Đang dừng xe trước đèn đỏ trên đường tới văn phòng của Fiske, Sara bỗng trông thấy xe của anh vượt qua ngã tư tiến về phía tây. Cô không kịp bấm còi gọi. Sara định tìm cách ra hiệu cho anh nhưng sự thoáng hiện của nét căng thẳng trên mặt anh khiến cô dừng lại. Sara rẽ phải đi theo Fiske.
Ba mươi phút sau, cô đi chậm lại theo xe của Fiske rẽ vào bãi đỗ xe của một cơ sở chăm sóc người già lâu năm nằm tại tận cùng phía tây của Richmond. Cô đã từng đến đây một lần cùng Michael để thăm mẹ anh. Sara giấu xe bằng cách đỗ sau một cây xanh lá to gần lối vào chính và nhìn theo Fiske bước khỏi xe và vội vã lao vào trong.
Fỉske gặp Anne, người phụ nữ vừa gọi điện cho anh. Anne một lần nữa xin lỗi Fiske rồi dẫn anh vào phòng gặp. Gladys đã ngồi một cách ngoan ngoãn trong đó, mặc bộ pijama và đi dép lê. Bà ngẩng lên và yên lặng nắm hai bàn tay lại với nhau khi Fiske xuất hiện.
Fiske ngồi trước mặt mẹ và Gladys đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào mặt anh. Nụ cười của bà nở rộng, mắt cũng mở to và rõ ràng không hề có nhận thức gì về thực tế xung quanh.
- Mike của mẹ. Con trai bé bỏng của mẹ. Con thế nào ?
Anh nhẹ nhàng cầm tay mẹ.
- Con khỏe. Mọi thứ đều tốt. Cha cũng khoẻ. Anh nói dối - Hôm trước mẹ con mình có một buổi gặp gỡ tuyệt diệu phải không mẹ ?
- Lúc nào cũng tuyệt. Bà đưa mắt nhìn ra phía sau anh và mỉm cười. Gladys thường xuyên làm như vậy, rất khó giữ được sự chú ý của bà. Giờ đây, bà giống như một đứa trẻ. Tạo hóa đã đi trọn một vòng.
Gladys lại ôm lấy má anh.
- Cha con vừa mới tới đây.
- Lúc nào ?
Bà lắc đầu.
- Khoảng năm ngoái. Ông ấy phải đi. Tàu của ông ấy bị chìm. Tại người Nhật.
- Thật vậy sao ? Nhưng cha vẫn ổn, phải không ?
Gladys cười to và lâu.
- Ồ đúng, ông ấy là người luôn ổn. Bà cúi về phía trước và thì thầm một cách bí ẩn - Mike, con yêu của mẹ, con giữ kín bí mật này được không ?
- Chắc chắn được, Mẹ. Fiske lưỡng lự trả lời.
Gỉadys nhìn quanh, đỏ mặt.
- Mẹ lại có mang.
Fiske hít một hơi thật sâu. Điều này hoàn toàn mới mẻ.
- Thật vậy sao ? Mẹ biết từ lúc nào ?
- Không, con không phải lo, con yêu. Mẹ có đủ tình yêu dành cho tất cả các con. Bà véo vào má anh và hôn vào trán.
Fiske xiết tay mẹ và cố gắng cười.
- Hôm trước mẹ con mình có một cuộc nói chuyện rất hay, đúng không mẹ ? Gladys gật đầu một cách lơ đãng. Thật điên rồ, Fiske nghĩ bụng. Nhưng dù sao anh đã tới đây và cần phải thử. Hôm trước con phải đi. Mẹ có nhớ con phải đi đâu không ?
- Đến trường, Mike. Cũng giống như mọi ngày. Cha con đưa con đi bằng thuyền. Bà nhíu mày - Trên thuyền con phải cẩn thận. Đang đánh nhau nhiều lắm. Bây giờ cha con cũng đang chiến đấu đấy. Bà thoi một quả đấm vào không khí - Bắt lấy chúng, Eddie.
Fiske ngồi lùi lại và nhìn chằm chằm vào mẹ.
