Fiske gõ cửa văn phòng của Rider. Anh căng mắt nhìn qua lớp kính.
- Tối om.
- Chắc ông ấy về nhà rồi. Chúng ta phải hỏi xem nhà ông ấy ở đâu.
- Nhưng có thể ông ta đi ăn tối, hoặc đi công tác xa khỏi thị trấn. Hay nhỡ ông ta đang đi nghỉ thì sao. Hoặc là...
- Hoặc có chuyện gì đó đã xảy ra với ông ấy. Sara nói.
- Em đừng đi quá xa như thế. Fiske xoay tay nắm và cánh cửa dễ dàng mở ra. Họ đưa mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa. Fiske nhìn sang hai phía của dãy hành lang và đó là lúc anh phát hiện thấy chiếc xe của tổ thu dọn. Fiske nhẹ người đi một chút.
- Tổ dọn dẹp chăng ?
- Và họ lau chùi trong bóng tối đen như mực vì.... Sara hưởngứng.
- Anh cũng đang suy nghĩ đây. Fiske kéo Sara lùi ra khỏi cửa và tiến tới chiếc xe thu dọn. Anh lục soát bên trong rồi lấy ra một chiếc ê-tô từ thùng đựng dụng cụ.
Anh thì thào.
- Em đi ra chỗ cầu thang đầu kia. Nếu nghe thấy có tiếng gì thì chạy ngay xuống xe và gọi cảnh sát.
Sara nắm tay anh và cũng thì thào.
- Em có ý này hay hơn. Bây giờ đi gọi cảnh sát luôn và báo là có một vụ đột nhập.
- Chúng ta có biết đây là một vụ trộm đâu.
- Chúng ta cũng không biết đó không phải là vụ trộm.
- Nếu bây giờ chúng ta bỏ đi, chúng có thể trấn thoát.
- Còn nếu anh vào, chúng sẽ giết anh. Làm thế nhằm mục đích gì ? Anh thậm chí không có súng. Mà dù có thì cũng sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp.
- Có ê-tô đây.
- Tuyệt thật, chúng có súng, còn anh có một công cụ dọn phòng.
- Có lẽ em nói đúng.
- Phụ nữ bao giờ cũng đúng. Sẽ rất tệ nếu mày không nghe theo.
Fiske và Sara cùng quay ngoắt lại nhìn.
Josh Harms đang đứng trước mặt, chĩa thẳng súng vào hai người.
- Tường rất mỏng. Khi thấy cửa ra vào mở, rồi nghe thấy những tiếng thì thào, tao đoán là chúng mày định đi gọi cớm. Không thể để các người làm điều đó.
Fiske quan sát Josh. Anh ta to lớn nhưng không kềnh càng. Trừ phi họ gặp phải một vụ trộm thông thường, người đàn ông này nhất định phải là Josh Harms. Fiske nhìn khẩu súng rồi sau đó xem xét kỹ lưỡng nét mặt của Josh, cố thử suy đoán xem liệu anh ta có định kéo cò hay không. Anh ta đã từng giết người. Fiske biết điều này nhờ đọc các bản lưu trữ. Dù sao thì Fiske cũng không nhìn thấy trong mắt Josh sự lạnh lùng nhẫn tâm là cái cần có để có thể bấm cò giết họ. Nhưng mọi thứ luôn thay đổi. Hãy trổ tài ăn nói đi, anh thầm nhủ.
- Xin chào Josh. Tên tôi là John Fiske. Đây là Sara Evans từ Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Em trai anh đâu ?
Từ phía sau lưng anh ta, một người đàn ông cũng to lớn tương đương xuất hiện trong khoảng trống phía sau cánh cửa ra vào dẫn tới phòng làm việc của Rider. Fiske và Sara biết ngay đó chỉ có thể là Rufus Harms. Anh ta đã nghe thấy những lời nói của Fiske.
- Sao cậu biết ? Rufus nói trong khi anh trai Josh tiếp tục chĩa thẳng súng vào hai người.
- Rất vui nếu được nói cho anh biết. Nhưng tại sao chúng ta không vào hẳn bên trong ? Lệnh truy nã anh đã được gửi đi khắp nơi.
Anh ta hất tay về phía Sara.
- Đi vào sau cô này.
Không để hai anh em họ trông thấy, Fiske nháy mắt làm yên lòng Sara. Anh ước gì mình cũng thực sự cảm thấy yên tâm như những gì anh đang cố trấn an cô. Họ đang đối mặt với một kẻ bị buộc tội giết người, kẻ đã ngồi trong hố địa ngục suốt hai mươi lăm năm và điều đó chắc chắn không hề làm anh ta trở nên tử tế hơn. Kẻ thứ hai từng là một cựu chiến binh lắm mưu mẹo với ngón tay đang đặt trên cò súng và ngày càng ngứa ngáy theo từng giây trôi đi.
