Đứng tại chỗ chỉ qua chừng một hơi thở, Cố Diên Chương đã nhận ra lai lịch của cái mùi hôi thối kia.
Thực sự là quá đỗi quen thuộc.
Hắn từng lên trận giết địch ở Diên Châu, lại còn từng ở Chuyển Vận Tư một thời gian rất dài, tử thi đã tắt thở từng thấy qua, đầu lâu dùng để kiểm kê công trạng của phe mình, qua ướp muối rồi hong khô cũng từng thấy qua, nên rất dễ dàng phân biệt được, cái mùi này chính là mùi tử thi để lâu ngày phát ra.
Chỉ là khí hậu Quảng Nam khác với Diên Châu, Diên Châu trời khô ráo, tử thi không dễ thối rữa, còn lúc này tại Quảng Nguyên Châu thời tiết nóng nực, lại thêm độ ẩm cực nặng, thịt dê mới giết buổi sáng, đến trưa đã bắt đầu bốc mùi, tử thi đặt trong sảnh, có lẽ chỉ qua một đêm, liền có thể sinh ra tử khí.
Người ngửi ra cái mùi đó tự nhiên không chỉ có mình hắn.
Trương Định Nhai bước nhanh tới, vội vã đi đến cạnh chiếc quan tài nhìn rõ là được làm tạm bợ, có vẻ hơi thô kệch kia.
Trong sảnh đứng không ít phản quân dưới trướng Lương Quý, lúc này đều đã cởi giáp trụ, chỉ mặc vải thô, tay không tấc sắt đứng phía sau quan tài.
Mọi người thấy Trương Định Nhai tiến lên, cũng không ngăn cản, chỉ có một người đợi hắn đi tới gần, mới chỉ vào chiếc quan tài kia nói: "Đang muốn quay về bẩm báo Trương Đô Giám, đêm qua bọn ta bàn bạc muốn ra động đầu hàng, nhưng không ngờ Lương Quý khăng khăng không chịu, anh em một lòng muốn quy thuận triều đình, không muốn làm phản nữa, nhưng Lương Quý chỉ nghĩ đến chuyện xưng vương lập quốc, liền bị anh em bọn ta nhanh tay giết chết, đã băm thành bùn nhão, đang nằm trong quan tài này đây!"
Nếu không phải vì hoàn cảnh không thích hợp, Cố Diên Chương suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.
Hắn ngẩng đầu lên, đếm thử số người vây quanh quan tài gần nhất.
Là ba người.
Đều là ba kẻ ngồi trên ba chiếc ghế lớn ở phía dưới Lương Quý ngày hôm qua, tính ra, chắc hẳn chính là ba vị huynh đệ được Lương Quý phong làm "Vương gia" rồi.
Đây là đang chơi chiêu trò gì đây?
Lập công chuộc tội ư?
Trực diện như vậy, thô kệch như vậy, là coi hắn cùng Trương Định Nhai, và cả mấy ngàn người trong quan quân đều là kẻ ngốc sao?
Trương Định Nhai phía trước sắc mặt đã không còn bình thường nữa rồi.
Thế nhưng người nọ dường như hoàn toàn không nhìn thấy, lại nói tiếp: "Nghe tin mấy anh em bọn ta giết Lương Quý, hắn tự có thân tín đi báo tin, đã mang toàn bộ vợ con gia quyến Lương Quý trốn đi mất, vì là nửa đêm bỏ trốn, bọn ta đuổi theo không kịp, lại thêm lo lắng nếu ra ngoài, sẽ gây ra chuyện, khiến quan quân hiểu lầm, nên chỉ đành giữ vững trong động, đợi Đô Giám đến rồi mới bẩm báo."
Hắn ta nói dối trơn tru, không màng trước sau, cũng chẳng màng trong lời nói này có bao nhiêu sơ hở, bao nhiêu vấn đề, chỉ trưng ra bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi".
