Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
47

❊ ❊ ❊

Farel đã chọn một địa điểm mà gã biết rõ. Tiệm cà phê Âm nhạc ở quận XIX Paris. Địa điểm này có khung cảnh rất phù hợp. Một nơi công cộng, có hàng hiên nằm đối diện với khu chợ La Villette, không gian mở và thường là đông khách vào bất cứ giờ nào, bất cứ thời tiết nào. Lại vẫn đảm bảo sự riêng tư, với những chiếc ghế bành ấm cúng ở cuối phòng, khuất một nửa đằng sau cây đàn dương cầm vốn chỉ dùng làm đồ trang trí, hẳn đã lỗi nhịp từ lâu. Cuộc hẹn được đề xuất vào lúc 21h30. Gã ra khỏi tàu điện sớm hai mươi phút, để kiểm tra tình hình, giống như các cảnh sát đã dạy gã. Nhắm thẳng hướng tiệm cà phê, gã băng qua quảng trường lát đá nơi một đài phun nước đồ sộ được tạo bởi tám con sư tử phun nước sừng sững ở vị trí trung tâm.

Đám người mà gã tưởng là một nhóm sinh viên, vì tiệm cà phê ở gần nhạc viện lại tận dụng được hệ thống chiếu sáng của quảng trường, dần dà hiện rõ khi gã đến gần. Ba khuôn mặt không mấy thân thiện với chất miền Đông đặc sệt có thể nhận ra ngay cho dù họ không thốt ra bất cứ lời nào. Farel ôm siết cái cặp tài liệu đựng chiếc điện thoại vào người, lại càng ôm chặt hơn khi nhận ra là ba người kia đang đi thẳng về phía gã. Đến bên Farel, hai gã đi trước tạo thành một hàng rào đồ sộ trong khi gã đi sau đưa mắt nhìn xung quanh, hai chân vẫn tiếp tục nhảy nhót. Farel nghĩ hẳn gã cần quan tâm đến gã đi sau này, trông hắn có dáng dấp của một con chó dại, kẻ đáng ngại nhất trong khi hai kẻ còn lại, trưởng thành hơn, phụ trách phần trao đổi. Gã không mất nhiều thời gian để hiểu ra rằng gã không phải nạn nhân của một cuộc tấn công tình cờ, mà đúng ra ba kẻ này đang cố tình chờ gã ở đây, vì đây là địa điểm hẹn gặp.

Sự bình thản mà gã nhận thấy trong ánh mắt của kẻ sáp lại gần gã nhất khiến gã hoàn toàn mất tinh thần theo đúng nghĩa. Trên hai bàn tay hắn có mấy hình xăm hỏng, kiểu của nhà trồng được hoặc sản phẩm trong tù, có màu sắc không đồng đều. Và cái ánh mắt xám nhạt, vừa sắc lạnh vừa tự tin, cho Farel thấy rằng dù gã có định làm gì thì đó cũng là một sai lầm. Tên đó hất hàm về phía chiếc cặp tài liệu. Farel đưa cho hắn chiếc máy tính xách tay, kèm một nụ cười nhẫn nhục. Gã chỉ còn cách vâng lời, nếu không muốn mất vài cái răng mà kết cục thì vẫn là như thế.

Hai gã đàn ông kia vòng ngược lại, để mặc tay hăm dọa học việc kia tiếp tục nhảy nhót để cố kiềm chế nỗi phấn khích. Ngạc nhiên, hắn nhìn hai kẻ đồng bọn đi xa dần, với vẻ mặt của kẻ vừa bị tước mất món tráng miệng. Hắn quay sang Farel như thể chính gã là người phải chịu trách nhiệm về nỗi thất vọng của hắn, và giáng cho gã một quả đấm nặng nề thẳng vào khoảng giữa mũi và hai hàm răng. Hắn ném vào mặt gã một câu [1] theo cái cách người ta vẫn nhổ vào mặt một người đã nằm dưới đất. Một tấm màn màu trắng chụp xuống tay phóng viên, rồi màu sắc lập lại dần dần, âm thanh trở nên rõ ràng hơn, gã lau mấy giọt nước mắt vừa trào ra vì đau đớn, và mười giây sau, gã lại cảm nhận được thế giới xung quanh.

Trong tiệm cà phê Âm nhạc, gã không thể không tự cười nhạo chính mình. Một tay gã cầm ly whisky không đá, tay kia cầm chiếc khăn giấy cố ngăn dòng máu đang chảy ra từ mũi. Gã vừa nhận ra rằng tình cảnh sẽ kỳ cục đến thế nào nếu gã đến trụ sở cảnh sát của khu phố để khai báo về vụ cướp chiếc máy tính xách tay có chứa bản chụp những hồ sơ vụ án mà chính các đồng nghiệp của họ ở bộ phận Cảnh sát tư pháp đang muốn che giấu. Làm sao mà Soultier có thể biết chắc là gã sẽ mang theo máy tính xách tay? Dù sao, rủi ro bị nhầm lẫn cũng khiến vụ đánh cược của tay chính khách đó trở nên táo bạo.

Bất chấp mọi việc có thế nào, gã vẫn còn bản giấy của những hồ sơ đó, chúng vẫn nằm nguyên trong chiếc thùng các-tông của trung úy Aubin, dưới gầm bàn làm việc của gã, không hẳn là một nơi cất giấu. Trong lúc uống nốt ly rượu, gã hiểu rằng ván cờ này không chứa đựng cuộc may rủi nào, và rằng căn hộ của gã hẳn là vừa bị đột nhập. Gã gọi thêm một ly rượu nữa, rồi lấy một chiếc khăn giấy mới.

[1] Câu chửi quen thuộc trong tiếng Serbia, tương đương với “đồ con hoang” (chú thích của tác giả).

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.