Sara tiến vào bên trong, Fiske đi theo cô.
Josh và Rufus đưa mắt nhìn nhau đầy vẻ giễu cợt. Sau đó, họ đi theo hai người và đóng cánh cửa ra vào lại.
***
Chiếc Jeep trườn trên những con đường vắng vè hướng tới văn phòng của Rider. Tremaine đang lái xe còn Rayfield ngồi phía sau. Chiếc Jeep hai chỗ ngồi là tài sản riêng của Tremaine. Cả hai đã hết giờ làm việc và quyết định không lấy xe của quân đội. Trong trường hợp có ai đó xuất hiện khi chúng đang lục soát văn phòng của Rider chúng đã chuẩn bị sẵn một kịch bản che đậy: Sam Rider, luật sư quân đội của Rufus Harms, hành nghề luật tại địa phương và gần đây đã tới nhà tù thăm Harms vì một lý do chưa được khám phá. Rider và vợ ông ta đã bị giết. Harms và anh trai hắn có thể chính là những kẻ giết người. Có thể Rider đã nói với Harms rằng ông ta giữ tiền mặt hoặc các tài sản có giá trị khác tại nhà hoặc tại văn phòng mình.
Tremaine liếc nhìn Rayfield.
- Có chuyện gì không ? Tremaine hỏi.
Rayfield trừng trừng nhìn thẳng về phía trước.
- Đây là một sai lầm to lớn. Chúng ta đang liều mạng sống của mình.
- Anh nghĩ là tôi không biết điều đó sao ?
- Nếu chúng ta lấy được lá thư Harsm đệ trình lên Tòa án cùng lá thư của Rider, chúng ta có thể quên Harms đi.
Tremaine dữ tợn nhìn Rayfield.
- Anh nói cái quái thai gì thế ?
- Harms viết lá thư đó vì hắn muốn ra khỏi nhà tù. Hắn đã giết con bé ấy nhưng hắn không thực sự giết nó, đúng không ? Còn bây giờ, hắn đã thoát khỏi nhà tù rồi. Hắn và anh trai hắn có thể đã ở Mêhicô và đang chờ để bay tới một nước Nam Mỹ nào đó. Nếu tôi là hắn tôi sẽ làm đúng như thế.
Tremaine lắc đầu.
- Không thể chắc chắn được.
- Không thì hắn còn làm gì được, Vic ? Viết một lá thư khác gửi Tòa và kể. Kể được cái gì ? "Thưa Quý tòa, tôi đã viết đơn từ trước về câu chuyện điên khùng tôi không thể chứng minh được này. Nhưng có chuyện trục trặc xảy ra với lá thư của tôi. Luật sư của tôi và người thư ký từng cầm đơn của tôi trong tay nay đã chết. Vì vậy, tôi đã vượt ngục. Tôi đang trên đường trốn chạy và tôi muốn vụ án của mình được xét xử lại tại Quý tòa". Đó là chuyện nhảm nhí. Hắn sẽ không làm thế. Hắn sẽ trốn chạy chí chết mới thôi. Hắn đang trốn chạy chết thôi.
Tremaine cân nhắc.
- Cũng có thể. Nhưng lỡ hắn không thông minh được như anh nghĩ thì tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để xóa sổ hắn. Và thằng anh Josh nữa. Tôi không ưa Rufus Harms. Tôi chưa bao giờ ưa thằng cha ấy. Lẽ ra phải để hắn chết gục ngay hồi ở trại giam rồi, nhưng chúng ta đã không làm thế. Tremaine cay đắng thêm.
- Bây giờ đã quá muộn để nghĩ tới chuyện đó.
- Nhưng tôi sẽ cho hắn một đặc ân lớn. Khi tìm được hắn, nơi tiếp theo của hắn sẽ là xà lim bằng gỗ thông dài bảy fít và rộng bốn fít. Và sẽ đếch có cờ quạt gì cắm bên trên hết. Tremaine thúc ga thật mạnh.
Rayfield lắc đầu và ngả người trên ghế sau. Hắn xem đồng hồ rồi đưa mắt nhìn ra ngoài đường. Chúng đã tới gần văn phòng của Rider.
***
Sara và Fiske ngồi trên chiếc đi văng da trong khi anh em Harms đứng trước mặt họ.
- Tại sao không trói chúng lại rồi biến khỏi đây ? Josh nói với em trai.
Fiske xen vào.
- Rồi các anh sẽ hiểu rằng chúng tôi đứng cùng phe với các anh.
