Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

 

Rufus nhìn cửa ra vào khi nó từ từ được mở ra. Anh đã sẵn sàng đối phó nếu thấy một đám đông những kẻ mặc quân phục màu xanh bước vào. Nỗi lo sợ biến mất khi anh nhìn thấy đó là ai.

- Lại tới giờ kiểm tra rồi à ?

Cassandra bước tới đứng cạnh giường.

- Chẳng phải một phụ nữ có cảnh ngộ khó khăn luôn ngó nghiêng cánh đàn ông sao ?  - Ngôn từ tuy hài hước nhưng giọng nói thì không hài hước chút nào. Cô nhìn vào máy đo và viết ký hiệu gì đó vào bảng biểu đồ, vừa làm vừa liếc nhìn Rufus.

- Tôi thấy ổn. Tôi không quen với những thứ máy móc này. Anh chú ý không để xích kêu lạch cạch khi tìm cách ngồi thẳng lên một chút trên giường.

- Tôi đã gọi điện cho anh trai anh.

Nét mặt Rufus trở nên nghiêm trọng.

- Thật à ?  Anh ấy nói gì ?

- Nói là sẽ tới thăm anh ngay.

- Có nói bao giờ không ?

- Sớm thôi. Cụ thể là trong hôm nay.

- Cô nói gì với anh ấy ?

- Tôi nói rằng anh bị ốm nhưng đang bình phục rất nhanh.

- Anh ấy có nói gì với cô nữa không ?

- Tôi thấy anh trai anh là người rất ít lời. Cassandra nhận xét.

- Josh là thế.

- Anh ấy có to lớn như anh không ?

- Không. Anh ấy lại là người bé nhỏ. Cao khoảng sáu fít ba, nặng dưới hai trăm pao. Cassandra lắc đầu và quay ra ngoài cửa - Cô có rảnh để ở lại nói chuyện không ?

- Sắp hết ca trực của tôi rồi. Tôi chỉ ghé vào để nói về chuyện anh trai anh thôi. Tôi phải đi. Giọng cô không được thân thiện lắm.

- Cô vẫn bình thường đấy chứ ?

- Dù có khoẻ hay không thì anh cũng chẳng làm gì được. Giọng Cassandra trở nên sắc và khô.

Rufus nhìn cô một lát.

- Ở đây có quyển Kinh thánh nào không ?

Cô quay lại nhìn ngạc nhiên.

- Sao cơ ?

- Ngày nào tôi cũng đọc Kinh thánh. Thói quen từ rất lâu rồi.

Cô nhìn tới chiếc bàn kê cạnh giường, tiến về phía đó và lôi ra một cuốn Kinh thánh.

- Tôi không thể tới gần đến mức đưa được cho anh. Những người đến từ nhà tù đều hiểu rõ nguyên tắc này.

- Cô không cần phải đưa cho tôi. Tôi sẽ rất biết ơn nếu cô đồng ý đọc cho tôi một đoạn.

- Đọc cho anh ?

- Cô từ chối cũng chẳng sao. Anh vội nói - Có khi cô còn không quan tâm tới Kinh thánh hoặc không cả đi lễ nhà thờ cũng nên.

Cassandra nhìn anh, một tay đặt ở hông, còn tay kia cầm cuốn sách.

- Tôi hát ở dàn hợp xướng. Còn chồng tôi là mục sư không chuyên, Chúa cứu vớt linh hồn anh ấy.

- Vậy thì tốt quá, Cassandra. Còn các con cô thì sao ?

- Sao anh biết tôi có con  ?  Vì người tôi không mảnh dẻ ?  

- Thì...

- Tại sao ?

- Vì trông cô có vẻ như rất yêu thích những gì bé nhỏ.

Câu trả lời của Rufus làm Cassandra bối rối, một nụ cười xuất hiện trên gương mặt u ám của cô.

- Thế mà tôi lại đang phải chăm sóc một người khổng lồ như anh.

Cô nhận thấy Rufus nhìn cuốn Kinh thánh như một người khát nhìn vào một cốc nước trong lành nhất, mát ruột nhất trên thế giới này.

- Anh muốn tôi đọc đoạn nào ?

- Bài Thánh vịnh thứ một trăm linh ba.

Cassandra nghĩ ngợi một lúc rồi kéo ghế ngồi.

Rufus nằm xuống giường.

- Cám ơn Cassandra.

Cô vừa đọc vừa liếc nhìn Rufus. Mắt anh đang nhắm. Cô đọc thêm vài từ, ngước nhìn lên và thấy môi anh chuyển động rồi ngừng lại. Cô nhìn vào câu tiếp theo, nhớ thật nhanh, rồi đọc trong khi nhìn Rufus. Rufus đang im lặng đọc theo Cassandra. Anh vẫn tiếp tục đọc cho hết câu khi cô đã dừng lại. Khi không thấy cô đọc tiếp, anh mở mắt ra nhìn.

- Anh thuộc lòng bài Vịnh à ? Cô hỏi.

- Tôi thuộc hầu hết cuốn Kinh thánh. Tất cả các bài Vịnh và Kinh cách ngôn.

- Thật ấn tượng !

