gái của giám đốc một bệnh viện tư ở Paris, chị lại thích sống giữa các xác chết hơn là chịu đựng những bài rên rỉ mè nheo của người sống. Coste chỉ nhìn thấy chị trong trang phục áo blu trắng, mái tóc nâu vàng chải gọn ra sau, đôi mắt xanh nhạt đằng sau cặp kính thanh mảnh mắt vuông, khuôn mặt trong sáng tươi cười, hoàn toàn trái ngược với khả năng cưa gọn một cái hộp sọ trong chưa đầy một phút và thọc tay vào cả đống ruột gan tim phổi của các xác chết. Do đó, anh thường tự hỏi không biết trông chị sẽ thế nào với mái tóc buông lơi và bộ quần áo bớt những vết máu.

Nét đặc biệt trong mối quan hệ của họ muốn rằng họ chỉ gặp nhau sau một cái chết đáng ngờ, và vào dịp ấy, Coste thường tận dụng cơ hội để kín đáo xác minh rằng ngón tay chị vẫn trống, không đeo nhẫn.

Sáng nay, họ bước đi bên nhau dọc một trong những hành lang dài của Viện pháp y.

– Khách hàng của anh, anh ta có chuyện gì không?

– Ờ thì là chuyện của một gã được tìm thấy đã chết sáng nay tại một kho hàng, với ba viên đạn ở vùng ngực.

– Một vụ thanh toán chăng?

– Sao lại không nhỉ. Phần còn lại thì cô sẽ là người kể cho tôi nghe.

Nữ bác sĩ pháp y lướt tấm thẻ an ninh trên ổ khóa từ của phòng giải phẫu.

Thân hình của gã khổng lồ đã chuyển sang màu xám dưới ánh đèn nê-ông lạnh lẽo. Hai bàn chân gã thò ra bên ngoài bàn giải phẫu. Léa Marquant kéo chiếc khẩu trang phẫu thuật lên, rồi sau vài giây im lặng, chị tiến hành chụp một loạt ảnh.

– Được rồi, chúng ta hãy bắt đầu bằng việc cắt bỏ quần áo của anh ta, rồi sẽ xem xét mức độ gây hại của mấy phát đạn.

Chị nhấc vạt chiếc áo đẫm máu lên rồi cắt một đường từ gấu áo lên tận cổ áo. Không rời mắt khỏi Léa, Coste lấy ra hộp dầu cù là và bôi một chút lên môi trên. Mười phút nữa, bầu không khí sẽ trở nên không thể thở nổi.

Léa nhẹ nhàng tách chiếc áo ra khỏi làn da nạn nhân. Chị lướt bàn tay trên bộ ngực còn nguyên vẹn của gã nhiều lần, trong lòng đầy nghi hoặc. Không có bất kỳ dấu vết nào của viên đạn. Không có bất kỳ vết thương nào.

– Khách hàng này của anh bình phục nhanh thật đấy.

Coste lại gần. Xem xét. Rồi thở ra một hơi thật dài. Nhìn nữ bác sĩ pháp y. Cảm thấy bực mình. Anh liền làm theo lệ thường. Cách thức đơn giản nhất.

– Ba lỗ thủng trên áo, không có vết thương nào tương ứng, có lẽ người ta đã mặc cho anh ta một cái áo…

Rồi anh lặng lẽ tiếp tục dòng suy luận ấy trong đầu.

– Tôi ghét chuyện này, – Léa Marquant cằn nhằn.

– Cô nói sao?

– Anh bắt đầu bằng việc đưa ra một giả thuyết, rồi kết thúc nó trong đầu.

– Xin lỗi cô. Tôi đang tự nhủ là anh chàng lạ mặt này không bị chết vì đạn bắn, cô sẽ phải tìm ra một nguyên nhân tử vong khác… còn tôi, tôi sẽ phải tiến hành điều tra với một chiếc áo thun.

Léa tiếp tục cắt bỏ nốt phần quần áo còn lại trên người nạn nhân, rồi lại chụp một loạt ảnh.

Yên bình. Đó là cảm giác mà người ta cảm thấy khi nhìn nạn nhân, hai mắt nhắm, hoàn toàn trần trụi.