Josh quắc mắt nhìn.
- Tao không hiểu sai ý mày, nhưng mày toàn nói chuyện bậy bạ.
- Anh ấy nói đúng đấy. Sara nói - Chúng tôi tới giúp các anh.
Josh khinh bỉ khịt mũi nhưng không thèm trả lời.
- John Fiske ? Rufus hỏi. Anh chăm chú nhìn mặt Fiske để nhớ lại xem đã từng nhìn thấy nét mặt tương tự khi nào - Có phải người thư ký bị chúng giết là họ hàng với cậu không ? Anh em à ?
Fiske gật đầu.
- Đúng vậy. Ai giết cậu ấy ?
Josh xen vào.
- Đừng nói gì với chúng, Ruffus, Chúng ta không biết chúng là ai và chúng muốn gì.
- Chúng tôi tới đây để nói chuyện với Rider. Sara nói.
Josh nhìn sang cô.
- Hay đấy. Trừ phi cô thu xếp được một buổi gọi hồn, không thì làm được việc đó hơi khó đấy.
Fiske và Sara nhìn nhau rồi nhìn hai anh em Josh và Rufus.
- Ông ấy chết rồi ư ? Sara hỏi.
Rufus gật đầu.
- Ông ấy và vợ. Chúng làm cho có vẻ giống một vụ tự sát.
Fiske nhìn thấy tập giấy Rufus nắm trong tay.
- Đó là những gì anh gửi đến Tòa đúng không ?
- Tôi hỏi cậu vài câu được chứ ? Rufus nói.
- Tôi đã nói rồi, chúng tôi là bạn của anh.
- Rất tiếc, tôi không bao giờ kết bạn dễ như thế. Cậu muốn nói gì với Samuel ?
- Có phải ông ấy gửi đơn của anh tới Tòa không ?
- Tôi sẽ không trả lời câu hỏi nào hết.
- Thôi được. Tôi sẽ nói với anh những gì tôi biết và sau đó anh có thể mang chúng đi khỏi đây. Được chứ ?
- Tôi đang nghe đây.
- Rider đã gửi đơn đi. Em trai tôi nhận được và lấy chúng không theo thủ tục quy định của Tòa án. Cậu ấy đã tới nhà tù gặp anh. Sau đó cậu ấy chết ở một hẻm nhỏ của Washington. Chúng làm cho án mạng giống như một vụ cướp. Bây giờ, anh vừa cho chúng tôi biết Rider đã chết. Một thư ký khác cũng chết rồi. Tôi nghĩ cái chết của người thư ký này có liên quan tới cái chết của em trai tôi, nhưng tôi không dám chắc lý do vì sao. Fiske ngừng lời và quan sát hai người đàn ông - Đó là tất cả những gì chúng tôi biết. Tôi biết anh biết nhiều hơn rất nhiều. Ví dụ như, tại sao những chuyện này lại xảy ra.
- Mày biết quá nhiều rồi. Mày có quan hệ với bọn cớm phải không ? Josh gặng hỏi.
- Tôi đang giúp thám tử phụ trách vụ án.
- Nhìn xem Rufus. Anh đã nói rồi. Chúng ta phải ra khỏi đây. Chắc bọn cớm đang trên đường tới đây rồi.
- Không đúng. Sara nói - Tôi trông thấy tên anh trên những giấy tờ Michael giữ, anh Harms. Nhưng đó là tất cả những gì tôi thấy. Tôi không biết tại sao anh gửi nó đi và nội dung trong đó là gì.
- Tại sao một người tù gửi đơn tới Tòa án ? Rufus hỏi.
- Vì anh muốn ra tù. Fiske nói. Rufus gật đầu - Nhưng anh phải có cơ sở mới được.
- Tôi có những cơ sở chắc chắn nhất: đó là sự thật đơn giản. Rufus mạnh mẽ nói.
- Cho tôi biết sự thật đó. Fiske nói.
Josh liếc mắt về phía cửa ra vào.
- Rufus, anh có linh cảm xấu về chuyện này. Chúng ta đứng đây nói chuyện với chúng trong khi bọn cớm đang lại gần. Em đã nói quá nhiều rồi đấy.
- Chúng đã giết em trai cậu ta, Josh.
- Không biết có đúng đó là em trai hắn không.
Fiske rút bằng lái xe khỏi ví. Rufus phẩy tay.
- Không cần xem. Cả hai anh em cậu có phong cách giống nhau.
- Kể cả là như thế thì chúng giúp được cái gì ? Josh hỏi
Rufus nhìn Fiske và Sara.
- Cả hai đều nói những điều rất tốt. Hai người có trả lời được câu hỏi của Josh không ?
