Ba ngày sau khi Michael Fiske lấy hồ sơ ra khỏi phòng thư tín của Tòa án, Rufus Harms gọi một cú điện thoại khác tới văn phòng của Sam Rider nhưng được cho biết rằng viên luật sư đi vắng. Trên đường bị áp giải trở lại phòng giam, Rufus đối mặt với một người đàn ông ngoài hành lang.
- Dạo này gọi điện thoại nhiều nhỉ, Harms. Chuyện gì, có vụ làm ăn qua đường bưu điện hay cái gì hả ? - Đám lính cười ầm lên hưởng ứng. Vic Tremaine nhỏ thó với chiều cao dưới sáu fít, tóc quăn màu vàng sáng, nét mặt dãi dầu sương gió và giống như một tháp pháo. Là phó chỉ huy trưởng của nhà tù Fort Jackson, ông ta coi việc đè nén và gây khổ sở cho Harms càng nhiều càng tốt như nhiệm vụ của riêng cá nhân mình. Harms không nói gì và kiên nhẫn đứng im trong khi Tremaine nhìn anh từ đầu tới chân.
- Luật sư của mày muốn gì ? Hắn định tiếp tục bào chữa cho việc mày làm thịt con bé đó hả ? Có đúng vậy không ? Tremaine tiến sát vào người tù - Mày vẫn mê thấy nó lúc ngủ. Tao mong là như thế. Mày biết là tao nghe thấy mày gào thét trong phòng giam. Giọng Tremaine công khai tỏ ý châm chọc, cơ tay và cơ vai của hắn căng ra theo từng từ, mạch máu ở cổ cũng căng theo, như thể hắn muốn Harms phát điên lên, làm một điều gì đó chống lại và nếu được thế, đây sẽ là thời điểm kết thúc thời gian nằm tù của Harms - Kêu khóc như một đứa con nít chết tiệt. Tao dám cá là bố mẹ con bé cũng gào khóc như mày. Tao cá là họ muốn xiết chặt ngón tay mình quanh cổ họng mày. Giống như mày đã làm với con họ. Mày đã bao giờ nghĩ tới điều này chưa ?
Harms không nao núng. Môi anh vẫn mím chặt, mắt nhìn như xuyên qua Tremaine. Harms đã từng trải qua những ngày tháng bị biệt giam, cách ly, bị mắng chửi và bị sỉ nhục cả về mặt tinh thần lẫn thể xác. Anh đã chịu đựng được mọi sự tàn ác, căm hờn và giận dữ nhất con người có thể trút lên nhau. Bất chấp nội dung và giọng điệu xấu xa, những lời nói của Tremaine sẽ không thể phá vỡ bức tường phòng vệ trong anh, điều đã giúp anh sống sót cho tới ngày hôm nay.
Cảm nhận được điều này, Tremaine lùi lại một bước.
- Đưa hắn khuất khỏi mắt tôi. Khi đám lính tiếp tục công việc, Tremaine gọi với theo - Quay về phòng mà đọc Kinh thánh của mày đi, Harms. Làm như thế sẽ giúp mày tới gần Thượng đế hơn đấy.
***
John Fiske vội vã đuổi theo người phụ nữ đang đi dọc theo hành lang trong tòa nhà của tòa án.
- Này, Janet, cho tôi một phút được không ?
Janet Ryan là một công tố viên dày dạn kinh nghiệm và hiện đang cố gắng hết sức nhằm tống một trong những khách hàng của Fiske vào tù một thời gian thật dài. Cô là một phụ nữ rất hấp dẫn và đã li dị. Cô mỉm cười khi nhìn thấy anh.
- Với anh thì có hai phút.
- về vụ Rodney...
- Khoan đã, để tôi nhớ lại xem sao. Có quá nhiều Rodney.
- Vụ trộm bẻ khóa ở cửa hàng điện tử, phía bắc.
- Có dùng súng, chống lại cảnh sát, ưu tiên số một. Tôi nhớ rồi.
- Đúng vậy. Dù sao thì cả hai chúng ta đều không muốn đem thằng khờ này ra xét xử.
- Nghe đây, John: lý lẽ biện hộ của anh bốc mùi rồi, trong khi lý lẽ của tôi thì thắng áp đảo.
Fish lắc đầu.
- Có thể cô sẽ gặp phải cả tá những vấn đề với một số trong những bằng chứng của cô.
- Có thể một từ nực cười, anh có nghĩ vậy không ?
- Lời thú tội đó có lỗ hổng.
- Lời thú tội nào chẳng có lỗ hổng. Sự thật là khách hàng của anh là một tên trộm lành nghề. Rồi tôi sẽ làm cho hội thẩm đoàn tống hắn vào tù thật lâu.
- Cô đã quyết thế thì tại sao lại phải lãng phí tiền của người nộp thuế làm gì ?
- Anh muốn thương lượng điều gì ?
