Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

 

Ngôi nhà tạm bợ được dựng lên giữa một cánh rừng rậm tại một nơi hẻo lánh xa xôi ở phía tây nam Pennysylvania, quay mặt về phía tây bang Virginia. Một dải đất hẹp lấm bùn là đường ra vào duy nhất. Josh bước tới cửa ra vào, khẩu súng ngắn 9mm thò ra khỏi cạp quần, đất đỏ và lá thông dính đầy trên giày ống. Chiếc xe tải được đỗ dưới tán lá rậm rạp của một cây ốc chó, nhưng Josh thận trọng phủ thêm bên ngoài một tấm vải màn ngụy trang. Nỗi lo sợ lớn nhất của anh là bị phát hiện từ phía trên đầu. Thật may mắn, đêm vẫn ấm áp. Anh không dám liều đốt lửa. Có Chúa mới biết được khói sẽ bay đi đâu.

Rufus ngồi trên sàn nhà, tấm lưng rộng dựa vào tường, cuốn Kinh thánh đặt trong lòng. Anh đang uống nước xôđa, phần còn lại của bữa trưa để bên cạnh. Rufus đã kịp thay đồ và đang mặc quần áo do anh trai mình chuẩn bị cho.

- Mọi chuyện ổn cả chứ ?

- Chỉ có hai chúng ta và lũ sóc. Em thấy thế nào ?

- Sướng phát điên và sợ phát khiếp. Rufus lắc đầu mỉm cười - Được tự do thật là tốt, ngồi ở đây uống nước giải khát và không phải lo lắng có một thằng cha nào đó tranh cướp từng giây phút với mình.

- Bọn lính gác hay các phạm nhân khác ?

- Anh nghĩ là ai ?

- Cả hai. Em biết là anh cũng đã từng phải ngồi tù một thời gian. Chúng ta có thể viết một cuốn truyện được đấy.

- Chúng ta sẽ ở đây bao lâu ?

- Hai ngày. Chờ cho mọi chuyện lắng xuống một chút. Sau đó chúng ta sẽ lên đường, tiến về Mêhicô. Sống một cuộc đời sung sướng gấp mười lần so với ở đây. Sau chiến tranh, anh đã tới đó vài lần. Có vài người bạn thân từ thời còn trong quân ngũ ở đó. Họ sẽ giúp chúng ta vượt biên và ổn định ở bên ấy. Cho chúng ta một chiếc thuyền, đi đánh cá, sống ở gần bãi biển. Em thấy có được không ?

- Sống ở trong cống cũng là tốt với em rồi. Rufus đứng dậy - Em có câu này muốn hỏi anh.

Josh tựa lưng vào tường và bắt đầu gọt táo bằng con dao bỏ  túi.

- Anh nghe đây.

- Xe của anh chứa đầy đồ thực phẩm, hai khẩu súng săn thêm vào khẩu súng ngắn anh đang đeo. Lại còn quần áo cho em nữa.

- Thế thì sao ?

- Vậy là anh chỉ ngẫu nhiên mang theo tất cả những thứ đó khi đến thăm em thôi ư ?

Josh nuốt một miếng táo.

- Anh phải ăn. Có nghĩa là anh phải tới cửa hàng, đúng không ?

- Phải rồi, nhưng anh không hề mua thứ gì dễ vỡ hoặc dễ hỏng như sữa hoặc trứng chẳng hạn. Toàn đồ hộp và đồ đóng chai.

- Hồi trong quân đội suốt ngày anh phải ăn đồ hộp. Anh đoán là mình đã quá yêu thích thức ăn sẵn mất rồi.

- Lúc nào anh cũng mang đống súng ấy theo người sao ?

- Có thể anh mắc hội chứng hoặc điều gì đó tương tự thế.

Rufus kéo mạnh chiếc áo cỡ lớn gần bằng một chiếc chăn anh đang mặc.