- Tôi làm việc ở Tòa án tối cao, Harms. Sara nói - Tôi biết tất cả thẩm phán ở đó. Nếu anh có bằng chứng chứng tỏ anh vô tội, tôi hứa với anh rằng vụ của anh sẽ được đưa ra xét xử. Nếu không phải do Tòa án tối cao xét xử thì sẽ là một tòa án khác. Hãy tin tôi.
Figske nói thêm.
- Thám tử phụ trách vụ án biết rằng có điều gì đó ám muội. Nếu anh cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, chúng tôi có thể tới gặp ông ấy và bảo ông ấy khai thác theo hướng đó.
- Tôi biết sự thật. Rufus nhắc lại.
- Điều đó rất tốt, Rufus. Nhưng thực tế là về mặt pháp luật, sự thật chưa phải là sự thật nếu chưa chứng minh được nó. Fiske nói.
- Thế đơn kháng cáo của anh có gì ? Sara hỏi.
- Rufus, đừng trả lời, mẹ kiếp ! Josh gào lên.
Rufus tảng lờ.
- Có một thứ Quân đội gửi cho tôi.
- Anh có giết cô bé đó không, Rufus ? Fiske hỏi.
- Có. Rufus đáp, mắt nhìn xuống - ít nhất là tay tôi đã giết cô bé. Phần còn lại của tôi không hề biết chuyện gì đang xảy ra. Không biết sau những gì chúng gây ra cho tôi.
- Anh nói thế nghĩa là sao ? Ai làm gì anh ?
- Rufus, hắn đang định chơi khăm em đấy. Josh cảnh báo.
- Chúng can thiệp gì đó vào đầu tôi. Rufus nói.
Fiske quan sát một cách sắc sảo.
- Anh lấy cớ là bản thân khi đó rơi vào tình trạng mất trí sao ? Nhưng nếu đúng thế, anh sẽ không có cơ hội nào đâu. Anh chăm chú nhìn Rufus - Nhưng không chỉ như vậy, phải không ?
- Tại sao cậu nói thế ? Rufus hỏi.
- Vì em trai tôi coi lá đơn của anh có điều gì đó thực sự nghiêm trọng. Nghiêm trọng tới mức làm cậu ấy phá luật rồi mất mạng vì muốn giúp anh. Cậu ấy sẽ không làm như thế chỉ vì lời biện hộ cho tình trạng mất trí trong hai mươi lăm năm. Hãy nói cho tôi biết cái gì đã đánh đổi cả mạng sống của em tôi.
Josh ấn một bàn tay to lớn lên ngực Fiske và đè mạnh anh dính vào lưng ghế.
- Nhìn đây, anh chàng thông minh. Rufus không yêu cầu em mày làm cái đếch gì cho nó hết. Em trai mày chính là đứa làm rối tung rối mù lên. Nó tới kiểm tra Rufus chẳng qua chỉ vì Rufus là một ông già da màu ngồi tù vì một tội ác cũ rích. Vì thế, đừng ngồi đây ca mãi cái bài về cậu em chính trực của mình.
Fiske gạt tay Josh ra.
- Cút xuống địa ngục đi, đồ chó đẻ !
Josh dịch khẩu súng tới gần mặt Fiske và hăm dọa.
- Tại sao tao không gửi mày xuống đó trước nhỉ ? Tao sẽ gặp mày ở đó sau. Nghe được không, thằng da trắng ?
- Xin anh. Sara cầu khẩn - Tôi xin anh, anh ấy chỉ muốn giúp đỡ các anh.
- Tao đếch cần những đứa như chúng mày giúp gì hết.
- Chúng tôi chỉ muốn đem lại công bằng cho em trai anh trong một phiên tòa.
Josh lắc đầu phủ nhận.
- Tự tao có thể tìm lấy công lý ở toà. Chúng tao giỏi hơn lũ da trắng đần độn chúng mày nhiều. Nhà tù đầy rẫy chúng tao trong khi xây nhà tù là quá rẻ đối với chúng mày. Nên tao tự tìm được công lý trong một phiên tòa. Vấn đề ở chỗ tao không kiếm nổi một phiên tòa nào đó. Nhưng đó không phải cái tao muốn trong đời tao.
- Đó không phải là cách giải quyết. Rufus nói.
- Ừ, vậy em thì biết cách giải quyết ổn thỏa những chuyện bất thình lình xảy ra đấy. Josh đáp.
