Với hình dáng giống như một con diều hâu đang thời kỳ ấp trứng, nhà tù Fort Jackson được xây dựng tít trên cao ở vùng địa hình hoang vắng, tiêu điều phía nam bang Virgina. Nằm ở vị trí trung tâm của mảnh đất đầu thừa đuôi thẹo hẻo lánh trên xứ sở của than đá này, khoảng cách từ Fort Jackson tới Tennessee, Kentucky và phần phía đông Virginia là gần như nhau, ở Hoa Kỳ, rất ít nhà tù quân đội được xây dựng biệt lập hoàn toàn, chúng thường được gắn liền với một cơ sở quân đội nào đó vì lý do truyền thống và cũng vì lý do tiết kiệm ngân sách. Fort Jackson không nằm ngoài quy luật này. Tuy thế, chức năng vượt trội hơn cả của nơi này luôn là nhà tù, nơi những kẻ tội phạm nguy hiểm nhất của Hoa Kỳ âm thầm đếm ngược thời gian còn lại trong cuộc sống của mình.
Chưa từng có một cuộc vượt ngục nào xảy ra ở Fort Jackson. Ở đây, tự do đoạt được mà không có quyết định của tòa án chỉ là thứ tự do trống rỗng và ngắn ngủi. Miền đất bao quanh nhà tù còn chứa đựng một mối đe doạ lớn hơn rất nhiều, nơi có những ngọn núi đá nhọn lởm chởm với những mỏ than lộ thiên, những con đường ngoằn nghèo với những chỗ thụt xuống thình lình và một khu rừng rậm rạp đầy rắn chuông cùng rắn hổ mang. Nhưng họ hàng hung hãn hơn nữa của chúng là rắn hổ mang nước đang sẵn sàng chờ đợi dưới mặt nước ô nhiễm, khao khát ngoạm vào những bước chân hoảng loạn dám đột nhập vào lãnh thổ của nó. Thêm nữa, những người dân bản địa ở mũi đất bị lãng quên của Virginia này đã được dạy dỗ, đào tạo cẩn thận với súng vào dao. Họ sẵn sàng thản nhiên sử dụng chúng. Dù vậy, mảnh đất dốc này vẫn tiềm ẩn vẻ đẹp tuyệt vời của những dải rừng mênh mang, những bờ cây bụi cùng hoa muôn màu sắc cũng như sự thanh bình, thong thả của cuộc sống hoang dã hòa trong sự tĩnh lặng của biển xanh sâu thẳm.
Luật sư Samuel Rider đi qua cổng chính của pháo đài, nhận thẻ khách thăm và đỗ xe ở lô dành cho khách. Ông căng thẳng đi về phía lối vào hai bên bọc tường đá của nhà tù, chiếc cặp xách tay đập nhẹ vào ống quần màu xanh da trời. Thủ tục kiểm tra an ninh kéo dài hai mươi phút, bao gồm việc xuất trình giấy tờ cá nhân, kiểm tra tên trong danh sách khách thăm, kiểm tra toàn người, đi qua máy chiếu kim loại và kết thúc bằng việc kiểm tra cặp xách tay. Lính gác nhìn chằm chằm đầy nghi ngờ vào chiếc đài thu thanh nhỏ nhưng cuối cùng cũng cho phép Rider được mang vào sau khi thừa nhận rằng không có vật lậu gì giấu trong đó. Rider phải đọc các nguyên tắc thăm tù và đối với mỗi nguyên tắc, ông phải khẳng định một cách rõ ràng và chắc chắn rằng đã hoàn toàn hiểu rõ. Rider biết rằng nếu ông định húc đầu vào một trong số chúng thì ngay lập tức vẻ bề ngoài lịch sự của đám lính gác sẽ biến mất.
Ông nhìn quanh mà không thể tống khứ khỏi mình cảm giác bị đè nén bởi nỗi sợ hãi và sự căng thẳng tột độ, cứ như thể người kiến trúc sư xây dựng nhà tù này đã cố tình trạm khắc chúng vào tận bên trong từng khung bê tông cốt thép. Ruột Rider quặn lại, lòng bàn tay ướt đầm mồ hôi như sắp phải trèo lên một chiếc máy bay phản lực cánh quạt hai mươi chỗ ngồi trong một cơn cuồng phong dữ tợn. Đã từng tham gia quân đội trong thời kỳ của cuộc chiến tranh Việt Nam nhưng Rider chưa bao giờ rời khỏi nước Mỹ, chưa bao giờ thực sự tới gần cuộc chiến ấy, tới gần những mối hiểm nguy đe dọa tính mạng, sẽ thật trớ trêu làm sao nếu ông gục xuống chết vì vỡ động mạch khi đang đứng trong một nhà tù quân đội trên đất Mỹ. Rider hít một hơi sâu, trấn an tinh thần để tim khỏi đập thình thịch rồi lại một lần nữa tự hỏi không hiểu tại sao mình lại tới chốn này. Rufus Harms hiện đang ở vào một vị trí không thể bắt ông, cũng như bắt bất kỳ ai khác, phải làm bất cứ việc gì. Thế mà ông lại đang đứng ở đây. Rider hít thêm một hơi thật sâu nữa, nắm chặt tấm thẻ khách thăm và xiết lấy tay cầm của cặp xách như coi nó là tấm bùa hộ mạng bằng da cho mình trong khi một lính gác hộ tống ông tới phòng thăm.
