Gạch của Sùng Chính điện còn được gọi là "kim chuyên", tuy được nung từ bùn đất, nhưng lại khác với gạch thông thường, là loại do lò gạch Tô Châu cung cấp đặc biệt, chất liệu vô cùng rắn chắc, vì gõ vào có tiếng như vàng đá, cho nên mới có tên gọi này.
Triệu Nhuế một tay chống lên lớp gạch vàng phía sau, sờ vào mặt gạch ấy, tựa như đang sờ vào một khối băng, cái lạnh từ lòng bàn tay thấu tận toàn thân.
Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, trong miệng không ngừng tiết ra nước chua, trong cổ họng cũng vừa chua vừa cay, như có thứ gì đó muốn trào ra từ bên trong.
Trịnh Lai vô cùng hoảng sợ, vội vàng tiến lên muốn đỡ thiên tử dậy, vừa định mở miệng nói chuyện, thì nghe thấy một tiếng dặn dò đầy gắng gượng kiềm chế.
"Đi gọi ngự y, nhanh..."
Triệu Nhuế gắng gượng nói một câu, rồi nhắm mắt lại.
Hắn thấy khó chịu quá, có một thoáng, từ thái dương đến tim đều co rút.
Dẫu vẫn luôn biết thân thể mình không tốt, nhưng trước kia chưa từng có lần nào giống như lần này, cảm thấy quan tài đã ở ngay trước mắt, mà bản thân mình đã bước một chân vào đó, dường như chỉ cần thả lỏng một chút thôi, là thật sự sẽ tắt thở.
Hắn đang độ tráng niên, còn bao nhiêu chuyện chưa làm, hắn còn muốn làm vị hoàng đế mở mang bờ cõi, khai sáng thịnh thế! Hắn còn chưa muốn chết!!
Toàn thân Triệu Nhuế run bần bật, cứ ngỡ như đã qua cả một đời dài đằng đẵng, mới cảm thấy có người đỡ mình dậy, mở mắt ra nhìn — là Trịnh Lai với vẻ mặt hoảng hốt cùng một tiểu hoàng môn khác.
Gian trong nơi đi vệ sinh ở hậu điện có đặt một chiếc giường, Triệu Nhuế được đỡ ngồi lên đó, thở dốc một hồi lâu, lại buồn nôn khan, lại nôn ra nước chua, đợi đến khi qua một khắc nhỏ, mới dần dần dịu lại.
Lúc này ngự y cũng đã tới.
Người trực ngày hôm nay là Tôn Phụng Dược cùng hai vị y quan của Thái y viện, ba người nhìn thấy sắc mặt của thiên tử, đều giật mình, vội vàng tiến lên hành lễ.
Triệu Nhuế lúc này đã đỡ hơn, cũng có sức để nói chuyện, bèn bảo: "Miễn lễ."
Lại nói: "Trẫm không thoải mái, các khanh xem thử là bệnh ở đâu."
Tôn Phụng Dược vội vàng đi đầu tiến lên, vì thấy thiên tử vẻ mặt mệt mỏi, dáng vẻ đến cả nói cũng chẳng muốn nói, nên không dám hỏi nhiều trước, cứ thế bắt mạch.
Từ lúc chẩn mạch đến khi kê xong phương thuốc, ba vị ngự y mất đến nửa canh giờ, kết luận cuối cùng rút ra là thiên tử bị thấp hàn nhập thể, cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, không được tiếp tục thức đêm như trước nữa.
Triệu Nhuế uống thuốc xong, lại được Tôn Phụng Dược châm cứu, đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ cảm thấy như nửa cái mạng đã quay về.
Vì trong thang thuốc kia có tác dụng an thần, hắn ngủ một giấc không biết bao lâu, đợi đến khi tỉnh lại, chỉ thấy trong điện tối tăm mờ mịt, nhìn cứ như đã là buổi tối rồi.
Triệu Nhuế giật mình, vội vã bò dậy, gọi: "Trịnh Lai!"