Trương Định Nhai trước nay cứ tưởng mình đã thấy biết không ít, nhưng đến lúc này, mới cảm thấy mình kiến thức quá nông cạn, hắn còn trẻ, gặp phải loại nhân vật lăn lộn trong quân doanh mười mấy hai mươi năm như thế này, ngẩn người một hồi, thậm chí không đáp lại được câu nào.
Cố Diên Chương thì bước lên mấy bước, nhìn thoáng qua tình hình trong quan tài kia.
Quả nhiên là một cái xác đã bị băm vằm nát bét, nhất là gương mặt đó, máu thịt lẫn lộn, đừng nói là Lương Quý, dù cho có ai nói đây là Tây Thi chim sa cá lặn, e rằng cũng khiến người ta không thể phản bác được.
Trên đống thịt nát của cái xác kia còn "khoác" bộ quan phục ngày trước của Lương Quý.
Cố Diên Chương thực sự không biết nên biểu lộ vẻ mặt gì cho phải.
Diễn kịch đến mức này, toàn là sơ hở, tựa như hồ ly tinh đứng trên sân khấu, tay áo lụa vung lên một cách õng ẹo, hát một khúc ỉu xìu, chờ đến khi xoay người, phía sau ngay cả nửa vạt áo cũng chưa mặc, cái đuôi cứ thế nghênh ngang lộ ra bên ngoài, dựng đứng lông lá, đúng là khiến người ta muốn bắt bẻ cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Nhìn đống thịt nát trong quan tài mà ngay cả mẹ đẻ Lương Quý đến cũng không nhận ra đây có phải con mình sinh ra hay không, Cố Diên Chương vừa bất lực, vừa buồn cười.
Tuy nhiên đối với hắn mà nói, Lương Quý sống hay chết, đi đến nơi nào, cũng không có ảnh hưởng quá lớn.
Chưa nói đến việc bản thân Lương Quý tuy phạm tội lớn, nhưng việc Cát Châu không phát lương hưởng trợ cấp đúng hạn cũng là sự thật, vốn không có ý làm phản nhưng bị ép thành phản tặc, lại còn là người quen cũ, phản quân dọc đường đi tới, tuy rằng cướp kho bãi, nhưng không hề làm hại dân chúng. Người đang yên đang lành, rơi vào kết cục thê thảm ngày hôm nay, với tư cách là người ngoài cuộc, nếu nói không có chút đồng cảm nào, thì đó là nói dối.
Chính vì như vậy, ngày hôm qua hắn mới ám chỉ Lương Quý có thể tìm cách ẩn danh, tìm lối thoát khác, giống như Từ Mậu vậy. Chỉ là không ngờ, đối phương lại làm chuyện này một cách thô kệch đến thế.
Không giống với Bảo An Quân và Kinh Hồ Sương Quân, cũng không giống với Trần Hạo, Cố Diên Chương vốn không ở trong Xu Mật Viện, cũng không phải võ tướng, không phải chỉ có thể dựa vào quân công để thăng tiến, lần nào đánh trận cũng phải chộp lấy, có cơ hội lập công tự nhiên tốt, nếu không có, cũng không sao.
Tuổi hắn còn quá nhỏ, tư lịch quá nông, dù lập được công lao lớn đến đâu, cũng không thể nhận được sự đền đáp xứng đáng, có được hai phần ba phần đã là may mắn lắm rồi, cho nên đối với chuyện có lập công hay không, từ lâu đã không quá để tâm.
Lần này đến khuyên hàng, để sổng mất Lương Quý đúng là mất đi một đại công, khó mà cầu phong thưởng, nhưng đối với việc bình định mà nói, không có ảnh hưởng quá lớn.
Ba ngàn phản binh Quảng Tín Quân đã quy thuận, Quảng Nguyên Châu đã bình, đợi đến khi trình việc này lên triều đình, được Thiên tử lên tiếng, tốt nhất là đưa phản binh đi đồn điền ở Diên Châu, nếu không được, bản thân cũng đã cố gắng hết sức, coi như không thẹn với lòng.