Trong vài phút ngồi một mình, Rider đưa mắt nhìn bốn bức tường màu nâu xám xịt dường như được thiết kế để làm những người đang bị dày vò khổ sở bởi ý định tự vẫn thêm phần sầu nản. Rider tự hỏi không biết nơi đây đã là mồ chôn của bao nhiêu người. Dù thế, ai cũng đều có một bà mẹ, thậm chí kể cả kẻ đê mạt nhất. Rider cho rằng một số còn có cả cha bằng xương bằng thịt nữa, chứ không chỉ đơn giản là tinh trùng kết hợp với trứng. Vậy mà tất cả đều âm thầm kết thúc cuộc đời ở nơi đây. Độc ác từ trong trứng nước ư ? Có thể là như thế. Rider nghĩ bụng, có lẽ một cuộc kiểm tra di truyền sẽ giúp người ta xác định được điều đó hay không. Nhưng giả sử khi biết được điều này rồi thì người ta sẽ làm cái quái gì ?
Rider dừng phắt những ý nghĩ mơ màng lại khi Rufus Harms bước vào phòng thăm tù, cao vượt lên khỏi hai người lính gác hộ tống hai bên. Sự thật thì trái ngược hẳn, nhưng cảm giác đầu tiên giống như đang tiếp kiến ông chủ đất cùng hai nông nô của mình. Harms là người đàn ông to lớn nhất Rider từng gặp, một người khổng lồ có một sức mạnh thực sự bất thường. Kể cả lúc này, khổ người to lớn của anh như choán hết cả không gian trong phòng. Ngực Harms giống như hai tảng bê tông gắn kết với nhau, cánh tay dầy hơn cả thân cây. Cả chân tay Harms đều bị xích và điều đó khiến anh phải bước lê những bước điển hình của một người tù. Mặc dù vậy, trông Harms vẫn rất hoàn hảo với những sải chân ngắn của một người phong nhã.
Harms chắc đã gần tới năm mươi, nhưng trông trẻ hơn phải tới mười tuổi, Rider nghĩ. Ông nhận thấy những vết cào xước trên mặt cùng vết trẹo xương đáng sợ ngay phía dưới mắt phải của Harms. Người thanh niên mà Rider từng đại diện nay là một con người có nét mặt còn đẹp trai và đường bệ hơn trước. Rider băn khoăn tự hỏi không biết Rufus Harms có thường xuyên bị đánh trong nhà tù này không, và dưới lớp quần áo kia, hình dạng những bằng chứng của sự ngược đãi hành hạ trông sẽ thế nào.
Harms ngồi xuống đối diện với Rider bên chiếc bàn gỗ, nơi mặt bàn bị gạch xóa nhằng nhịt bởi những vết móng tay căng thẳng và tuyệt vọng. Lúc này, Harms không vội nhìn Rider mà liếc mắt tới người lính gác vẫn còn đang đứng trong phòng.
Hiểu được cái nhìn ấy, Rider nói với người lính gác.
- Tôi là luật sư của anh ta, vì thế anh phải để cho chúng tôi được nói chuyện riêng ở đây.
Câu trả lời rất máy móc.
- Đây là nhà tù nơi mỗi phạm nhân đều được liệt vào loại hung ác và nguy hiểm. Chúng tôi ở đây là để bảo đảm an toàn cho khách thăm.
Rider biết con người ở đây, kể cả tù nhân và lính gác, đều là những kẻ nguy hiểm và đó là cái cách mà mọi sự việc phải diễn ra ở Fort Jackson này.
- Tôi hiểu điều đó. Rider đáp - Tôi không yêu cầu anh phải bỏ mặc tôi trong phòng, nhưng tôi đề nghị anh đứng lùi ra xa. Đặc quyền giành cho luật sư và khách hàng đấy, anh biết điều này chứ ?
Người lính gác không trả lời nhưng di chuyển xa ra phía góc xa của phòng, có vẻ như ngoài tầm nghe. Cuối cùng thì Rufus Harms cũng nhìn vào Rider.
- Anh có mang radio chứ ?
- Một yêu cầu kỳ quặc nhưng tôi vẫn tôn trọng.
- Vậy thì lấy ra và bật lên đi.
Rider làm theo. Lập tức căn phòng tràn ngập trong giai điệu ảm đạm của thứ âm nhạc đồng quê miền tây. Lời bài hát nghe thật nông cạn so với nỗi thống khổ thực sự cảm thấy được ở đây, Rider khó chịu nghĩ.
Khi viên luật sư ngẩng lên nhìn một cách dò hỏi, Harms nhìn quanh phòng và nói.