Fiske càng ngày càng cảm thấy căng thẳng hơn. Có vẻ như đã đến lúc ngay em trai Josh cũng không điều khiển nổi anh ta nữa rồi. Không biết anh có nên gạt khẩu súng khỏi tay Josh không nhỉ ? Có lẽ anh ta phải hơn Fiske tới mười lăm tuổi, nhưng trông anh ta vững chãi như một cây sồi. Nếu Fiske tóm lấy và húc đầu vào Josh, chắc chắn anh sẽ lĩnh trọn vài vòng quay của ổ đạn trên khẩu súng 9mm.
Tiếng rít của lốp cao su trên mặt đường nhựa làm tất cả bọn họ nhìn ra cửa sổ. Rufus vội vã lao tới và thận trọng nhìn ra ngoài. Khi anh quay mặt lại, mọi người thấy rõ nét sợ hãi trong mắt anh.
- Đó là Vic Tremaine và Rayfield.
- Cứt thật ! Josh la lên - Chúng mang gì đến ?
Rufus thở một hơi thật sâu.
- Vỉc cầm một khẩu súng máy.
- Chó chết. Josh lại chửi thề khi họ nghe thấy tiếng giầy đinh nặng nề vang lên trên đường vào tòa nhà. Hai phút nữa, hoặc có thể ít hơn, chúng sẽ có mặt trong căn phòng. Đột nhiên, Josh nhìn trừng trừng vào Sara và Fiske - Anh đã bảo rồi. Chúng dựng kịch lên. Chúng ta ngồi đây lải nhải với chúng trong khi Quân đội bao vây nơi này.
- Nhắc để anh nhớ, chúng tôi không mặc quân phục. Fiske nói - Rất có thể chúng đã đi theo các anh.
- Chúng tao không đi từ nhà tù tới đây. Khi chúng nhìn thấy hai chúng tao, chúng sẽ xả súng. Chỉ có thế thôi.
- Nếu anh tự nộp mình, chúng sẽ không bắn.
- Không bao giờ có chuyện nộp mình. Josh nói lớn.
- Không bao giờ. Rufus lặp lại - Chúng sẽ không bao giờ để cho tôi sống, một khi đã biết những gì tôi làm.
Fiske nhìn Rufus Harms. Cặp mắt của anh ta đang nhìn hết sang phải rồi lại sang trái. Anh ta vừa thú nhận với anh việc giết cô bé. Chẳng lẽ như thế chưa đủ để kết thúc hay sao ? Tại sao không để Quân đội bắt anh ta nhốt lại trong lồng ? Nhưng Mike đã từng muốn giúp Rufus.
Fiske nhảy lên.
Josh khống chế anh bằng khẩu súng lục.
- Đừng làm phức tạp mọi chuyện lên.
Fiske không buồn nhìn anh ta. Mắt anh đang dán chặt vào Rufus.
- Rufus ? Rufus !
Cuối cùng, dường như Rufus cũng thoát khỏi sức ì đang đè nặng và nhìn Fiske.
- Tôi có thể giúp anh thoát, nhưng phải làm đúng những gì tôi yêu cầu.
Josh nói.
- Tự chúng tao sẽ thoát được.
- Chỉ ba mươi giây nữa thôi, hai tên ấy sẽ đi qua cánh cửa kia và thế là chấm hết. Anh không thể địch được với hỏa lực của chúng.
- Thế nếu tao bồi một viên đạn vào mày ngay bây giờ thì sao ? Josh nói.
- Rufus, anh tin tôi được không ? Em tôi đã tới để giúp anh. Hãy để tôi hoàn thành những gì cậu ấy bắt đầu. Nào Rufus. Cho tôi một cơ hội. Một giọt mồ hôi nặng nề chảy xuống trán Fiske.
Sara không thể cất lời nổi. Tất cả những gì cô nghe thấy bây giờ chỉ là những tiếng giày đinh nện xuống sàn, tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ là khẩu súng máy đó, đang lại gần, gần hơn.
Cuối cùng Rufus cũng gật đầu, cái gật gần như không nhận thấy.
Fiske lao vào hành động.
- Vào nhà tắm đi, cả hai. Anh nói.
Josh định phản đối nhưng Rufus dập tắt ý định và đẩy anh trai về phía nhà tắm liền kề phòng làm việc.
- Sara, em vào cùng đi.
Sara sững sờ nhìn anh.
- Cái gì ?
- Cứ làm theo những gì anh nói. Nếu nghe thấy anh gọi thì giật nước toa-lét và ra ngoài. Anh hất đầu về phía hai anh em. Còn hai anh thì cứ ở trong đó. Nếu không nghe thấy anh gọi thì em cứ ở nguyên tại chỗ, Sara.
- Mày không nghĩ là hai thằng chó đó cũng muốn vào ngó toa-lét, đặc biệt khi cửa đóng à ? Josh mỉa mai.