- Thừa nhận tội bẻ khóa, tích trữ đồ ăn trộm. Nhưng quên chuyện khẩu súng đáng ghét ấy đi. Chúng ta sẽ kết thúc với năm năm tù, tính cả thời gian tạm giam.
Janet chực bỏ đi.
- Gặp lại anh ở phiên tòa.
- Thôi được, thôi được, tám năm vậy. Nhưng tôi phải nói chuyện với cậu ta đã.
Janet quay lại và đếm ngón tay.
- Cậu ta đã thừa nhận tất cả, kể cả khẩu súng đáng ghét đó thì cậu ta sẽ nhận án mười năm, không kể thời gian đã ngồi tù. Tự cậu ta làm đấy nhé. Có thể sau đó sẽ là năm năm thử thách nữa. Nếu sau đó lại giở trò, cậu ta sẽ phải quay lại ngồi tù thêm mười năm nữa mà không cần xem xét gì. Nếu anh muốn đưa ra xét xử thì hai người cứ chờ đấy mà lĩnh gọn cái án hai mươi năm. Tôi muốn câu trả lời ngay bây giờ.
- Khỉ thật, Janet. Lòng trắc ẩn của cô đâu rồi ?
- Tôi dành cái đó cho ai xứng đáng. Có lẽ anh đoán được, danh sách những người đó ngắn lắm. Quý anh lắm tôi mới đồng ý thương lượng thế này đấy. Nào, có hay không ?
Fiske đập ngón tay vào cặp xách tay.
- Nhanh lên, một, hai... - Ryan nói.
- Thôi được, thôi được, xong.
- Vậy đi làm việc của anh đi, John. Tiện thể tôi muốn hỏi, sao không bao giờ anh gọi điện cho tôi thế ? Ngoài giờ làm việc ấy ?
- Cô có nghĩ là làm thế sẽ gây ra một cuộc xung đột ngấm ngầm ở đâu đó không ?
- Không đâu. Tôi luôn đối xử công bằng với bạn bè mà.
Janet vừa ngâm nga một đoạn nhạc vừa bỏ đi trong khi Fiske đứng lại, dựa lưng vào tường và lắc đầu.
Một giờ sau, Fiske quay về văn phòng và quăng cặp xách xuống. Anh nhấc ống nghe điện thoại và kiểm tra các tin nhắn ở nhà, vừa nghe vừa viết nội dung cần thiết xuống giấy trước khi tin nhắn tiếp theo xuất hiện. Khi nghe thấy giọng em trai mình, Fiske thậm chí chẳng buồn dừng bút. Một ngón tay được đưa ra và tin nhắn đã bị xóa. Hiếm nhưng không phải Mike không bao giờ gọi cho anh. Fiske chưa bao giờ gọi lại. Anh cho rằng em trai mình làm như thế chỉ để tỏ ra chống đối lại anh. Ngay khi ý nghĩ này vừa ập đến, Fiske biết nó không đúng sự thật. Anh đứng dậy đi ra giá sách chất đầy những cuốn sách về luật pháp và sổ ghi chép về các phiên tòa. Anh lấy ra một khung ảnh. Đó là một tấm ảnh đã cũ trong đó anh mặc đồng phục cảnh sát, còn Mike đứng bên cạnh. Cậu em vừa mới bước vào tuổi trưởng thành với vẻ mặt hơi tự hào trong khi người anh cao to lại có nét mặt nghiêm khắc vì đã chứng kiến quá nhiều những ung nhọt xấu xa của cuộc đời. Thực tế, Fiske đã và đang trực tiếp tiếp xúc với phần đen tối nhất của xã hội loài người, chỉ có điều không còn mặc đồng phục nữa. Thay vào đó, chỉ cần một chiếc cặp, một bộ comple rẻ tiền và một cái miệng nhanh nhẹn. Lời nói thế chỗ cho đạn dược. Cho tới tận cuối đời sẽ mãi là như thế. Fiske trả tấm ảnh lại chỗ cũ và ngồi xuống. Nhưng anh vẫn liếc nhìn nó và đột nhiên không thể nào tập trung vào việc được nữa.
***
Vài ngày sau, Sara Evans gõ rồi mở cánh cửa vào văn phòng của Michael Fiske. Không có ai. Michael đã mượn cô một cuốn sách và cô muốn lấy lại. Sara nhìn quanh xem cuốn sách có nằm đâu đó không nhưng không thấy. Sau đó, cô nhận ra chiếc cặp xách tay của anh đặt trong hốc bàn làm việc. Sara lấy chiếc cặp ra. Sức nặng của nó cho cô biết rằng có cái gì đó ở bên trong. Chiếc cặp đã khóa nhưng Sara biết mã số vì trước đây đã từng mượn Michael vài lần. Cô mở ra và nhìn thấy hai quyển sách cùng một số giấy tờ bên trong, cả hai đều không phải cuốn cô cần. Định đóng lại nhưng Sara bỗng dừng tay. Cô lấy tập giấy tờ ra và xem xét chiếc phong bì lẫn trong đó. Địa chỉ gửi tới là phòng thư tín của Tòa án. Sara vừa kịp liếc qua lá thư viết tay cùng tờ giấy đánh máy thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Cô đặt tập giấy trở lại chỗ cũ, đóng cặp và đặt nó trở lại vào hốc bàn. Michael bước vào phòng.
