Vương Di Viễn lập tức phấn chấn hẳn lên, ngẩng đầu nhìn chằm chằm người đang ngây ra đứng giữa sảnh, khuôn mặt dính đầy bã trà kia. Nương theo lời của Cố Diên Chương, ông nghiêm giọng quát: "Ngươi rốt cuộc là kẻ nào, họ tên là gì, vì sao lại ở Cát Châu! Làm thế nào trà trộn vào Quảng Tín Quân! Khai thật cho ta!"
Trên mặt Từ Mậu vẫn còn dính bã trà ngâm nát, nước từ trên trán chảy xuống từng giọt, không rõ là mồ hôi của chính mình hay là nước trà vừa bị hắt vào.
Hắn khó khăn lắm mới tích tụ được cảm xúc, vừa mới nói đến đoạn cao trào: "Nay nếu chúng ta được ân xá, lại bắt một mình Quân tướng phải chết, vậy thì cần gì phải đầu hàng, chi bằng tất cả cùng chết chung một chỗ." Vừa nói ra khỏi miệng, đến chính hắn cũng suýt tin là thật. Chỉ cần chờ câu tiếp theo: "Đầu rơi thì cũng chỉ là vết sẹo bằng cái bát, lão tử hôm nay cứ để mạng mình lại đây, anh em, ai có thể liều mạng chết cùng ta." là đủ khuấy động không khí trong sảnh. Ai ngờ lời còn chưa dứt, đã bị người đối diện hắt thẳng một gáo nước vào mặt, hắt đến mức cả người hắn ngẩn ngơ.
Bã trà còn chưa lau sạch, nước trà cũng chưa kịp lau khô, hắn càng chưa kịp chất vấn, thì vài câu hỏi ngắn ngủi của "Cố Thông phán" đối diện đã khiến trong lòng hắn dấy lên sự hoảng loạn.
Chuyện này là thế nào?
Rõ ràng vừa nãy vẫn rất ổn, tận mắt thấy tài ăn nói của mình đang phát huy tác dụng, sắp khiến mọi người trong sảnh cùng đứng dậy, vậy mà chỉ trong chớp mắt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hắn đứng một mình giữa sảnh, xung quanh trống không, không có lấy một người đồng bọn. Vốn dĩ đây là vị trí hắn cố ý chọn để mọi người trong phòng đều nhìn rõ hành động, nghe rõ giọng nói của mình, nhưng vị trí chọn quá tốt này, giờ lại trở thành cái dở. Lúc này dù muốn che giấu cũng chẳng tìm được chỗ nào.
Từ Mậu quay đầu sang một bên, nhưng rồi lại lập tức quay trở lại.
—— Dù là bên cạnh cách bảy tám bước hay phía sau cách hơn mười bước, mọi người đều nhìn chằm chằm vào hắn, như thể đều đang đợi hắn trả lời vậy.
Hắn chợt hoàn hồn lại.
Phải rồi, vừa nãy "Cố Thông phán" kia hỏi tên tuổi lai lịch của hắn.
Nhưng việc này phải trả lời thế nào đây?!
May mà Từ Mậu lăn lộn chốn thị thành đã lâu, toàn thân đầy thói côn đồ, khi cần hung ác thì hung ác, khi cần giả ngây ngô thì cũng cực kỳ dứt khoát. Hắn chưa từng đọc sách, đương nhiên không biết thế nào là "vòng vo tam quốc", nhưng hắn biết, lúc này không thể để đối phương dắt mũi mình.
Trong đầu chỉ nghĩ thoáng qua một chút, Từ Mậu đã lấy lòng bàn tay lau mặt, quát lớn: "Cố Thông phán hỏi câu này là ý gì?! Ta đi đứng ngay thẳng, ngồi cũng đàng hoàng, dù mười tám đời nhà ta cũng đều trong sạch, chưa từng nợ tiền ai, cũng chưa từng dồn ai vào đường cùng. Nay ngươi đừng lấy lời lẽ ra để ngăn cản ta, hãy nói cho rõ ràng đi, ở đây lén lút trốn tránh thì tính là bậc đại trượng phu gì! Tính là quan lớn gì! Ngươi chỉ cần trả lời ta, ngươi có bảo vệ được tính mạng của Lương Quân tướng hay không!"