- Cứ để tôi lo chuyện đó.
- Được thôi. Josh từ từ nói - Nhưng để tao cho mày biết thêm một chuyện mà đề phòng, thằng em thông minh ạ. Nếu mày phản bội và bán rẻ bọn tao, viên đạn đầu tiên tao bắn ra sẽ trúng vào chỗ này của mày đấy. Josh dí khẩu súng vào sau đầu Fiske - Mày sẽ không kịp nghe tiếng súng đâu. Mày sẽ chết trước khi tai mày kịp bảo cho bộ não của mày.
Fiske gật đầu với Josh như thể chấp nhận sự thách thức của anh ta. Thực tế đúng như thế. Anh nhìn Sara. Mặt cô tái nhợt. Cô dựa người vào anh, run rẩy và cố gắng nín thở nhưng không thành công khi tiếng chân bước càng gần hơn.
- John, em không làm nổi đâu.
Anh nắm chặt vai cô.
- Sara, em sẽ làm được. Em đang bắt đầu rồi đấy. Nào đi đi. Đi ! Anh xiết chặt bàn tay Sara và sau đó, cô cùng hai anh em Rufus lao vào nhà tắm. Sara đóng cửa lại. Fiske nhìn quanh căn phòng, cố hết sức lấy lại bình tĩnh. Anh phát hiện thấy một chiếc cặp xách tay dựng ở cạnh tường. Anh túm lấy và mở ra. Bên trong rỗng tuếch. Anh giật một đống giấy tờ trên mặt bàn làm việc của Rider và nhét vào trong. Khi tiếng giày đinh vang ầm ầm trên hành lang bên ngoài, anh lao về phía chiếc bàn họp nhỏ kê ở góc phòng. Vừa ngồi xuống, Fiske đã nghe thấy tiếng mở cửa ra vào. Vừa kịp mở tập tài liệu mới rút ra khỏi cặp, anh đã nghe thấy tiếng động ở cánh cửa bên trong. Fiske dựa lưng vào thành ghế và giả vờ như đang xem xét giấy tờ khi cửa mở. Anh ngẩng lên nhìn chằm chằm vào mặt hai người đàn ông.
- Có chuyện gì... Anh im bặt khi nhìn thấy họng súng máy chĩa thẳng vào mình.
- Anh là ai ? Rayfield hỏi.
- Tôi đang định hỏi các ông đây. Tôi tới họp với Sam Rider. Tôi đã chờ mười phút rồi mà ông ấy không tới.
Rayfield dịch sát vào hơn.
- Anh là khách hàng của ông ta à ?
Fiske gật đầu.
- Tôi vừa bay từ Washỉngton tới bằng máy bay thuê xong. Cuộc họp này đã được ấn định từ vài tuần trước.
- Họp thế này là hơi muộn đấy, phải không ? Mắt Tremaine xoi mói nhìn Fiske.
- Lịch làm việc của tôi rất chặt. Đây là lúc duy nhất tôi có thể gặp ông ấy. Anh cứng rắn nhìn hai người đàn ông - Tại sao Quân đội lại xộc vào đây với súng máy thế này ?
Mặt Tremaine đỏ lên vì tức tối trong khi Rayfield vẫn giữ giọng nói ngoại giao hơn.
- Đó không phải là việc của anh, anh...
Fiske định nói tên thật của mình nhưng sau lại thôi. Rufus biết tên hai người đàn ông này. Điều đó chứng tỏ chúng có liên quan tới những gì đã từng xảy ra với Rufus. Nếu đúng như vậy, có thể chính chúng đã giết Mike.
- Michaels, John Michaels. Tôi là chủ một công ty bất động sản và Rider là luật sư về vấn đề quyền sử dụng đất của tôi.
- Vậy thì anh sẽ phải kiếm một ông luật sư khác thôi. Rayfield nói.
- Tôi hài lòng với Sam.
- Không phải vậy. Vấn đề là ở chỗ Rider đã chết. Ông ta đã tự vẫn. Giết vợ rồi sau đó tự giết mình.
Fiske đứng dậy, cố gắng tỏ vẻ mặt kinh hoàng hết sức có thể. Cũng chẳng khó khăn lắm vì thực tế, anh đang phải cố khéo léo lừa hai người đàn ông có vũ khí cùng hai người có vũ khí khác trong nhà tắm. Nếu thất bại, anh sẽ trở thành nạn nhân đầu tiên. Josh Harms đã nhắc nhở anh điều đó.
- Các ông nói cái quái gì vậy ? Tôi vừa nói chuyện với ông ấy. Ông ấy có vẻ vẫn ổn.
- Tất cả đều tốt đẹp, nhưng sự thật là ông ta đã chết. Rayfield nói.