- Sara, em làm gì ở đây ?
Sara cố làm ra vẻ bình thường.
- Em đến lấy lại cuốn sách em cho anh mượn tuần trước.
- Anh để ở nhà.
- Vậy có thể em đến chỗ anh ăn tối rồi lấy cũng được.
- Anh bận lắm.
- Chúng ta đều bận, Michael. Nhưng dạo này em thấy anh thu mình lại quá. Anh có chắc là anh vẫn ổn không ? Anh không bị suy sụp vì căng thẳng đấy chứ ? - Cô mỉm cười vì muốn anh biết rằng cô đang đùa. Nhưng trông Michael đúng là đang bị suy sụp.
- Anh khoẻ mà, thật đấy. Mai anh sẽ mang sách cho em.
- Việc đó không quan trọng.
- Mai anh sẽ mang. Anh nói hơi xẵng giọng, mặt đỏ lên nhưng rồi lại bình tĩnh ngay trở lại - Anh có rất nhiều việc. Michael nhìn ra cửa.
Sara đi ra, đặt tay lên nắm cửa rồi quay lại nhìn.
- Michael, nếu anh có chuyện gì muốn nói, em sẵn sàng lắng nghe.
- Được, cám ơn em. Michael đưa Sara ra ngoài rồi khóa cửa lại. Anh đi về phía bàn làm việc và lấy chiếc cặp lên. Anh nhìn vào tập giấy tờ trong đó rồi lại nhìn ra phía cửa ra vào.
***
Đêm hôm đó, Sara lái xe vào con đường rải sỏi và dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nằm xa khỏi đại lộ George Washington, một con đường thực sự đẹp với những hàng cây cổ thụ hai bên. Căn nhà là tài sản đầu tiên thuộc sở hữu của cô và cô đã bỏ nhiều công sức làm đẹp cho nó. Một con đường nhỏ theo kiểu bậc thang dẫn xuống dòng sông Potomac, nơi chiếc thuyền buồm của cô neo đậu. Khi có thời giờ rảnh rỗi, Michael và cô đã từng đi thuyền dọc theo con sông tới vùng đất Maryland, sau đó hướng về phía bắc tới cầu Memorial và tới thị trấn George. Với một cuộc sống lúc nào cũng bị vây quanh bởi cả biển công việc ngập đầu thì những giờ phút đó là nơi trú ẩn thanh bình cho cả hai người. Michael đã từ chối lời mời đi thuyền lần gần đây nhất của cô. Thực ra thì anh đã từ chối tất cả mọi lời đề nghị cùng ở bên nhau từ phía cô trong tuần lễ vừa rồi. Thoạt đầu cô tưởng rằng đó là do cô từ chối lời cầu hôn của anh, nhưng sau chuyện vừa rồi xảy ra ở văn phòng của anh, Sara biết rằng nguyên nhân không phải như thế. Cô cố gắng hình dung lại chính xác những gì mình đã nhìn thấy trong cặp. Chắc chắn đó là một lá đơn kháng cáo. Cô đã nhìn thấy trên tờ giấy đánh máy có một cái tên. Đó là Harms. Cô không thể nhớ nổi họ là gì. Với tất cả những điều ít ỏi cô đọc được trước khi Michael xuất hiện, cô có thể khẳng định được rằng Harms đang đệ trình đơn kháng án lên Tòa án tối cao. Cô không biết nội dung thế nào. Trong tờ giấy đánh máy không có chữ ký.
Sau đó cô đã đi thẳng từ phòng Michael xuống phòng thư từ của Toà án để kiểm tra xem có vụ việc nào dính tới cái tên Harms được vào sổ không. Nhưng không. Cô không muốn tin vào điều mình đang nghĩ tới, nhưng chẳng lẽ Michael dám lấy đi một lá đơn kháng cáo trước khi nó được xử lý và đưa vào bộ nhớ của Tòa án ? Nếu đúng thế thì anh đã phạm phải một trọng tội. Anh có thể bị sa thải khỏi Tòa án, thậm chí phải ngồi tù.
Sara vào trong nhà, thay quần áo bằng một chiếc quần bò cùng áo phông rồi ra ngoài. Trời đã tối sẫm. Nhân viên Tòa án ít khi về tới nhà khi trời còn đang sáng, trừ phi đó là vào buổi trưa và họ tranh thủ về nhà tắm rồi thay đổi quần áo trước khi quay trở lại làm việc. Sara theo các bậc thang xuống tới chỗ bến đậu và ngồi trên chiếc thuyền nhỏ của mình. Chỉ cần Michael tâm sự với cô, cô sẽ giúp đỡ anh. Anh đã rút lui khỏi cô, mặc dù lời nói của anh thì ngược lại. Michael đã không biết cách đón nhận lời từ chối. Nhưng ai biết ? Cô tự hỏi mình.