- Cỡ của em thường ít khi được bày bán trên giá. Có đúng là anh đến để đưa em đi không, Josh ?

Josh không ăn táo nữa và ném vỏ ra ngoài cửa sổ. Anh chùi nước táo giây trên tay vào quần trước khi ngẩng mặt lên nhìn em trai.

- Nghe đây, Rufus. Anh không bao giờ biết tại sao em lại giết cô bé đó. Nhưng anh biết em làm điều ấy khi trong đầu có trục trặc. Anh chợt nhận ra có thể có điều gì đó khác nữa khi nhận được lá thư của quân đội ấy. Khi đó, anh không biết đó là bức màn che giấu những gì chúng gây ra cho em. Nhưng sự thực là ngày nay, có những kẻ mất trí làm những điều tồi tệ, rồi bị tống vào nhà thương đlên. Khi chúng ổn định hơn, họ lại cho chúng ra ngoài. Em đã phải ngồi tù hai mươi lăm năm vì một việc em không cố ý làm. Riêng cá nhân anh, anh thấy như thế là đủ lắm rềi. Em đã phải ngồi tù, đã trả món nợ vì những chuyện vớ vẩn của xã hội. Đã đến lúc em được ra ngoài và anh sẽ mang chìa khóa mở cửa đến cho em. Nếu em không muốn đi, anh sẽ làm em phải thay đổi suy nghĩ. Anh không quan tâm nếu em thấy anh sai hay đúng. Anh đã quyết sẽ làm như thế.

Hai anh em nhìn nhau ít nhất là một phút mà không nói gì.

- Anh là người anh tốt, Josh.

- Quá đúng.

Rufus lại ngồi xuống sàn nhà và nhặt cuốn Kinh thánh lên, tay anh nhẹ nhàng giở tới trang anh muốn. Josh nhìn em trai.

- Em vẫn tiếp tục đọc cuốn sách đó đấy à ?

Rufus nhìn lên.

- Em sẽ đọc suốt đời.

Josh khịt mũi tỏ vẻ coi thường.

- Em cứ việc làm những gì em muốn nhưng lãng phí thời gian như thế không phải là điều hay ho.

Rufus lạnh lùng nhìn Josh.

- Lời nói của Chúa giúp em sống sót qua những tháng năm ấy. Đó không phải là một việc lãng phí thời gian.

Josh lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi quay lại Rufus. Tay sờ vào báng súng.

- Đây mới là Chúa. Hoặc một con dao, hoặc một khối chất nổ đi-na-mít, hoặc một thái độ đừng có động đến tao. Chứ không phải một cuốn sách thần thánh toàn nói về chuyện giết chóc, đàn ông cướp đàn bà của người khác, toàn về những tội ác con người có thể nghĩ ra...

- Tội lỗi là của con người, không phải do Chúa.

- Chúa không phải là người đưa em thoát đi. Là anh.

- Chúa gửi anh đến cho em, Josh. Ý muốn của người có mặt ở khắp nơi.

- Vậy em nói rằng Chúa làm cho anh đến chỗ em ?

- Tại sao anh đến ?

- Anh đã nói rồi. Để đưa em đi.

- Vì anh yêu em ?

Josh có vẻ hơi lúng túng.

- Đúng thế. Anh nói.

- Đó chính là ý Chúa, Josh. Anh yêu em, anh giúp em.

Đó là cách làm của Chúa.

Josh lắc đầu và nhìn đi chỗ khác. Rufus quay lại với việc đọc Kinh thánh.

Một tiếng kêu rè rè phát ra từ bộ quét sóng cảnh sát do Josh mang theo, đặt dưới sàn nhà bên cạnh chiếc đài phát thanh. Josh đã cố gắng bắt sóng của đài phát thanh tây nam Virginia để nghe ngóng tin tức địa phương về việc vượt ngục của Harms.

- Có còn thấy tên em trên sóng cảnh sát nữa không ? Josh hỏi.