Hắn vừa nói, trong lòng vừa tự khen mình một câu, cũng không quên dùng vẻ mặt căm phẫn nhìn chằm chằm "đại trượng phu", "quan lớn" đối diện, cứ như thể toàn tâm toàn ý muốn giữ mạng cho Lương Quý vậy. Nhưng trong ánh mắt nhìn Cố Diên Chương lại đầy vẻ đắc ý.
Ngươi làm gì được ta?!
Ngươi có thoát khỏi cái hố ta đào cho ngươi không?!
Có bản lĩnh thì trả lời đi!
Ngươi có giữ được cái mạng chó của Lương Quý không?!
Đã không giữ được, thì ngươi còn đến đây phí lời với ta làm gì! Lo mà quay về vận lương của ngươi đi, lão tử lăn lộn trên giang hồ lúc ngươi còn chưa biết nằm trong bụng mẹ nào mà ăn phân đâu!
Người trong sảnh, có thể nói ai ai cũng quan tâm đến sự sống chết của Lương Quý.
Ai cũng biết, nếu không phải vì đám thuộc hạ này trong Quảng Tín Quân, Lương Quý đã không rơi vào nông nỗi hôm nay. Lão vốn không cần tạo phản, chỉ là bị anh em kéo theo mà phản. Nhưng vì tôn lão làm đầu, nên đến cuối cùng, Lương Quý lại không có cách nào rửa sạch tội trạng.
So với lai lịch của một kẻ nhỏ bé như Từ Mậu, mọi người tự nhiên quan tâm đến Lương Quý hơn, thế là ai nấy lại đổ dồn ánh mắt về phía Cố Diên Chương.
Thấy cảnh tượng này, Từ Mậu càng đắc ý hơn, gần như muốn bật cười thành tiếng.
Có bản lĩnh hắt nước lão tử, không có bản lĩnh trả lời sao?
Hắn đắc ý dào dạt đứng giữa sảnh, nếu sau lưng có cái đuôi, lúc này chắc đã vểnh tận lên trời rồi.
Một câu hỏi như vậy, dù là ai đến cũng không thể trả lời.
Trả lời thế nào đây?
Nếu nói có thể giữ được tính mạng của Lương Quý, lời này nói ra, đến kẻ ngốc cũng không tin. Vốn đã là kẻ cầm đầu phản tặc, dù trong đó còn có nội tình gì, dù không phải tự nguyện làm, nhưng tạo phản chính là tạo phản. Nếu kẻ cầm đầu phản tặc mà không xử tử hình, thì thể diện triều đình để đâu?
Một khi "Cố Thông phán" này nói ra, chính là coi đám huynh đệ trong sảnh này như kẻ ngốc mà dắt mũi, tự tìm đường chết.
Nhưng nếu nói không thể giữ được tính mạng Lương Quý, thì những lời sau đó đều không cần nói nữa, lần thuyết hàng này coi như đến không. Thậm chí không cần chính mình thổi gió, trong phòng toàn là anh em của Lương Quý, ai nấy đều sẽ nhảy dựng lên, đòi sống chết cùng nhau.
Quay về mà bú sữa đi! So với lão tử, ngươi còn non lắm!
Nghiến răng ken két, Từ Mậu trừng mắt nhìn Cố Diên Chương, chăm chú đợi câu trả lời của hắn, chỉ chờ hắn thốt ra lời là sẽ tìm sơ hở ngay.
Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Cố Diên Chương lại không hề suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu đáp: "Ta đã được Trần Tiết độ hứa hẹn, cũng dám lấy công danh, tính mạng của chính mình ra bảo đảm, để giữ lấy tính mạng cho các ngươi, nhưng lại không thể bảo vệ được Lương Quân tướng."