- Con sẽ cẩn thận.
Fiske nhìn mẹ và cảm thấy như đang nhìn một tấm chân dung mỗi ngày thêm nhạt màu vì ánh nắng mặt trời không khoan nhượng. Và rồi sẽ đến ngày cuối cùng khi anh tới thăm và tất cả mọi nét vẽ đều hoàn toàn bay mất. Chỉ còn duy nhất những hình dung trong tâm trí anh. Cuộc sống sẽ chấm hết như thế.
- Con phải đi. Con... con muộn học mất rồi.
- Xinh quá. Bà nhìn qua Fiske và vẫy tay - Xin chào, đây cơ mà.
Fiske quay lại và lạnh toát người khi thấy Sara đứng ở cửa ra vào.
- Ta đang có thai, cô gái ạ. Gladys nói với Sara.
- Chúc mừng bác. Đó là tất cả những gì Sara có thể nói.
***
Fiske điên cuồng lao trên hành lang về phía lối ra. Sara đuổi theo sau. Anh mở tung cánh cửa ra vào mạnh tới mức nó đập cả vào búc tường bên cạnh.
- John, anh dừng lại nói chuyện với em được không ? Sara nài nỉ.
Fiske quay cuồng xung quanh.
- Làm sao em dám do thám anh.
- Em không do thám anh.
- Đây không phải việc của em - Anh lôi chùm chìa khóa ra và nhảy vào xe. Sara chui vào theo.
- Biến ra khỏi xe của anh.
- Em sẽ không nhúc nhích chừng nào chúng ta chưa nói chuyện về việc này.
- Nhảm nhí !
- Nếu anh muốn em ra, anh phải đẩy em ra.
- Em là đồ chết tiệt. Fiske gào lên trước khi lao ra ngoài xe.
Sara cũng làm theo.
- Anh là đồ chết tiệt, John Fiske. Anh có thể thôi đừng bỏ chạy nữa và nói chuyện với em được không ?
- Chúng ta chẳng có chuyện gì để nói cả.
- Chúng ta có tất cả mọi chuyện để nói với nhau.
Fiske đưa một ngón tay run rẩy lên chỉ vào Sara.
- Tại sao em lại làm như vậy với anh, Sara ?
- Vì em quan tâm tới anh.
- Anh không cần em giúp đỡ.
- Em nghĩ anh cần. Em biết anh cần.
Họ đứng nhìn chăm chăm vào nhau.
- Chúng ta đi đâu nói chuyện được không ? Em xin anh.
Sara chầm chậm đi vòng qua chiếc xe tới đứng cạnh anh. Chạm vào tay Fiske, cô nói.
- Nếu đêm qua có ý nghĩa đối với anh chỉ bằng nửa những gì đối với em thì ít nhất chúng ta vẫn có thể nói chuyện với nhau. Cô đứng yên, lo sợ khi nghĩ rằng phản ứng của anh rất có thể là chui vào xe và lái đi, lẩn tránh khỏi cuộc đời cô.
Fiske nhìn Sara một lúc, gục đầu xuống và mệt mỏi dựa vào thành xe. Sara lần tay xuống xiết quanh tay anh. Fiske nhìn qua Sara tới một chiếc xe đỗ bên kia đường có hai người đàn ông ngồi trong.
- Có hai nhân viên FBI đi theo chúng ta. Thái độ và giọng nói của anh lúc này đã trở nên cam chịu. Ít nhất cũng không có McKenna trong đó.
- Tốt thôi, em sẽ cảm thấy vô cùng an toàn. Cô nói nhưng mắt không rời khỏi anh cho tới khi cuối cùng cô biết rằng cô sẽ không mất anh, ít nhất là lúc này.
Mỗi người vào xe của mình và Sara lái theo xe Fiske tới một khu phố buôn bán nhỏ cách đó khoảng một dặm. Hai người ngồi xuống một chiếc bàn kê ngoài trời và nhấm nháp nước chanh trong cái nóng của buổi chiều muộn.
- Em đã hiểu tại sao anh cứ giữ cái thái độ chống đối với em trai mình, mặc dù đó không phải lỗi của anh ấy. Sara nói.