Trịnh Lai đứng cạnh giường, nghe thấy Triệu Nhuế gọi, vội vàng đáp dạ, còn chưa kịp vén màn giường lên, Triệu Nhuế đã tự mình vén màn, nhíu mày chất vấn: "Giờ nào rồi? Hai phủ đã tới chưa??"
Thân thể hắn đỡ hơn chút, liền bắt đầu bận tâm đến chuyện Quảng Nam và Khâm Châu.
Giao Chỉ tự xưng ba mươi vạn đại quân, tất nhiên chỉ là gọi cho vui.
Hắn cũng chẳng phải đứa trẻ hôi sữa mới đăng cơ nữa, không giống như trước kia, nghe nơi nào có địch khấu biên là lại run rẩy, địch báo số quân bao nhiêu là nghe bấy nhiêu.
Giao Chỉ xưng ba mươi vạn, binh sĩ thực sự có tầm bảy tám vạn là cùng.
Thế mà dẫu vậy, Quảng Nam cũng không chịu nổi đánh kiểu này!
Mấy vạn bách tính Khâm Châu, lần này không biết sẽ phải chết bao nhiêu người, bên cạnh còn có Tân Châu, xa hơn nữa chắc chắn còn có Ung Châu, Ngô Châu, đi về phía đông thì là toàn bộ Quảng Nam Đông lộ, nếu không kiểm soát được, Quảng Nam nguy rồi!
Mới qua bao lâu chứ?
Dương Khuê vừa chết, lũ giặc Giao đã làm phản ngút trời rồi!
Triệu Nhuế tính đi tính lại, đếm tới đếm lui, cho dù có tập trung binh lực Ung Châu, Quế Châu lại, cộng thêm số nhân thủ Trần Hạo mang đi, cũng không thể đối mặt trực diện với binh lính Giao Chỉ.
Quảng Nam Tây lộ đã phát cấp cước đệ tới cầu viện, lúc nãy Xu mật sứ Quách Thế Trung đang tranh cãi với Phạm Nghiêu Thần về việc có nên xuất binh cứu viện hay không, và xuất binh cứu viện thế nào, hiện giờ bao nhiêu sự vụ đều chờ mình quyết đoán, nếu lỡ hôm nay lại phải kéo sang ngày mai, chậm trễ thêm một ngày, Quảng Nam không biết sẽ phải chết thêm bao nhiêu người nữa.
Triệu Nhuế hất chăn trên người ra, cũng chẳng màng đến việc khác, muốn bò dậy.
Trịnh Lai vội nói: "Bệ hạ, ngài chỉ mới ngủ được hơn một canh giờ, hiện giờ vừa qua giờ Ngọ khắc ba, các vị quan lại mới tới chờ bên ngoài."
Triệu Nhuế giật mình, ngẩng đầu nhìn ánh sáng trong điện một vòng, sợ đến mức tay chân mềm nhũn, hỏi: "Sao lại tối thế này??"
Chẳng lẽ là thị lực của mình có vấn đề??
Nghe nói Thái tông hoàng đế từng mắc bệnh về mắt, suýt chút nữa mù lòa, rõ ràng đang độ tráng niên, lại phải sớm thiện vị cho con trai.
Chẳng lẽ mình cũng di truyền bệnh của Thái tông hoàng đế?
Triệu Nhuế bên này vẫn còn đang hốt hoảng, chỉ nghe Trịnh Lai đáp: "Hạ quan sợ ánh nắng quá chói, làm phiền giấc an giấc của Bệ hạ, nên bảo người dùng sa dày che kín các cửa sổ, cửa ra vào lại."
Hắn tự thấy đây là công lao, lại không biết hành động này của mình, suýt chút nữa đã hù chết vị thiên tử trước mặt rồi.
Vị hoàng đế từ trước đến nay tính tình cực tốt này, lần đầu tiên gần như muốn lôi tên hoạn quan tự ý làm càn này ra ngoài đánh cho mấy gậy.