Chuyện đến nước này, coi như kết thúc, Quảng Nam cũng có thể tạm thời trở lại yên bình, chỉ cần đề phòng thật tốt Giao Chỉ là được.
Có thể làm việc là được.
Dù là làm gì, chỉ cần chăm chỉ làm, không nói đến chuyện lợi nước lợi dân, cũng luôn có thể thể hiện được năng lực của bản thân.
Dần dần tích lũy nhiều hơn, Thiên tử tự khắc sẽ nhìn thấy, đến ngày tương lai vạn sự như ý, hắn muốn che chiếc Thanh Lương Tản kia, ai cũng không ngăn được, so với người khác tính toán chi li, tuy rằng phải tiêu tốn nhiều thời gian hơn, tuy rằng phải làm nhiều việc hơn, nhưng đây vốn là việc hắn muốn làm, làm như vậy cũng vững chãi hơn.
Chầm chậm thôi, cái gì là của hắn, ai cũng không cướp được.
Hắn còn trẻ như vậy, dù bốn mươi tuổi mới nhập các, thì vẫn còn hai mươi năm để tích lũy, ngày tháng còn dài, không vội ở thời khắc này.
Hơn nữa Thanh Lăng cũng chẳng hề vội vã, so với việc cầu phong cầu cáo, chi bằng dành nhiều thời gian ở bên nàng thì ý nghĩa hơn nhiều.
Nhìn thấy sự việc đã dần hạ màn, nghĩ đến người vợ hiền ở nhà, Cố Diên Chương chỉ hận không thể lập tức vứt đám phản binh trước mặt này đến Diên Châu, bản thân cũng có thể sớm ngày trở về kinh.
Dù trong lòng nghĩ thế nào, chuyện bề nổi vẫn phải làm cho tròn.
Tuy nhiên điều ngoài dự kiến của Cố Diên Chương là, trong quá trình phái binh tìm kiếm Lương Quý, các phản quân lại bẩm báo một chuyện khác —
Từ Mậu vốn đã bị giam giữ, không biết dùng cách gì, từ đó trốn thoát, ngoài ra, sứ giả Giao Chỉ vốn ở trong động cũng không thấy bóng dáng đâu.
Quan quân vội vã phái mấy trăm binh sĩ tìm kiếm gần Đặc Ma Động suốt mấy ngày liền, tuy rằng đã đào xới khắp hang chuột gần đó, lật tung cả tổ chim, nhưng vẫn không có manh mối gì.
Quảng Nam vốn lắm núi nhiều đồi, trong Quảng Nguyên Châu lại càng nhiều rừng núi, cây cối rậm rạp, trong Đặc Ma Động cũng có hàng chục động núi lớn nhỏ, trong đó núi non hiểm trở, Lương Quý nhiều năm đóng quân ở đây, chỉ cần hắn tùy ý chui vào một nơi nào đó, thì chẳng khác nào cá vào biển lớn, muốn tìm ra lần nữa, thực sự là không có khả năng, nhưng Từ Mậu lại là người chưa từng đến nơi này, vậy mà cũng thông thuộc đường lối chạy mất, cũng chẳng biết có phải đã đầu quân cho Giao Chỉ, đi cùng với bọn họ rồi hay không.
Qua mấy ngày, vì thực sự không tìm thấy, đại quân không thể cứ ở đây chờ đợi mãi không thôi, đành phải nhổ trại quay về Ung Châu.
Lần này mang theo phản binh cùng gia quyến của họ, rầm rộ vạn người, đi đương nhiên chậm hơn rất nhiều, đợi đến khi tới Ung Châu, còn chưa kịp vào thành, Cố Diên Chương cùng Trương Định Nhai liền liên tiếp nhận được ba tin tức.
Tôn Mật, Dương Khuê qua đời.
Trần Hạo đổ bệnh nặng không dậy nổi.
Giao Chỉ xâm phạm biên giới, đã phá Khâm Châu.