- Không có điều gì do lỗi của Mike cả. Fiske cay đắng nói.
- Dường như mẹ anh không tự chủ được. Hoàn toàn có thể xảy ra chuyện bà gọi Michael bằng tên của anh.
- Đúng. Nhưng mẹ anh lại quên anh.
- Có thể bà gọi anh như vậy vì anh thăm bà nhiều hơn Michael và đó là cách bà phản ứng với điều ấy.
- Anh không đáng phải chịu đựng điều đó.
Sara nhìn giận dữ.
- Được thôi, nếu anh ghen tị với em trai mình ngay cả khi anh ấy đã mất thì em nghĩ là anh đúng.
Fiske nhìn Sara một cách cực kỳ lạnh lùng. Cô cảm tưởng như anh sắp nổ tung lên. Nhưng thay vào đó, anh lại nói.
- Anh đang, mà không... Anh đã từng ghen tị với em trai anh. Ai không ghen được ?
- Nhưng như thế không làm mọi việc trở lại đúng đắn.
- Có thể. Fiske nói, giọng mệt mỏi. Anh nhìn đi chỗ khác - Lần đầu tiên anh tới gặp mẹ và thấy bà gọi mình là Mike, anh cứ nghĩ đó chỉ là điều tạm thời, vì em biết đấy, đó là những ngày thực sự tệ hại của bà. Sau, hai tháng tiếp diễn... Anh ngừng lời - Đấy, đó là lúc anh cắt đứt với Mike. Vĩnh viễn. Mặc dù thật ngốc nghếch nhưng anh đã quở trách Mike vì bất cứ điều gì cậu ấy làm và thổi phồng chúng lên thành những bức tranh vĩ đại trong đó cậu ấy là một thằng con hoang chết tiệt không có trái tim, không có lòng tốt. Anh coi Mike là người đã cướp mất mẹ của mình.
- John, hôm bọn em tới xem anh ở phiên tòa cũng là hôm em và Michael tới thăm mẹ anh.
Fiske căng người.
- Cái gì ?
- Mẹ anh còn không buồn nói chuyện với anh ấy. Anh ấy mua quà đến cho bà, nhưng bà không buồn nhận. Anh ấy nói với em rằng bà luôn đối xử như vậy với anh ấy. Micliael đoán rằng có lẽ vì bà quá yêu anh tới mức không còn quan tâm đến anh ấy.
- Em nói dối. Fiske nín lặng nói.
- Không, em không nói dối. Em nói sự thật.
- Em nói dối. Fiske nhắc lại, lần này quyết liệt hơn.
- Anh thử hỏi những người làm việc ở đó xem. Họ đều biết.
Vài phút im lặng trôi qua. Đầu Fiske gục xuống. Khi ngẩng lên, anh nói.
- Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Mike cũng mất mẹ như anh.
- Anh có chắc điều đó không ? Sara từ tốn hỏi.
Fiske nhìn cô chăm chú, tay nắm lại.
- Em nói thế là có ý gì ? Giọng anh run rẩy.
- Cái gì khiến anh không chịu gọi điện cho anh ấy ? Michael nói anh đã tống anh ấy đi và anh cũng vừa thừa nhận điều đó. Mặc dù vậy, em không thể tin được rằng anh không biết mẹ anh đối xử với Michael như thế.
Fiske không nói gì trong một phút. Anh chỉ nhìn Sara, có lẽ là nhìn qua cô, mắt không bộc lộ những gì anh đang suy nghĩ. Cuối cùng, anh nhắm mắt lại và nói bằng một giọng gần như không thể nghe thấy.
- Anh biết.
Fiske nhìn Sara. Nỗi đau đớn tan nát trong nét mặt anh khiến cô run rẩy.
- Chỉ vì anh không muốn nghĩ tới. Fiske nói. Sara nắm chặt vai anh - Anh nghĩ anh đã lấy nó làm lý do bào chữa cho việc anh không liên hệ với em trai mình nữa. Fiske hít một hơi thở sâu - Và còn có một điều nũa. Mike đã gọi điện cho anh trước khi cậu ấy tới nhà tù. Anh không gọi lại. Và khi gọi thì đã quá muộn... Anh đã giết cậu ấy.