Fiske ngồi thụp xuống, lặng người nhìn vào đống giấy tờ trước mặt.
- Tôi không tin. Anh nói và chậm rãi lắc đầu - Tôi thấy mình như một thằng ngổc. Ngồi trong văn phòng ông ấy và đợi một cuộc họp. Nhưng tôi có biết gì đâu. Không ai nói cho tôi biết. Cửa vào văn phòng này không khóa. Chúa ơi !. Anh đẩy đống giấy tờ ra và nhìn thẳng lên - Vậy các ông làm gì ở đây ? Tại sao Quân đội lại dính dáng vào đây ?
Tremaine và Rayfield đưa mắt nhìn nhau.
- Có một cuộc vượt ngục ở nhà tù quân đội gần đây.
- Trời ơi, các ông cho là kẻ vượt ngục đang ẩn nấp đâu đây sao ?
- Không biết. Nhưng Rider là luật sư của kẻ vượt ngục. Chúng tôi nghĩ có thể hắn sẽ tới văn phòng của ông ta lấy tiền hoặc lấy cái gì đó. Có trời mới biết, có khi chính hắn đã giết Rider.
- Nhưng ông vừa nói đó là một vụ tự vẫn cơ mà.
- Cảnh sát nghĩ vậy. Đó là lý do vì sao chúng tôi ở đây. Để kiểm tra và bắt giữ hắn nếu hắn ở đây.
Fiske nhìn một cách tuyệt vọng khi Tremaine bước chân về phía nhà tắm.
- Susan, cô ra đây được không ? Fiske gọi với vào.
Tremaine nhìn Fiske một cách gay gắt khi nghe thấy tiếng xả nước. Sau đó, cửa mở hé và Sara bước ra ngoài, cố tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô ấy khá lắm, Fiske thầm nghĩ, chắc chắn là do quá khiếp đảm.
- John, có chuyện gì vậy ?
- Tôi đã nói với hai quý ông đây về cuộc họp của chúng ta với Sam Rider. Chắc cô sẽ không thể tin được, nhưng ông ấy đã chết.
- Ôi Chúa ơi.
- Susan là trợ lý của tôi.
Sara gật đầu chào hai người đàn ông.
- Tôi chưa được biết tên hai ông. Fiske nói.
- Đúng vậy. Tremaine quay trở lại.
Fiske vội vàng nói tiếp.
- Họ là người của Quân đội. Họ đang tìm kiếm một tên tù vượt ngục. Họ cho rằng có thể hắn có liên quan tới cái chết của Rider.
- Ôi Chúa ơi. John, hãy ra máy bay quay về thôi.
- Đó không phải là một ý tồi. Tremaine nói - Chúng tôi có thể kiểm soát chỗ này nhanh hơn nhiều nếu không có hai người cản đường. Một lần nữa hắn đưa mắt nhìn về phía cửa nhà tắm. Một tay cầm súng, Tremaine tiến tới định đẩy cửa mở hẳn ra.
- Tôi có thể nói cho ông biết là không có ai trong đấy cả. Sara nói và cố làm ra một vẻ mặt chân thật nhất.
- Nếu cô không phiền, tôi muốn tự mình nhìn thấy. Tremaine cộc lốc đáp.
Fiske nhìn Sara. Chắc chắn cô ấy đang chuẩn bị gào lên. Thôi nào Sara, cố lên. Đừng mất bình tĩnh.
Trong bóng tối phía sau cánh cửa, Josh Harsm chĩa thẳng khẩu súng nhằm vào đầu Tremaine qua khe hở nhỏ giữa cánh cửa và tường gỗ.
Josh Harms đã vạch sẵn chiến thuật với lợi thế mong manh anh đang có. Vic Tremaine trước, sau đó tới Rayfield, trừ phi Rayfield hạ được anh trước. Điều này rất có thể vì tầm nhìn của Josh bị hạn chế. Không sao, anh sẽ không bắn trượt mục tiêu số một này. Ngón tay anh áp chặt vào cò súng trong khi em trai cúi người phía sau, cố gắng ép khổ người to lớn sát vào tường. Nhưng khoảng cách từ Rufus tới cánh cửa chỉ chưa đầy một insơ. Ngay khi Tremaine chạm vào lớp gỗ, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Đúng lúc đó, Fiske đưa tay thu dọn đống tài liệu.
- Không thể tin được. Mới đầu là hai gã da đen suýt nữa đâm sầm vào chúng tôi. Bây giờ lại là các ông.
Tremaine và Rayfield giật mình và nhìn Fiske chằm chằm.
- Hai gã da đen nào ? Chúng đồng thanh hỏi.