Một vài bản tin trong ngày hôm qua đã nhắc đến cái tên Rufus Harms. Tất cả những gì bộ máy cầm quyền của quân đội nói đến là việc Harms đã bị buộc tội giết người và là kẻ có một lý lịch hung hãn trong thời gian ngồi tù. Harms đã trốn thoát với sự giúp đỡ của anh trai, một người đàn ông cũng nguy hiểm không kém. Họ đã sử dụng một kiểu tiếng lóng chuẩn mực khi nói rằng cả hai anh em đều có vũ khí và nguy hiểm. Điều này tương đương với việc sẽ không ai được phép ngạc nhiên hay đưa ra bất cứ câu hỏi gì nếu họ lôi về xác chết của hai người.

- Cũng còn một ít. Rufus trả lời - Họ đang tìm kiếm về phía nam, đúng như anh nghĩ.

Ngay chiều hôm đó, có bản tin trên đài phát thanh. Hai tin tức đầu tiên không khiến cả hai anh em quan tâm. Nhưng tin thứ ba là tin mới nhận và nó khiến cả hai cùng nhìn chằm chằm vào chiếc đài. Josh lao tới vặn to âm thanh. Tin phát đi chỉ kéo dài một phút và Josh tắt đài khi nó vừa hết.

- Rider và vợ ông ta. Anh nói.

- Chúng làm cho nó giống như ông ta giết vợ rồi sau đó tự chĩa súng vào mình. Rufus nói, đầu lắc nhẹ trong hoài nghi - Hai người đã đến gặp em và bây giờ cả hai đều đã chết.

Josh đăm đăm nhìn em trai. Anh biết chính xác Rufus đang nghĩ gì.

- Rufus, em không thể mang họ trở lại, không thể đưa ai trong số họ trở lại.

- Họ chết là do lỗi của em. Vì họ cố giúp em. Còn vợ của Rider nữa, bà ấy không biết bất cứ điều gì về chuyện này.

- Em không phải là người yêu cầu cậu Fiske đó tới nhà tù gặp em.

- Nhưng em đã yêu cầu Riđer. Nếu không vì em thì ông ta vẫn còn sống.

- Ông ta còn nợ em, Rufus. Em nghĩ tại sao ông ta lại chịu tới gặp em ở đó ?  Vì ông ta cảm thấy mình có lỗi. Ông ta biết mình đã không thực sự đấu tranh cho em trước đây. Ông ta định đền bù cho việc đó.

- Nhưng ông ta đã chết, đúng không ? Vì em.

- Giả sử có đúng đi nữa thì em cũng không thể làm gì được.

Rufus nhìn anh trai.

- Em có thể đảm bảo là họ chết có lý do mờ ám. Những kẻ đó đã cướp đi phần lớn cuộc đời em. Bây giờ chúng lại lấy đi cuộc sống của những người khác nữa. Anh nói chúng ta sẽ ổn thỏa ở Mêhicô, nhưng chúng sẽ không bao giờ từ bỏ việc săn lùng chúng ta. Vic Tremaine là một thằng khùng điên dại. Nhìn vào mắt hắn là đủ biết. Suốt thời gian ở tù, thằng già Vic chỉ muốn dồn em vào chân tường. Bây giờ hắn có cơ hội rồi. Hắn có thể xả đầy đạn chì vào người cả hai chúng ta.

- Nếu quân đội đuối kịp chúng ta trước cảnh sát, chắc chắn chúng sẽ bắn cho tới khi hết đạn mới thôi. Josh đồng tình. Anh lấy một điếu thuốc Pall Mails, châm lửa và nhả khói quanh nhà.. Nhưng anh cũng có thể bắn thẳng vào chúng. Nếu chúng không biết điều đó, thì rồi chúng sẽ biết rằng cuộc chiến chúng tham gia cùng chúng ta là một cuộc chiến tàn khốc.