- Tôi có cả một thời gian dài để nghiên cứu.

- Thế thì tại sao anh lại muốn tôi đọc khi anh gần như đã biết hết nội dung ?

- Trông có vẻ như cô đang có vấn đề. Tôi nghĩ là đọc Kinh thánh sẽ giúp được cô phần nào.

- Giúp tôi ư ? Cassandra cúi nhìn trang sách và đọc cho chính mình - “Chúa tha thứ cho mọi tội lỗi của tôi. Chúa xoa dịu tôi. Chúa chuộc lại tôi từ Địa ngục. Người bao bọc tôi trong sự dịu dàng và lòng yêu thương từ bi của Người” - Từ ngữ thật buồn bã. Mấy đứa con ở độ tuổi thiếu niên của cô càng ngày càng trở nên khó bảo. Cô đã bước vào tuổi ngoài 40, người hơi đẫy đà và không có người đàn ông hợp pháp bên mình. Mang bên mình những gánh nặng này, khi nhìn vào người tù, kẻ giết người bị xích rồi sẽ chết trong tù này, Cassandra cảm thấy muốn oà khóc trước lòng tốt và sự quan tâm tới hoàn cảnh riêng mà Rufus dành cho cô

Bài Vịnh thứ một trăm linh ba này cũng còn có một câu đặc biệt có ý nghĩa với Rufus. Anh lẩm bẩm một mình: “Người đem công lý tới cho tất cả những con chiên bị đối xử bất công”.

 

***

- Nhận ra chứ ?  - Chandler hỏi khi họ tiến về phía chiếc Honda màu bạc sản xuất năm 1984 đậu ở lô dành cho nhân viên cảnh sát. Fiske gật đầu.

- Gia đình tôi mua cho Mike khi nó tốt nghiệp đại học. Cả nhà góp tiền vào, cha mẹ và tôi.

- Tôi có năm anh em trai. Họ chẳng bao giờ làm như thế với tôi.

Chandler mở khóa cánh cửa ở ghế lái và lùi lại cho Fiske ngó vào trong.

- Ông tìm thấy chìa khoá xe ở đâu ?

- Ở ghế trước.

- Còn có đồ dùng cá nhân gì nữa không  ? Chandler lắc đầu. Fiske kiểm tra ghế trước, kính chắn gió và cửa kính các bên. Trông anh rõ ràng rất bối rối - Xe vừa được dọn sạch à ?

- Không. Vẫn y nguyên như lúc tìm thấy, trừ chủ nhân của nó.

Fiske đứng thẳng dậy và nhìn ông thám tử.

- Nếu ông dí một khẩu súng cỡ lớn vào thái dương một ai đó rồi xiết cò trong một khoảng không gian hạn chế như thế này, sẽ phải có các vệt máu bắn đầy lên ghế, tay lái và kính chắn gió. Có thể có cả xương và thịt bắn ra nữa. Thế mà tất cả những gì tôi nhìn thấy ở đây chỉ là vài vệt ố nằm đây đó, chắc chắn là do đầu Mike chạm vào ghế ngồi.

Chandler nhìn một cách thích thú.

- Thật thế à ?

Fiske nghiến chặt quai hàm.

- Tôi nói với ông điều mà chắc chắn ông đã biết. Tôi nghĩ đây là một bài kiểm tra nhỏ ông muốn thử tôi.

Chandler chậm rãi gật đầu.

- Cũng có thể. Cũng có thể đó là một lý do. Cậu có nhớ tôi đã bảo rằng tôi có năm anh em trai ?

- Vâng.

- Lúc đầu chúng tôi có sáu người cả thảy. Một trong số anh em của tôi đã bị giết cách đây ba mươi lăm năm. Anh ấy làm việc ở trạm xăng. Một thằng rác rưởi đến và bắn anh ấy mười hai phát ở chỗ quầy đăng ký. Khi đó tôi mới mười sáu tuổi nhưng tôi vẫn nhớ từng chi tiết như thể chuyện vừa xảy ra cách đây mới chỉ vài phút. Nhưng dù sao thì hầu hết những người nhà tới nhận dạng người thân không lao tới văn phòng của tôi và đề nghị được hỗ trợ như cậu. Họ chỉ đau đớn rồi an ủi lẫn nhau. Điều đó hoàn toàn đúng. Họ lên án một lúc rồi yêu cầu phải bắt lấy thủ phạm nhưng không ai thực sự muốn tham gia vào quá trình điều tra. Có phải ai cũng làm được đâu ?  Vì thường thì họ không học ngành luật. Nói thêm những điều này để cậu hiểu là tôi thực sự coi cậu là người có thể có giá trị. Và cậu vừa tự chứng tỏ điều đó.

Ngừng một lát rồi Chandler nói tiếp.

- Tôi hiểu cơn giận dữ của cậu, John ạ, cho dù cậu có yêu quý em trai mình hay không. Một kẻ nào đó lấy đi một thứ gì đó của cậu, một thứ rất quan trọng. Tách ra khỏi cậu. Đã ba mươi lăm năm trôi qua nhưng tôi vẫn cảm nhận được nỗi giận ấy.