Lời vừa dứt, trong sảnh lập tức ồn ào náo loạn, gần như ngay lập tức có người hét lên: "Hàng cái con khỉ, không hàng nữa, chúng ta cùng sống chết với Quân tướng!"
Từ Mậu nghe thấy vô cùng khoái chí, chỉ hận mình không sinh ra trong thời loạn, chỉ cảm thấy với tài năng của bản thân, so với Hàn Tín, Tiêu Hà trong miệng người kể chuyện cũng chẳng khác là bao, ngay cả mấy tên du hiệp trước kia cũng kém hắn hai phần bản lĩnh.
Cố Diên Chương hoàn toàn không quan tâm đến sự ồn ào trong sảnh, mà lớn tiếng nói: "Lương Quân tướng vốn cũng còn một tia hy vọng sống, ta đã cùng Trần Tiết độ dâng sớ, cầu xin Thiên tử ân xá, đày Quân tướng ra đảo Sa Môn. Chỉ là sau khi hắn xưng vương, thì dù có dâng bao nhiêu sớ cũng vô dụng, không còn khả năng sống sót nữa. Ta chỉ hỏi, là ai bày mưu, là ai ở bên ngoài tung tin, xui hắn xưng vương?"
Trên đường đến đây, chàng đã nghe Vương Di Viễn cùng những thuộc hạ cũ biết Lương Quý trong Quảng Tín Quân nói chuyện hồi lâu, cảm thấy lần này thực sự kỳ lạ, dù sao dựa theo tính cách của Lương Quý, lão không phải người sẽ xưng vương.
Nay bước vào sảnh, lại thấy trận thế này, Cố Diên Chương đã đoán được lần xưng vương này, phần lớn là kiệt tác của kẻ đang nhảy nhót lợi hại trước mặt mình đây.
Thuyết hàng kỵ nhất là hứa hẹn bừa bãi, một khi để quân phản loạn thấy ngươi sẽ lừa họ, họ sẽ không bao giờ tin bất kỳ lời nào ngươi nói nữa. Chính vì vậy, Cố Diên Chương không hề làm bất kỳ sự bù đắp nào, ngay cả lời nói cũng không quanh co, trực tiếp thừa nhận Lương Quý không thể sống được.
Nhưng tại sao lại không thể sống?
Bởi vì hắn đã xưng vương!
Ý muốn nói là —— ai bày ra cái mưu hèn kế bẩn này, kẻ đó chính là kẻ cầm đầu hại chết Lương Quân tướng.
Một câu hỏi của Cố Diên Chương vừa dứt, trong sảnh mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía Từ Mậu.
Cố Diên Chương không cho Từ Mậu cơ hội nói thêm, mà trực tiếp đứng dậy, quay đầu nhìn một tiểu tốt vừa nãy giúp châm trà phía sau mình, chỉ vào Từ Mậu hỏi: "Hắn họ tên là gì?"
Chàng nhíu mày, giọng điệu dứt khoát.
Miệng tiểu tốt còn nhanh hơn não, gần như không thể kiểm soát mà đáp: "Từ... Từ Mậu..."
Cố Diên Chương có được đáp án, quay đầu lại, nói với Từ Mậu: "Từ Mậu, vì sao ngươi lại muốn hại tính mạng Lương Quân tướng?! Nghe lời ngươi vừa nói trong sảnh, thông minh rõ ràng như thế, lẽ nào không biết, Quân tướng một khi xưng vương thì không còn đường lui, chỉ còn đường chết sao? Quân tịch của ngươi đâu? Hộ tịch đâu? Sống ở đâu trong thành Cát Châu? Ban đầu vì sao lại vào Quảng Tín Quân? Vì sao sau khi bị giải ngũ lại ở lại Cát Châu, ngươi có mưu đồ gì?!"
Lại nhìn về phía Lương Quý: "Dám hỏi Quân tướng, có từng thấy quân tịch của người này không?"