- Ở đây tai vách mạch rừng, ta không thể biết được, phải không ?
- Nghe trộm cuộc nói chuyện giữa một luật sư và khách hàng của anh ta là phạm pháp.
Harms cựa nhẹ tay, sợi dây xích kêu lách cách.
- Khối thứ phạm pháp nhưng mọi người vẫn cứ làm.
- Cả trong nhà tù này lẫn ngoài kia. Đúng vậy chứ ?
Rider thấy mình đang gật đầu. Harms bây giờ không còn là một thanh niên trẻ trung và sợ sệt nữa. Anh ta đã là một người đàn ông. Một người đàn ông tự chủ mặc dù không hề có khả năng làm chủ dù chỉ là điều đơn giản nhất trong sự tồn tại của mình. Rider cũng còn quan sát thêm một điều nữa: mỗi cử động của Harms đều được tính toán, suy nghĩ trước, như thể anh đang chơi một ván cờ, chậm chạp đưa tay ra chạm tới một quân cờ rồi thận trọng không kém mà rút tay lại. Ở đây, mỗi cử chỉ nào quá đột ngột đều có thể dẫn tới cái chết.
Người tù dướn người về phía trước và bắt đầu nói bằng một giọng bé tới mức Rider phải ráng sức lắm mới khỏi để âm nhạc át mất.
- Cám ơn anh vì đã tới. Tôi thấy ngạc nhiên vì anh đồng ý.
- Tôi cũng chẳng kém ngạc nhiên khi thấy anh gọi điện thoại. Nhưng tôi đoán là cú điện thoại của anh cũng khơi dậy cả trí tò mò trong tôi nữa.
- Trông anh khá lắm. Thời gian không tệ với anh tẹo nào.
Rider bật cười.
- Tôi rụng hết cả tóc và mập ra tới năm mươi pao. Nhưng dù sao cũng cám ơn vì lời khen.
- Tôi sẽ không làm mất thời gian của anh. Tôi có cái này muốn anh đệ trình lên toà án cho tôi.
Nỗi sửng sốt hiện rõ trên mặt Rider.
- Tòa án nào ?
Mặc cho nhạc mở cỡ to nhưng lần này Harms còn nói nhỏ hơn nữa.
- Tòa án nào cao nhất là được. Tòa án tối cao.
Nét mặt Rider trùng xuống.
- Chắc anh đùa - Cái nhìn trên khuôn mặt Harms chứng tỏ anh không thừa nhận kết luận này của Rider - Thôi được, chính xác thì anh muốn tôi đệ trình cái gì ?
Bằng những cử động nhẹ nhàng và bất chấp sự gò bó do xiềng xích gây ra, Harms từ từ lôi một chiếc phong bì ra khỏi áo và giơ nó lên. Ngay lập tức, người lính gác tiến tới và giật lấy nó khỏi tay anh.
Rider lập tức phòng vệ.
- Này anh binh nhì, đây là cuộc nói chuyện mật giữa luật sư và khách hàng.
- Cứ để anh ta đọc, Samuel. Tôi chẳng có gì phải giấu diếm cả - Harms nói bằng giọng đều đều, mắt nhìn ra chỗ khác.
Người lính gác mở phong bì và đọc lướt qua nội dung của bức thư. Khi đã thỏa mãn, anh ta trả lại nó cho Harms rồi quay trở về vị trí.
Harms đưa chiếc phong bì và lá thư cho Rider. Sau khi đọc xong, Rider ngẩng lên nhìn anh. Khi đó, Harms tiếp tục cúi sát về phía Rider hơn và bắt đầu nói ít nhất phải tới mười phút. Không biết bao nhiêu lần, mắt Rider phải mở to thảng thốt mỗi khi những lời nói của Harms rót vào tai ông. Cuối cùng khi kết thúc, người tù ngồi trở lại chỗ cũ và nhìn Rider.
- Anh sẽ giúp tôi chứ ?
Rider không thể trả lời được vì rõ là vẫn còn đang cảm thấy ghê sợ những gì vừa được nghe. Nếu như chuỗi xích sắt ở chỗ thắt lưng không cản trở thì Harms đã đưa cả hai tay về phía Rider, không phải để đe doạ, mà là để cầu khẩn bằng hành động sự giúp đỡ từ một người đàn ông đã không tìm ra được điều gì giúp anh trong suốt gần ba mươi năm qua.
- Anh đồng ý chứ, Samuel ?
Cuối cùng Rider cũng gật đầu.
- Tôi sẽ giúp anh, Rufus.
Harms đứng dậy và tiến về phía cửa ra vào.
Rider nhét tờ giấy vào trong phong bì và cất kín nó cùng chiếc radio vào trong cặp xách, ông không bao giờ biết được rằng, đằng sau tấm gương lớn treo ở bức tường đối diện trong căn phòng này, có một người đang ngồi theo dõi toàn bộ cuộc trò chuyện giữa người tù và viên luật sư. Lúc này, con người đó đang xoa xoa chiếc cằm của mình và chìm sâu vào trong suy nghĩ.