Tuy nhiên, đêm qua hẳn là không được yên bình như thế. Bị quấn chặt đến hàng trăm vòng bởi một sợi dây, lên đến tận gốc, dương vật của nạn nhân trông giống một thứ quả đen sì và nhăn nhúm. Nữ bác sĩ pháp y liền tiến đến gần rồi chỉnh lại chiếc kính bảo hộ.

– Victor này, tôi nghĩ rằng anh ta bị mất hai hòn cà rồi.

Chị nói tiếp, lần này sử dụng cách nói phù hợp hơn:

– Vết rạch giải phẫu, cắt bỏ tinh hoàn sau khi buộc chặt bằng dây. Hẳn là anh ta không thích thú với chuyện này, vì rõ ràng thương tích có trước khi chết. Hung khí là một thứ mà tôi thấy giống với dây quấn thịt, ở gốc dương vật, theo kiểu băng ga rô.

– Thứ đó chẳng khẳng định gì cả, mà chỉ làm rõ thôi.

– Nghĩa là thế nào, hả Sherlock?

– Rằng có kẻ không chỉ muốn anh ta còn sống trong lúc bị cắt bi, mà còn để sau đó anh ta cũng vẫn còn sống. Chuyện đó rõ ràng mà.

Một bên khóe môi Léa nhếch lên thành một nụ cười kín đáo, chị thích đầu óc nhạy bén của viên cảnh sát. Chị tiếp tục xem xét từng xăng-ti-mét vuông một, rồi lật người nạn nhân với sự trợ giúp của Coste.

– Toàn bộ thân mình đã chuyển sang trạng thái cứng đờ, mặc dù vẫn còn hơi mềm; vậy là anh ta chết chưa quá sáu tiếng. Giảm thân nhiệt sau khi chết, nên thân thể hơi lạnh. Tôi không nhìn thấy vết thương nào, cũng không có chỗ nào bị biến màu. Tôi sẽ tìm kiếm xem có vết tụ máu dưới da nào không.

Léa kéo chiếc bàn dụng cụ lại gần rồi chọn một lưỡi dao mổ. Chị ấn tay lên bắp chân trái của nạn nhân, rồi rạch sâu vào lớp da thịt dọc theo chiều dài bắp chân. Lớp cơ mở rộng ra, chẳng khác nào một bông hoa đỏ rực.

Gã khổng lồ đang nằm úp mặt trên bàn chợt mở to một bên mắt trong khi hai người đang đứng kia hoàn toàn không hay biết.

– Tôi không thấy gì đặc biệt cả, không có vết đánh đập.

Nữ bác sĩ pháp y cúi xuống và nắm chặt lấy bắp chân bên kia của nạn nhân, rồi rạch một đường bằng động tác y hệt lần trước, vừa nhanh vừa chính xác.

Cùng với một tiếng rên lanh lảnh đến chói tai, người chết bỗng chống khuỷu tay nhỏm dậy. Coste và nữ bác sĩ pháp y cùng sững người. Gã khổng lồ ngoái cổ về phía sau và nhìn hai bắp chân bị mổ phanh của mình, rồi quay đầu nhìn sang người đôi nam nữ vẫn đang đứng đờ trước mặt anh ta. Gã định đứng dậy, nhưng rốt cuộc lại ngã nhào, lật đổ chiếc bàn chất đầy dụng cụ cùng các chai lọ, trong tiếng loảng xoảng ầm ĩ của kim loại và thủy tinh vỡ. Bị ngã phịch xuống đất, gã vớ lấy con dao mổ gần nhất trong tầm tay rồi chĩa ra trước mặt. Coste liền rút súng, đứng chắn trước mặt nữ bác sĩ pháp y và nhắm thẳng họng súng vào khoảng vai của người đàn ông.

Không thể đứng dậy nổi, gã khổng lồ trườn lùi lên mặt sàn trắng tinh vấy máu, nặng nề đẩy người bằng hai bàn tay, cho đến khi nép được vào một góc phòng, con dao mổ vẫn chĩa ra trước mặt. Toàn thân gã run rẩy, ánh mắt trống rỗng thất thần. Coste cảm thấy thật lố bịch khi chĩa súng vào một người đang ở trạng thái sốc như vậy, liền cất súng vào bao.

– Chết tiệt, anh chàng của anh bình phục nhanh thật đấy, Coste ạ.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.