Đột nhiên Sara đứng bật dậy, chạy vào trong nhà và nhấc ống nghe điện thoại lên định quay số của Michael nhưng rồi lại dừng lại. Michael Fiske là một người bướng bỉnh. Nếu cô định đối chất với anh về những gì cô nhìn thấy, điều đó chỉ càng làm sự việc thêm phần tồi tệ. Sara lại đặt máy xuống. Cô phải làm thế nào để anh tự đến với cô. Sara quay ra ngoài và nhìn vào mặt nước. Một chiếc máy bay phản lực cỡ nhỏ bay qua và Sara máy móc đưa tay ra vẫy. Chiếc máy bay đang bay rất thấp và nếu nơi cô đứng có đèn sáng thì người ngồi trong đó có thể trông thấy cái vẫy tay của cô. Khi cánh tay cô hạ xuống, Sara lại càng cảm thấy thất vọng hơn nữa, hơn cả khi cha cô ra đi bỏ lại cô một mình đơn độc trong cuộc sống này.
Sau mất mát ấy, Sara đã bắt đầu một cuộc sống mới. Cô đi học ở một trường luật ở miền Tây, là một sinh viên xuất sắc, sau đó làm nhân viên ở Tòa thượng thẩm rồi bây giờ là Tòa án tối cao. Đó cũng là lúc cô bán trang trại của gia đình ở miền bắc Carolina và mua mảnh đất này. Cô không muốn trốn chạy khỏi quá khứ hay trốn chạy khỏi nỗi buồn đeo đẳng mỗi khi cô miên man nghĩ về cha mẹ khi họ không có mặt để chứng kiến tài năng của cô, hoặc đơn giản chỉ để ôm cô vào lòng. Tới ngày cô rời khỏi Tòa án tối cao này, Sara chưa biết cô sẽ muốn làm gì. Trong vũ đài luật pháp, cô có thể bay nhảy tới bất cứ đâu. Nhưng vấn đề là ở chỗ cô không biết liệu có muốn gắn bó cuộc đời mình với nghề luật hay không. Ba năm ở trường luật, một năm ở Toà thượng thẩm và chuẩn bị bắt đầu năm thứ hai ở Tòa án tối cao, cô cảm thấy như mình sắp sửa kiệt sức đến nơi.
Sara nghĩ tới cha mình, một người nông dân và cũng là thẩm phán hòa giải ở thị trấn. Ông không hề có phòng xử án của mình. Ông thường thực thi công lý một cách công bằng và hợp lý ngay khi ngồi trên máy kéo ngoài đồng ruộng hoặc khi đang rửa bát đĩa sau bữa tối. Đối với Sara, luật pháp là như thế, hoặc ít nhất phải là như thế. Đó là một công cuộc tìm kiếm sự thật và công lý sẽ được đưa ra sau khi sự thật được phơi bày. Không có những chương trình nghị sự bí mật, không có những trò chơi từ ngữ, mà chỉ là lẽ phải được đưa vào cuộc sống. Sara lắc đầu. Nhưng không bao giờ đơn giản như thế. Cô hiểu điều này rõ hơn phần lớn những người khác.
Sara vào trong nhà, đứng lên một chiếc ghế và với tay lấy bao thuốc lá trên nóc tủ bếp. Cô ngồi lên chiếc xích đu ở cổng sau nơi hướng ra bờ sông. Sara ngước nhìn bầu trời và định vị chòm sao Đại Hùng. Cha cô là một nhà thiên văn học nghiệp dư đầy ham mê và ông đã dạy cô về rất nhiều chòm sao. Sara thường dựa vào sao để định hướng khi đi thuyền, đó là một thói quen cô học được từ khi còn ở Stanford. Vào những đêm trời quang đãng, bầu trời đầy sao như thế này, người ta sẽ không thể lạc đường. Nghĩ tới điều này khiến Sara thấy phần nào được an ủi. Cô châm thuốc hút và hy vọng rằng Michael biết anh đang làm gì.