Rufus bướng bỉnh lắc đầu.

- Không ai có thể thoát khỏi những gì mình đã gây ra. Josh gẩy tàn thuốc xuống sàn và nhìn chằm chằm vào em trai.

- Này, thế thì em định làm gì hả ?  Tiến vào đồn cảnh sát rồi nói: "Nghe đây các cậu bé, tôi có chuyện muốn nói. Bây giờ, các cậu phải giúp tôi tống những tên da trắng khốn kiếp đó vào tù" ? Josh lấy điếu thuốc khỏi miệng và khạc nhổ xuống sàn nhà đất - Cứt, Rufus.

- Em phải lấy lại lá thư quân đội đó.

- Em để nó ở đâu ?

- Giấu trong xà lim.

- Này này, chúng ta không quay lại nhà tù đâu. Em mà định làm thế là anh bắn em luôn đấy.

- Em không định quay lại Fort Jackson.

- Thế thì thế nào ?

- Samuel là luật sư. Luật sư nào cũng photp-copy tất cả mọi thứ.

Josh nhíu mày.

- Em muốn đến văn phòng của Rider ?

- Cả hai chúng ta, Josh.

Josh hít điếu thuốc cho đến sát đầu lọc trước khi trả lời.

- Anh sẽ không làm gì hết, Rufus. Cả cái nước Mỹ này đang săn lùng em. Cả anh nữa. Em không thể tan vào trong đám đông. Trời ơi, em biến Geórge Foreman thành một người đàn ông ẻo lả, yếu đuối mất.

- Chúng ta vẫn phải làm, Josh. Chí ít thì là em. Nếu lấy được lá thư đó, có thể em sẽ tìm được tới ai đó giúp được mình. Hoặc viết một đơn kháng cáo khác gửi cho Tòa án.

- Hãy thử nhìn xem việc đó mang lại những điều tốt đẹp gì cho em vừa rồi đi. Lũ thẩm phán ở đó rồi sẽ chạy lao tới giúp em chứ ?

- Không quan trọng nếu họ không muốn, Josh. Nhưng em vẫn phải làm.

- Thế còn Mêhicô ? Mẹ kiếp Rufus, em đã tự do. Từ bây giờ trở đi. Nếu chúng ta định làm việc đó, chúng sẽ đưa em trở lại nhà tù. Khả năng lớn hơn cả là bắn chết em trước đã. Chúng ta phải đi khi có cơ hội, Rufus.

- Em muốn tự do. Nhưng em không thể bỏ đi như thế. Em sẽ chết trong tội lỗi khi sang Mêhicô, nếu như Chúa không đánh quỵ em trước.

- Tội lỗi ?  Em đã ngồi tù hai mươi lăm năm vì việc mình không làm. Bao giờ lên tới Thiên đường, em sẽ được ngồi vào lòng Chúa. Chắc chắn thế.

- Vô ích, Josh. Anh không làm em thay đổi được đâu.

Josh lại khạc nhổ rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ bẩn thỉu nứt vỡ.

- Em đúng là thằng khùng. Nhà tù làm em phát điên vĩnh viễn rồi. Mẹ kiếp.

- Có thể em điên.

Josh nhìn Rufus giận dữ.

- Thế văn phòng ông Rider đó ở đâu ?

- Cách Blacksburg khoảng ba mươi phút. Em chỉ biết có thế. Chắc cũng không khó tìm.

- Chắc chắn ở đó đang nhung nhúc cớm.

- Có thể không, nếu như họ nghĩ án mạng do Samuel tự gây ra.

- Cứt. Josh điên tiết đấm vào tường rồi quay lại chỗ em trai - Thôi được, đợi đêm xuống rồi chúng ta đi.

- Cám ơn, Josh.

- Đừng cám ơn anh vì đã đẩy chúng ta vào chỗ chết. Kiểu cám ơn đó anh không hề muốn.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.