Trịnh Lai muốn nịnh nọt "mông rồng", nhưng mông rồng đâu phải dễ tìm, quả nhiên đã vỗ trúng vào vuốt rồng, hắn vẫn không tự biết, còn tưởng mình chu đáo vẹn toàn, chắc chắn là đã làm tròn vai.
Triệu Nhuế tất nhiên lười so đo với một tên hoạn quan nhỏ bé, hắn vội vàng chỉnh đốn trang phục, đi ra ngoại điện.
Hơn hai mươi vị đại thần đã chia hàng đứng sẵn, dẫn đầu là Hoàng Chiêu Lượng và Quách Thế Trung, nhưng sau khi Triệu Nhuế ngồi xuống long ỷ, trước tiên điểm Quách Thế Trung ra nói chuyện, đợi ông ta bẩm báo xong, lại không hỏi Hoàng Chiêu Lượng, cũng không hỏi Tham tri chính sự Thạch Phùng Tân tóc đã bạc trắng đứng phía sau ông ta, mà bỏ qua mấy người, trực tiếp gọi Phạm Nghiêu Thần đang cầm hốt đứng đó.
"Phạm khanh, Quách khanh muốn điều binh từ Đàm Châu, điều phái tướng lĩnh từ triều đình đi lãnh binh, khanh nghĩ thế nào?"
Phạm Nghiêu Thần bước ra khỏi hàng nói: "Thần không có ý kiến gì, chỉ là lương thực, quân nhu, xe cộ của đại quân, Đàm Châu e là nhất thời khó mà chi ứng kịp."
Triệu Nhuế gật đầu, bảo: "Lương thực cứ lệnh Vĩnh Châu, Hành Châu tạm thời điều dùng từ kho Thường Bình, triều đình sẽ bổ sung sau."
Phạm Nghiêu Thần lại hỏi thêm vài chuyện về hậu cần, tiếp tế, tướng lĩnh lãnh binh các thứ.
Quách Thế Trung tiến cử mấy người, đều bị Phạm Nghiêu Thần vạch ra khuyết điểm, có một hai người ông không có ý kiến, lại bị Hoàng Chiêu Lượng nhảy ra nói không được, trong điện tức thì loạn cả lên.
Tôn Biện đứng phía sau, nhìn thấy thiên tử có việc chỉ hỏi Phạm Nghiêu Thần, nhiều nhất là kèm theo Hoàng Chiêu Lượng, Thạch Phùng Tân nửa thân đã xuống đất, vốn dĩ cũng chẳng làm được việc gì nữa, tất nhiên là vô can, nhưng bản thân mình đang là lúc thi thố tài năng, lại bị thiên tử nhàn rỗi để một bên như thế này, cũng đành bất lực.
Thảo luận đến trời tối mịt, Chính sự đường và Xu mật viện cũng không đạt được sự nhất trí về bất kỳ việc gì, Triệu Nhuế đành phải hạ chiếu bảo Đàm Châu điểm binh điểm tướng, chuẩn bị vật tư, lại lệnh việc này ngày mai bàn tiếp, cứ thế tan triều.
Phạm Nghiêu Thần ra khỏi cung, vừa về tới nhà, lập tức cho người gọi con rể tới.
Nhìn thấy Dương Nghĩa Phủ cung cung kính kính đứng phía dưới, ông cũng không vòng vo, hỏi thẳng: "Giao Chỉ khấu biên phá Khâm Châu, trong triều hiện đang bàn thảo việc phái binh chi viện Quảng Nam, ta muốn sắp xếp con hiệp lý việc chuyển vận theo quân, con nghĩ thế nào?"
Dương Nghĩa Phủ nghe thấy hai chữ Quảng Nam, chỉ cảm thấy như bị sét đánh ngang đầu, suýt chút nữa không che giấu nổi vẻ chấn kinh trong ánh mắt, cứ nhìn chằm chằm vào nhạc phụ đại nhân nhà mình.
Cha vợ thế này là... phát điên rồi sao?