Suy nghĩ của cô hướng về John Fiske. Những lời nhận xét của Michael về anh trai mình đã gần đúng, mặc dù cô cố gắng phản đối. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy John Fiske, có một cái gì đó đã rộn lên trong từng mạch máu ở trái tim, khối óc và tâm hồn Sara mà cô không tài nào giải thích nổi. Sara chưa bao giờ tin rằng những cảm xúc đặc biệt lại có thể xuất hiện một cách mãnh liệt nhanh tới mức như vậy. Điều đó không thể xảy ra. Nhưng cô thấy vô cùng bối rối vì đó cũng chính là những gì đã thực sự xảy ra với cô. Mỗi một cử động của John Fiske, mỗí từ anh nói, mỗi khi anh nhìn ai, hoặc chỉ đơn giản khi anh cười thành tiếng, mỉm cười hoặc nhíu mày, Sara cảm thấy mình có thể nhìn ngắm anh mãi mãi mà không bao giờ mệt mỏi. Cô suýt nữa bật cười vì điều vô lý ấy. Nhưng thật điên rồ khi đó thực sự là những gì cô cảm thấy.
Đó không phải là lần duy nhất cô quan sát John Fiske. Không để Michael biết, cô đã nhờ một người bạn làm việc ở Toà án quận Richmond tìm giúp lịch xét xử của John Fiske trong khoảng thời gian hai tuần. Cô đã hết sức ngạc nhiên khi thấy lịch làm việc dày đặc của anh. Một lần vào mùa hè, khi công việc ở Toà án tối cao đã vãn bớt, Sara đã tới xem John Fiske biện hộ trong một phiên tòa. Cô đã choàng khăn, đeo kính, để phòng khi sau này cô được giới thiệu với anh, hoặc phòng khi cô và Michael tới thăm anh.
Cô đã lắng nghe anh tranh luận một cách mạnh mẽ để bảo vệ khách hàng. Ngay khi anh vừa kết thúc, thẩm phán đã quyết định bỏ tù chung thân bị cáo. Khách hàng của John bị dẫn đi để bắt đầu thời hạn ngồi tù của mình.
Fiske nhấc chiếc cặp xách tay và rời khỏi phòng xử án. Ở bên ngoài, Sara đã theo dõi Fiske an ủi gia đình của người tù. Người vợ gầy gò và ốm yếu, mặt đầy những vết thâm tím và lằn roi.
Fiske nói vài lời với người vợ, ôm lấy cô ta vỗ về rồi sau đó quay sang cậu con trai lớn. Đó là cậu bé khoảng mười bốn tuổi và trông đúng là một môn đồ của đường phố.
- Bây giờ cháu là người đàn ông trong gia đình, Lucas. Cháu phải chăm sóc gia đình của mình. Fiske nói.
Sara quan sát thái độ cậu bé. Cô đau đớn nhận thấy nỗi tức giận trên mặt cậu. Làm sao một đứa trẻ lại có thể có thái độ thù địch tới mức ấy ?
Lucas ừ hử nhìn vào tường. Cậu ta đang mặc bộ quần áo công nhân, đầu quàng khăn. Quần áo của cậu ta khiến người ta nghĩ tới một người không có đủ tiền để mua, dù chỉ một viên thịt băm chết tiệt ở cửa hàng McDonald's.
Fiske quỳ xuống và nhìn vào cậu con trai thứ hai. Enis mới sáu tuổi, nghịch như quỷ sứ.
- Chào Enis, cháu thế nào ? Fiske hỏi, đưa tay ra cho cậu bé.
Enis cẩn thận bắt tay Fiske.
- Bố cháu đâu ?
- Bố cháu phải đi xa một thời gian.
- Tại sao ?
- Vì ông ấy đã giết... Cái nhìn gay gắt của Fiske khiến Lucas phải ngừng lời. Lucas làu bàu chửi, giằng khỏi tay mẹ và hùng hổ bỏ đi.
Fiske quay lại Enis.
- Bố cháu làm một việc ông không thấy tự hào nên đã ra đi để thu xếp chuyện đó.
- Nhà tù ư ? Enis hỏi. Fiske gật đầu.
Khi quan sát cuộc nói chuyện này, Sara nhận ra rằng có thể Fiske cũng thấy ngốc ngếch và không thích đáng khi phải tham dự vào tình huống này, chẳng khác gì một nhân vật trong vở kịch đời thường vào những năm 50 cố gắng giải thích điều gì đó cho một đứa trẻ của thiên niên kỷ thứ hai. Mặc dù mới chỉ sáu tuổi nhưng rất có thể là Enis vẫn biết nhiều về hệ thống xét xử tội phạm. Cậu bé có khi còn biết nhiều về những tệ nạn xã hội hơn khối người lớn khác.
- Bao giờ bố cháu ra ? Enis hỏi.
Fiske ngước nhìn người vợ rồi sau đó đến đứa trẻ.
- Không lâu lắm, Enis. Nhưng có mẹ cháu ở bên cháu mà.
- Thế thì được. Enis hơi cảm động trả lời. Cậu bé nắm tay mẹ và cả hai ra đi.
Sara nhìn Fiske khi anh dõi mắt theo hai mẹ con. Một lần nữa, cô có thể cảm nhận được điều anh đang nghĩ tới. Họ sẽ vĩnh viễn mất một đứa con. Còn đứa thứ hai sẽ vô tình lãng quên bố nó, giống như một chú chó đi lạc ngoài đường quên chủ.