Fiske nhìn các loại xe ôtô đậu thành hàng xung quanh. Mỗi chiếc trong số chúng đều đang chờ tới lượt mình để hé mở ra những bí mật của một thảm kịch nào đó. Anh quay lại với Chandler.

- Tôi cho là nỗi giận sẽ giúp ta tìm được sự thật. Anh nhìn xuống và nói tiếp - Cho tới khi có thêm được thông tin gì đó. Giọng anh nghe không được tin tưởng cho lắm.

- Cậu nói khá đúng. Chandler tiếp tục phân tích - Tôi cũng đã ngạc nhiên vì những điều cậu vừa đề cập đến.

- Có vẻ Mike không bị giết trong xe.

- Đúng vậy. Có vẻ cậu ấy đã bị giết ở một chỗ khác rồi xác được đặt vào ghế trước. Nào, bây giờ thì cái kết luận đơn giản này lại mở ra trước mắt chúng ta một loạt những khả năng mới.

- Vậy thì chúng ta đang nói tới khả năng của một vụ có tính toán chứ không chỉ là bắt cóc và giết người một cách ngẫu nhiên.

- Có thể là vậy, mặc dù cũng rất có thể vài thằng rác rưởi đã bắt cóc cậu ấy, lôi ra khỏi xe để tìm thẻ tín dụng chẳng hạn. Cậu ấy chống cự rồi chúng bắn. Sau đó chúng thấy sợ nên tống cậu ấy vào xe.

- Nếu thế thì phải có dấu vết gì đó của thẻ tín dụng chứ. Có gì không ?

- Không, nhưng ở đâu chẳng có đầy.

- Và rất nhiều người sử dụng nữa. Nếu chuyện xảy ra ít nhất đã một ngày thì có lẽ ai đó đã phát hiện thấy điều gì đó.

- Cậu nghĩ như vậy nhưng cậu không thể đảm bảo chắc chắn được. Chúng tôi đang cố gắng xác minh sự di chuyển cũng như nơi đi, nơi đến của em cậu trong vòng bốn mươi tám giờ vừa qua. Lần cuối cùng người ta trông thấy cậu ấy ở nhà là đêm thứ Năm. Sau đó thì không còn gì nữa.

- Nếu có tên nào đột nhập vào xe thì phải có dấu vân tay chứ nhỉ ?  Phần lớn những kẻ tìm kiếm thẻ tín dụng lại không đủ lõi đời tới mức nhớ đeo găng.

- Chúng tôi vẫn đang kiểm tra.

- Ông có muốn quan sát thêm một lần nữa không ?

- Bắt đầu đi.

Fiske mở cánh cửa xe và chỉ vào bên trong khung cửa, phần không nhìn thấy được nếu cánh cửa bị đóng. Chandler lần tìm cặp kính rồi đeo vào và nhìn vào vật Fiske đang chỉ cho ông xem. Ông đeo găng tay cao su vừa rút từ trong túi vào rồi nhẹ nhàng nhấc mảnh nhựa dán nhỏ lên rồi đặt vào lòng bàn tay và quan sát một cách cẩn thận.

- Em cậu vừa đi bảo dưỡng xe.

- Trong mảnh nhựa này có câu hướng dẫn nói rằng lần thay dầu tiếp theo sẽ là sau ba tháng hoặc ba ngàn dặm, tuỳ theo đại lượng nào tới trước. Họ cũng viết cả ngày tháng và số dặm đường vào đây để nhắc nhở lúc nào cần quay lại. Nếu dựa vào ngày ghi trên đó, trừ đi ba tháng thì Mike đã đi bảo dưỡng xe đúng ba ngày trước khi xảy ra vụ án. Nào, bây giờ nhìn vào dặm đường rồi trừ đi ba ngàn. Làm như vậy sẽ giúp ông có được con số tương đối chính xác đồng hồ đo dặm đường của xe lúc làm dịch vụ bảo dưỡng.

Chandler nhanh nhẹn làm phép tính.

- Tám mươi sáu ngàn, năm trăm bốn mươi ba.

- Bây giờ ông hãy nhìn vào chỉ số ở đồng hồ đo dặm đường. Chandler gập người vào trong xe kiểm tra. Sau đó ông quay lại nhìn Fiske, mắt mở to ra một chút.

- Ai đó đã lái chiếc xe này đi tới tám trăm dặm trong ba ngày vừa qua.

- Đúng thế. Fiske nói.

- Cậu ấy đi đến chỗ quái nào nhỉ ?

- Tấm dán không nói địa chỉ cửa hàng nhưng có thể ở gần nhà Mike. Ông thử xem, biết đâu họ cho ta được thông tin nào hữu ích.

- Đúng. Không thể tin nổi là chúng tôi lại bỏ  qua điều này. Chandler nói. Ông bỏ  tấm nhựa dán vào một chiếc túi nilon trong, có khóa kéo vừa lấy từ trong túi ra và viết một vài thông tin lên mặt ngoài.

- À này John !

-Vâng ?

Ông giơ chiếc túi lên.

- Sẽ không có bài kiểm tra nào nữa, được chưa ?

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.