Fiske ngừng tay và nhìn chúng.
- Chúng tôi đang bước vào tòa nhà thì gặp họ chạy qua, suýt nữa xô Susan ngã.
- Trông chúng thế nào ? Rayfield hỏi, giọng căng thẳng khi tiến lại gần Fiske. Tremaine nhanh chóng rời khỏi chỗ buồng tắm.
- Thì da đen, như tôi đã nói. Một trong hai người giống như cựu cầu thủ bóng rổ. Cô có nhớ anh ta to cỡ nào không, Susan ? Sara gật đầu và dần dần lấy lại hơi thở - Anh ta rất to. Người kia cũng rất to, ít nhất là sáu fít hai hoặc sáu fít ba. Nhưng mảnh hơn rất nhiều. Họ chạy như điên trong khi cũng chẳng còn trẻ nữa. Chắc phải bốn lăm hoặc bốn sáu rồi.
- Anh có thấy chúng đi về hướng nào không ? Tremaine hỏi.
- Họ nhảy vào một chiếc xe con cũ và lái ra đường chính về hướng bắc. Tôi không rành về xe cộ lắm, không biết nhãn hiệu gì nhưng là một chiếc kiểu cổ. Màu xanh, chắc vậy. Trông anh bỗng hoảng hốt - Các ông không nghĩ rằng đó là kẻ vượt ngục đấy chứ ?
Tremaine và Rayfield không trả lời vì lúc đó chúng đã chạy ra khỏi phòng. Ngay khi nghe thấy tiếng cửa ngoài đóng lại và tiếng bước chân chạy đi dọc theo hành lang, Fiske và Sara quay ra nhìn nhau và cả hai sụp xuống trên ghế sôpha, đồng đều như thể họ bị buộc bởi cùng một sợi dây. Họ đưa tay ra ôm lấy nhau.
- Thật tốt là tôi không phải bắn cậu. Hai người lanh trí lắm.
Họ ngẩng lên và bắt gặp khuôn mặt với nụ cười toe toét của Josh Harms khi anh ta nhét khẩu súng lục vào túi quần.
- Chúng tôi đều là luật sư. Fiske khàn khàn đáp lại, ôm chặt Sara.
- Thôi, không ai hoàn hảo cả. Josh nói.
Fufus xuất hiện sau lưng anh trai.
- Cám ơn nhiều. Anh nói nhỏ.
- Hy vọng hai người đã tin bọn tôi. Fiske nói.
- Đúng, nhưng tôi không cần ai giúp.
- Rufus...
- Những ai muốn giúp tôi đều đã chết. Trừ Josh. Và suýt nữa tối nay chúng tôi cũng đã xong. Tôi thấy day dứt lương tâm vì điều đó. Hai người hãy quay về chiếc máy bay đó và tránh xa khỏi chuyện này.
- Không thể như vậy. Cậu ấy là em tôi.
- Tùy cậu muốn làm gì thì làm, nhưng cậu làm gì cũng không có tôi đâu. Rufus tiến tới phía cửa sổ và nhìn theo chiếc Jeep tăng tốc lao về phía bắc. Anh ra hiệu cho Josh - Đi thôi. Ai biết được lúc nào chúng lại ngứa ngáy muốn quay lại.
Khi hai anh em Harms định quay đỉ, Fiske đưa tay vào túi áo và rút ra một vật đưa cho Rufus.
- Đây là danh thiếp của tôi. Trong đó có số điện thoại ở văn phòng và ở nhà. Rufus, hãy nghĩ kỹ những gì anh chuẩn bị làm. Một mình anh sẽ không đi đến đâu cả. Khi nào hiểu ra điều đó, hãy gọi cho tôi.
Fiske ngạc nhiên khi Sara lấy chiếc danh thiếp khỏi tay anh và viết vào mặt sau. Cô đưa cho Rufus.
- Còn đây là số đỉện thoại tại văn phòng và nhà tôi. Anh có thể gọi một trong hai chúng tôi, ngày hoặc đêm.
Bàn tay to lớn chậm rãi cầm lấy tấm danh thiếp. Rufus nhét nó vào túi áo. Một phút sau đó, trong phòng chỉ còn lại Fiske và Sara. Họ lại nhìn nhau, hoàn toàn kiệt sức. Một phút nữa lại trôi qua và Fiske phá tan sự im lặng.
- Anh phải công nhận là anh cảm thấy ngạt thở.
- John, em không bao giờ muốn làm lại nữa. Sara loạng choạng đi về phía phòng tắm.
- Em đi đâu đấy ?
Sara không buồn quay đầu lại.
- Vào nhà tắm. Trừ phi anh muốn em nôn hết ra đây.