Cuối cùng, Fiske nới lỏng cà vạt và ra khỏi tòa án.
Sara không biết chính xác tại sao nhưng cô đã quyết định đi theo anh. Fiske đi chậm nên rất dễ cho Sara theo kịp anh mà không để mất dấu vết. Quán rượu Fiske vào rất nhỏ, cửa sổ màu tối. Sara lưỡng lự một chút rồi cũng đẩy cửa bước vào.
Fiske đang ngồi ở quầy. Anh đã kịp gọi đồ uống vì khi Sara vào, cô thấy người phục vụ ở quầy đang đẩy một chai bia về phía anh. Cô nhanh chóng tìm một chỗ ngồi kín đáo ở phía sau rồi ngồi xuống. Bất chấp vẻ bề ngoài xám xịt dơ dáy, quán rượu này vẫn khá đông khách mặc dù lúc đó mới chỉ năm giờ chiều. Khách ở đây là một sự pha trộn thú vị giữa tầng lớp công nhân và các công chức địa phương. Fiske đang ngồi giữa hai công nhân xây dựng với hai chiếc mũ bảo hộ màu vàng đặt trước mặt. Fiske cởi áo vét rồi ngồi lên nó. Vai anh cũng vạm vỡ như vai hai người đàn ông bên cạnh. Sara nhận thấy áo sơ mi của anh tuột khỏi lưng quần sau. Sara bị hút mắt vào cái đám tóc sẫm màu ôm lấy gáy và chạm vào áo sơ mi màu trắng của Fiske.
Fiske đang nói chuyện với cả hai người đàn ông. Hai người công nhân phá lên cười sảng khoái khi Fiske nói gì đó và Sara thấy mình cũng đang mỉm cười mặc dù cô không nghe thấy gì. Một cô hầu bàn tiến tới và Sara gọi một ly rượu gừng. Cô tiếp tục theo dõi Fiske. Lúc này anh không còn đùa cợt nữa. Anh đang đăm chiêu nhìn vào bức tường, chăm chú tới mức khiến Sara cũng bất giác đưa mắt nhìn theo. Tất cả những gì cô thấy chỉ là các chai đồ uống được sắp xếp gọn gàng. Tất nhiên là Fiske đang nhìn vào cái gì xa hơn thế. Anh đã gọi tới chai bia thứ hai và khi người phục vụ đưa tới, Fiske nhấc chai lên uống liền một mạch cho tới khi chai bia cạn hẳn. Sara nhận thấy bàn tay Fiske rất lớn, ngón tay dầy và trông mạnh mẽ. Trông không giống bàn tay của một người suốt ngày cầm bút hoặc ngồi trước màn hình máy vi tính.
Fiske đặt mạnh tiền xuống mặt quầy rượu, túm lấy áo vét và quay người lại. Sara cảm thấy như Fiske đã nhìn cô. Anh lưỡng lự một lát rồi mặc áo vào. Góc bàn nơi cô đang ngồi rất tối. Cô không tin anh đã nhìn thấy cô, nhưng tại sao Fiske lại lưỡng lự ? Hơi căng thẳng, Sara đợi thêm vài phút rồi mới đứng dậy, không quên để lại tiền.
Khi đi ra ngoài ánh sáng mặt trời, Sara không nhìn thấy anh đâu nữa. Giống như trong một giấc mơ, anh đã biến mất. Trong một cơn bốc đồng, Sara quay lại quầy rượu và hỏi người phục vụ quầy xem anh ta có biết John không. Người phục vụ lắc đầu. Sara muốn hỏi thêm vài câu nữa nhưng nét mặt anh ta báo cho cô biết rằng anh ta không muốn nói chuyện với cô.
Hai người công nhân xây dựng nhìn cô đầy quan tâm. Sara quyết định đi khỏi trước khi có chuyện gì đó không hay có thể xảy ra. Cô đi bộ về phía ôtô của mình và chui vào trong xe. Cô nửa muốn bằng cách nào đó ngẫu nhiên gặp mặt được Fiske, nửa lại thấy mừng vì chuyện đó đã không xảy ra. Cô có thể nói gì được ? Chào anh, tôi làm việc với em trai anh và tôi đang theo dõi anh ư ?
Đêm hôm đó, cô lái xe về phía bắc Virginia, uống hai cốc bia và ngủ quên trên chiếc ghế đu. Chính là chiếc ghế cô đang vừa ngồi vừa hút thuốc và ngắm bầu trời sao lúc này. Đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy John Fiske, cách đây đã gần bốn tháng.
Cô không thể đã yêu anh vì thậm chí cô còn không biết gì về anh. Có lẽ là sự say đắm thì đúng hơn. Có thể nếu cô đã một lần gặp Fiske thì cái ấn tượng về anh trong cô đã không còn nữa.