- Anh không thể tự đổ lỗi cho mình được. Cô nhận thấy rõ những lời nói của mình chẳng hề có tác dụng gì, vì thế Sara thay đổi chiến thuật - Nếu anh muốn tự đổ lỗi cho mình thì hãy làm như thế vì một lý do chính đáng. Anh đã từng cắt đứt em trai anh khỏi cuộc đời mình một cách bất công. Anh đã sai khi làm điều đó. Vô cùng sai lầm. Bây giờ anh ấy đã ra đi. Đó là điều anh sẽ phải sống cùng mãi mãi, John.
Fiske lại nhìn Sara. Mặt anh trở nên bình tĩnh hơn.
- Anh nghĩ mình đang sống với nó đây.
Fiske đã tin tưởng cô và Sara quyết định đền đáp cho anh
- Hôm nay em đã gặp cha anh. Trước khi Fiske nói được điều gì đó, cô vội vàng tiếp tục - Em đã hứa với anh sẽ làm việc này. Em nói với ông những gì thực sự xảy ra.
- Và cha anh tin em ? Fiske ngờ vực nói.
- Em nói sự thật. Ông sẽ gọi điện cho anh.
- Cám ơn, nhưng anh muốn lẽ ra em nên đứng ngoài chuyện này.
- Ông cho em biết vài điều.
- Điều gì ? Fiske đột ngột hỏi.
- Điều đã khiến anh thôi không làm cảnh sát nữa.
- Chết tiệt, Sara. Em không cần phải biết.
- Có chứ. Vì một lý do vĩ đại.
- Lý do gì ?
- Anh biết mà.
Hai người không nói gì trong vài phút. Fiske cũng nhìn xuống bàn và đưa tay xoay xoay ống hút. Cuối cùng, anh ngồi thẳng lưng trở lại và khoanh tay trước ngực.
- Vậy là cha anh đã nói cho em biết tất cả ?
Sara liếc mắt nhìn anh.
- Vâng, về chuyện bắn súng. Giọng cô thật thận trọng.
- Vậy em đã biết chắc chắn anh không còn sống và khoẻ mạnh khi sáu mươi tuổi, thậm chí là năm mươi.
- Em nghĩ anh có thể đánh bại bất cứ trở ngại nào.
- Và nếu không thể ?
- Nếu không thì cũng không có vấn đề gì đối với em. Fiske nghiêng người về phía trước.
- Nhưng đó là vấn đề đối với anh, Sara.
- Vậy anh định từ bỏ cuộc sống anh đang có ?
- Anh nghĩ anh đang sống theo đúng cách anh muốn.
- Có lẽ đúng. Sara thừa nhận.
- Em biết sẽ không được đâu mà.
- Vậy anh đã suy nghĩ ?
- Anh đã nghĩ. Em thì sao ? Làm sao em biết đó không phải là một quyết định bốc đồng nữa của mình ? Như kiểu em mua ngôi nhà đó ?
- Đó là những gì em cảm thấy.
- Cảm giác có thể thay đổi.
- Và thừa nhận thất bại bao giờ cũng dễ dàng hơn rất nhiều bắt tay vào làm một việc gì đó.
- Khi anh muốn cái gì, anh làm việc cật lực để đạt được. Fiske không biết tại sao anh lại nói ra điều này nhưng anh cảm thấy cái nhìn suy sụp trên gương mặt Sara.
- Em biết. Và em đoán là em không có cơ hội lựa chọn trong chuyện này ?
- Em thực sự không phải đưa ra lựa chọn nào hết. Sara không nói gì trong khi Fiske lại giữ im lặng thêm một lát - Em biết không, cha anh không nói hết cho em vì ông không biết hết.
- Cha anh kể cho em nghe anh đã suýt chết ra sao, người cảnh sát kia chết thế nào. Và cả thằng bé đã bắn anh nữa. Em hiểu tại sao điều đó thay đổi cuộc đời anh. Làm sao nó khiến anh làm những việc như bây giờ anh đang làm. Em nghĩ như vậy thật cao thượng, nếu đó là từ diễn tả đúng.