Mặc dù vậy, Sara không phải là người tin vào định mệnh. Nếu có chuyện gì đó sẽ xảy ra giữa hai người thì chắc cô phải là người đi những bước đầu tiên. Sara hoàn toàn bối rối khi không hiểu bước đầu tiên ấy phải như thế nào.
Sara bỏ điếu thuốc và nhìn lên trời, cô cảm thấy muốn được chạy thuyền. Cô muốn được cảm thấy gió vờn lên mặt, nước bắn tung lên da và sợi thừng xiết lấy mu bàn tay. Nhưng lúc này cô không muốn được trải qua những cảm giác đó mà chỉ có một mình. Cô muốn được làm việc đó cùng một người, một người thật đặc biệt. Nhưng với những gì Michael đã nói về John Fiske, với những gì cô đã tự trông thấy về anh, Sara băn khoăn tự hỏi không biết nỗi mong mỏi của cô có bao giờ thành sự thực được không.
***
Cách Sara một trăm dặm về phía nam, John Fiske cũng đang nhìn lên bầu trời khi anh bước ra khỏi xe. Chiếc Buick không thấy đậu trên đường nhưng dù sao anh đến đây cũng không vì mục đích thăm cha. Xung quanh thật yên ắng, ngoại trừ hai cậu thiếu niên cách chỗ anh đứng hai ngôi nhà đang lúi húi xem xét một chiếc Chevy có bộ máy cồng kềnh, dường như đang bị thủng ở một chỗ nào đó.
Fiske tham gia một phiên tòa cả ngày hôm nay. Anh đã trình bày lý lẽ biện hộ của mình ở mức tốt nhất có thể và cũng chẳng nghĩ tới chuyện phải che giấu những nét xấu. Sau tám giờ tranh luận căng thẳng, thậm chí Fiske còn không có thời gian vào nhà vệ sinh đi tiểu, bồi thẩm đoàn đã quay trở lại và tuyên bố bị cáo có tội. Đây là lần thứ ba khách hàng của anh kháng cáo. Anh ta đã chẳng làm nên được trò trống gì. Một điều kỳ cục xảy ra là bây giờ Fiske lại thực sự tin anh ta vô tội trong vụ án đặc biệt này. Đó không phải là điều anh có thể nói với phần lớn khách hàng. Nhưng khách hàng này của anh đã thoát được rất nhiều vụ mà không bị trừng phạt và với kết quả này, rất có thể bồi thẩm đoàn đã vô tình đòi được món nợ với anh ta. Fiske sẽ chết vì tuổi già trước khi tiền công cho anh được thanh toán. Đối với những tù nhân nhận án chung thân, họ rất ít khi nghĩ tới việc trả hết nợ nần, đặc biệt là với những luật sư không cãi thắng được cho mình.
Fiske đi ra phía sân sau nhà, mở cánh cửa bên hông gara vào lấy một chai bia từ tủ lạnh. Hơi ẩm vẫn còn bọc lấy chai bia như một tấm chăn mỏng. Anh áp chai bia vào thái dương để cho cái lạnh ngấm sâu vào trong người. Tít cuối sân có một số cây cối và một giàn nho đã chết từ lâu nhưng vẫn cuốn chặt quanh những chiếc cột sắt và dàn leo bằng sắt han rỉ. Fiske đi về phía đó và dựa lưng vào một cây du. Anh nhìn xuống một chiếc hố nhỏ nằm dưới bãi cỏ. Đây là nơi chôn cất chú chó giống Bỉ với cái tên Bo. Anh em nhà Fiske đã lớn lên cùng chú chó này. Khi cha anh mang nó về, Bo còn chưa to bằng nổi một nắm đấm. Chỉ trong vòng một năm hoặc hơn thế một chút, Bo lớn bổng lên trở thành một chú chó ngực rộng, nặng sáu mươi pao, lông pha hai màu trắng đen, đẹp tuyệt vời và cả hai anh em đều vô cùng yêu quý, đặc biệt là Mike. Bo chạy theo họ vào mỗi bài chạy thể dục buổi sáng và chơi với cả hai anh em. Họ đã có với Bo chín năm vui vẻ trước khi Bo ngã xuống vì một cơn đột quỵ khi đang chơi với Mike. John chưa bao giờ thấy ai kêu khóc tuyệt vọng và đau khổ đến thế trong suốt cuộc đời anh. Cả cha và mẹ đều không thể an ủi được Mike. Em anh ngồi ở sân sau nhà kêu gào, ôm lấy bộ lông rậm rạp của con chó, cố tìm cách giúp Bo đứng lên để chơi đùa với mình dưới ánh nắng mặt trời. John ôm lấy Mike trong tay, khóc cùng Mike, vuốt ve cái đầu bất động của chú chó yêu dấu.
Ngày hôm sau trong lúc Mike đến trường, John đứng sau cha trong khi ông chôn chú chó ở chính chỗ này. Khi Mike tan học về, họ đã làm một lễ tang nhỏ cho Bo. Mike đã đọc Kinh thánh và hai anh em đã lấy một tấm bia, thực chất là một tảng đá có viết tên Bo trên đó, rồi đặt ngay phía đầu của ngôi mộ giản dị. Tảng đá vẫn còn ở đây nhưng nét mực trên đó đã phai mờ từ lâu.
Fiske quỳ xuống và đưa tay lướt dọc trên bãi cỏ. Dưới bóng râm, cỏ ở đây thật mịn và đẹp. Khỉ thật, họ đã cùng yêu chú chó vô cùng. Tại sao quá khứ lại trôi đi quá nhanh như thế ? Tại sao những quãng thời gian đẹp bao giờ cũng thật ngắn ngủi ? Anh lắc đầu và giật mình vì một tiếng nói cất lên từ phía sau.
- Bác vẫn còn nhớ như in chú chó đó. Chỉ mới như ngày hôm qua.
Fiske nhìn Ida German, người đang đứng phía bên kia hàng rào nhìn anh. Anh đứng dậy, trông hơi lúng túng.
- Chuyện đã lâu lắm rồi, bà German.
Từ người phụ nữ toát ra mùi thịt bò lẫn mùi hành và Fiske biết nhà bà cũng có mùi như thế. Bà German đã góa chồng gần ba mươi năm nay, giờ đây trở nên chậm chạp, người béo lùn. Chiếc áo dài mặc ở nhà trùm ra ngoài đôi chân đầy sẹo và nổi đầy tĩnh mạch cùng mắt cá chân húp híp sưng phồng. Nhưng mặc dù đã gần chín mươi tuổi, trí nhớ của bà vẫn còn rất sắc sảo, sáng suất với giọng nói đầy quả quyết, dứt khoát.
- Với bác thì mọi chuyện qua đã lâu chứ với cháu thì chưa đâu. Chưa phải lúc. Mẹ cháu thế nào ?
- Mẹ cháu vẫn thế.
- Bác muốn đi thăm mẹ cháu nhưng cái thân già này không muốn nhúc nhắc và càng ngày càng lười biếng.
- Mẹ cháu sẽ rất mừng nếu được gặp bác.
- Bố cháu vừa ra ngoài được một lúc.
- Cháu rất vui khi bố cháu chịu đi đây đó. Và cháu rất cám ơn vì bác vẫn ở bên bố cháu.
- Sống một mình có gì vui đâu. Bác sống lâu hơn cả ba đứa con của mình. Điều khó chịu đựng nhất đối với người làm cha làm mẹ là phải chôn con cái mình. Chẳng hợp tự nhiên tý nào. Mike thế nào ? Dạo này bác ít gặp nó.
- Nó khá bận.
- Ai có thể tưởng tượng được rằng thằng bé má phính ngày ấy bây giờ lại giỏi giang đến thế ? Thật khó mà hình dung, nếu cháu hỏi bác.
- Nó đã rất nỗ lực. Fiske ngừng trong giây lát. Anh buột miệng nói ra. Nhưng đúng là em trai anh đã nỗ lực để đạt được vị trí ngày nay.
- Cả hai cháu đều thế.
- Cháu nghĩ là Mike phần nào tiến xa hơn cháu.
- Hừm. Chẳng lẽ cháu lại nghĩ vậy. Cha cháu lúc nào cũng khoe về cháu. Tất nhiên là cha cháu nói cả về Mike nữa, nhưng cháu mới là ông vua trong mắt cha cháu.
- Cha mẹ cháu đã nuôi dạy bọn cháu trưởng thành. Hy sinh tất cả vì chúng cháu. Cháu không quên điều đó đâu - Có thể Mike đã quên, nhưng anh thì sẽ không bao giờ, Fiske tự nhủ.
- Mike có ba tấm gương sáng để noi theo. Fiske nhìn bà một cách tò mò - Tháng bé đó tôn thờ cả mặt đất nơi cháu đặt chân lên.
- Con người thay đổi mà bác.
- Cháu nghĩ thế sao ?
Một vài giọt mưa bắt đầu lác đác rơi.
- Bác nên vào nhà đi, bác German. Trời sắp mưa to rồi đấy.
- Cháu có thể gọi bác là Ida nếu cháu muốn.
Fiske mỉm cười.
- Có nhiều điều không bao giờ thay đổi, bác German ạ.
Anh nhìn theo cho tới khi bà khuất vào bên trong. An ninh bây giờ không còn tuyệt đối an toàn như trước nữa. Anh và cha mình đã lắp giúp bà then cài cửa ra vào, khóa cho khung kính trập ở các cửa sổ và lổ hé ở cửa trước. Bà German còn lắp thêm cả mắt thần nữa.
Fiske nhìn xuống mộ Bo một lần nữa. Hình ảnh em trai anh khóc gào trước chú chó đã chết mãi mãi ăn sâu vào tâm trí Fiske.