- Không đúng. Em có muốn biết tại sao anh làm việc anh đang làm không ?
Sara cảm thấy sự thay đổi đột ngột của tâm trạng.
- Nói cho em đi.
- Vì anh sợ. Anh gật đầu với cô - Nỗi sợ hãi săn đuổi anh. Càng làm cảnh sát lâu bao nhiêu, anh càng cảm thấy nghề nghiệp đó trở thành việc chúng ta chống lại họ bấy nhiêu. Những con người trẻ tuổi, giận giữ. Fiske ngừng lời và đưa mắt nhìn qua bức vách ngăn bằng kính vào bên trong, nơi mọi người đang đứng mua đồ uống. Trông họ thật vô tư lự, hạnh phúc và rõ ràng đang theo đuổi những mục đích hữu hình trong cuộc sống phía trước. Họ có tất cả những gì anh không có. Anh không thể có.
Fiske quay lại nhìn Sara.
- Anh cứ bắt đi bắt lại nhiều người và dường như trước cả khi anh hoàn thành được các thủ tục giấy tờ, bọn họ đã lại quay trở lại đường phố. Và họ có thể giết ta như giẫm lên một con gián. Em hình dung xem, họ cũng chơi trò chơi chúng ta chống lại họ cả thôi. Tất cả đều cùng một giuộc. Nếu trẻ và da đen, hãy bắt chúng nếu có thể. Những bóng ma đến trước mặt ? Giết đi nếu có thể. Rất nhanh và em không thể lựa chọn ai để làm việc gì. Cũng như nghiện ma tuý.
- Không phải ai cũng thế. Thế giới này không thể được tạo lập với toàn người như thế.
- Anh biết điều đó. Anh biết rằng phần lớn con người, da đen, da trắng hay da gì đi nữa, đều là người tốt và sống những cuộc đời bình thường. Anh thực sự muốn tin vào điều đó. Nhưng những con tàu bình thường không ra khơi từ bến đậu của anh.
- Vậy cuộc bắn súng đó đã khiến anh nghĩ lại về mọi điều ?
Fieke không trả lời ngay lập tức. Anh nói chậm rãi khi cất lời.
- Anh nhớ mình đã quỳ xuống kiểm tra thằng bé đó, thằng bé mà sau này anh mới biết là nó giả vờ bị cơn tai biến. Anh nghe thấy tiếng súng và đồng sự của anh thét lên. Anh vừa quay người lại vừa rút súng ra.
Anh không biết anh bắn như thế nào. Nhưng anh đã bắn. Viên đạn trúng ngực nó. Cả anh và nó cùng ngã quỵ xuống. Thằng bé đó đánh rơi khẩu súng, nhưng anh vẫn giữ khẩu của mình trong tay. Chĩa thẳng vào nó. Nó nằm cách xa anh chưa đến một fut. Cứ mỗi hơi thở của nó là một dòng máu phun ra khỏi lỗ đạn như một mạch nước phun. Tiếng ràn rạt của dòng máu đó anh vẫn nghe thấy trong mỗi giấc ngủ của mình. Mắt nó bắt đầu tê liệt, nhưng lúc đó anh không biết. Tất cả những gì anh biết là nó vừa bắn người đồng nghiệp của anh và vừa bắn anh. Cơ thể bên trong anh như đang tan rã. Fiske thở một hơi thật dài - Lúc đó anh chờ đợi cái chết của nó, Sara. Fiske ngừng lời và nhớ lại anh đã suýt biến thành một xác chết, được đặt vào quan tài, chôn cất và rồi rơi vào quên lãng ra sao.
- Cha anh nói rằng người ta tìm thấy anh nằm với một cánh tay ôm thằng bé đó - Sara nhắc.
- Lúc đó anh nghĩ có lẽ nó định túm lấy khẩu súng của anh. Một ngón tay anh khi ấy đặt trên cò súng, một ngón khác được nhét vào lỗ thủng ở bụng. Nhưng hóa ra nó không hề động đậy tay. Thay vào đó, anh thấy nó nói một điều gì đó. Thoạt đầu thật khó có thể hiểu nó nói gì, nhưng nó cứ nói đi nói lại mãi cho tới khi anh hiểu mới thôi.
- Nó nói gì ? Sara nhẹ nhàng hỏi.
Fiske lại thở hắt ra, nửa như muốn trông thấy máu thoát ra khỏi những vết thương cũ, muốn các cơ quan trong cơ thể đang mệt mỏi của anh phản bội lại anh và ngưng nghỉ sớm hơn bốn mươi năm so với quãng thời gian tạo hóa ban cho chúng.
- Nó đề nghị anh giết nó đi. Như thể trả lời cho câu hỏi không được nói ra của Sara, Fiske tiếp - Nhưng anh không thể. Anh đã không làm. Điều đó cũng chẳng thành vấn đề, vì dù sao thằng bé cũng ngừng nói vài giây sau đó.
Sara từ từ ngồi dựa lưng sau ghế, không thể nói nên lởi.
- Anh thực sự nghĩ rằng thằng bé đó đã hoảng sợ khi nghĩ rằng nó sẽ không chết. Fiske chậm rãi lắc đầu, từ ngữ ngày càng trở nên khó sắp xếp lại với nhau - Nó mới chỉ có mười chín tuổi. Khi đó anh đã là một người trưởng thành, nằm cạnh nó. Tên nó là Damell - Damell Jackson. Mẹ nó nghiện ma túy và khi nó mới có chín hoặc mười tuổi, bà ta bán nó cho khách làng chơi lấy tiền mua ma túy.
Fiske nhìn cô.
- Những điều này có làm em cảm thấy kinh khủng không ?
- Tất nhiên là có. Có chứ !
- Còn với anh, nó chỉ là những chuyện cũ rích. Anh gặp vô vàn điều tương tự. Anh trở nên miễn dịch với chúng, hoặc ít nhất anh tự cho là mình đã miễn dịch. Fiske liếm đôi môi khô khốc của mình - Anh cứ nghĩ mình không còn lòng trắc ẩn nữa. Nhưng sau Dameli, nó đã phần nào quay lại trong anh. Trên gương mặt Fiske chợt loé lên một nụ cười bối rối - Anh gọi nó là Lễ hiển linh khoác áo giáp sắt của mình. Hai viên đạn trong người, một thằng bé chết trước mặt và muốn anh giết nó. Khó có thể hình dung được rằng chỉ một sự kiện xảy ra cũng có thể đủ sức bắt một người phải thắc mắc về những gì bản thân họ vẫn thường tin tưởng. Nhưng đó chính là điều đã xảy ra trong anh đêm hôm đó. Fiske trầm tư gật đầu - Bây giờ anh nghĩ tới tương lai của thế giới này chỉ đơn độc trong bối cảnh của riêng Damell Jackson. Nó chính là bản sao của sự thiêu hủy hàng loạt do anh gây ra, có điều không chỉ kéo dài trong vài giây như đã diễn ra với nó. Fiske nhìn Sara - Chính nỗi kinh hoàng đó đã dẫn đường cho anh.
- Nhưng em lại nghĩ là anh thực sự quan tâm. Anh đang làm rất nhiều việc tốt.
Fiske lắc đầu, mắt nhìn mơ hồ.
- Anh không phải là một luật sư da trắng vĩ đại giàu có tỏ ra cao thượng cứu vớt cuộc sống của những Enis bé nhỏ trên thế giới này. Phải một đứa trẻ trước khi chết làm nổ tung các cơ quan trong cơ thể anh bằng một khẩu đại bác như thế mới có thể khiến anh phải nguyền rủa. Em nghĩ có bao nhiêu người thực sự quan tâm ?
- Anh không thể là một người hay hoài nghi như vậy, đúng không ?
Fiske chằm chằm nhìn Sara một lát trước khi trả lời.
- Thực ra, anh chính là người hay hoài nghi nhất em có thể gặp trên đời.